Khúc mưa tan – Chapter 2.1

Author: Kawi

Chapter 2.1: Mưa và hoa mười giờ

733688

 

Từ sau vụ việc vừa rồi, bỗng dưng tôi và cậu nhóc Nhân Mỹ trở nên thân thiết lạ lùng. Thật ra là chỉ có mỗi cậu nhóc là dính chặt vào tôi thôi. Còn tôi thì bình thường. Nhưng ghét nhất cái kiểu xưng hô anh em của cậu ta. Tuy vậy tôi vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt vì trên danh nghĩa, tôi là học sinh lớp 10, còn cậu ta là lớp 12. Không biết tôi có thể che đậy bản thân già nua trong lớp bọc nữ sinh 16 tuổi này bao lâu nữa. Càng ngày tôi càng thấy sống không đúng với lứa tuổi thật là khó khăn.

Trải qua 5 tiết học đầy căng thẳng (Nói vậy thôi chứ tôi cũng không căng thẳng gì lắm. Vì toàn là những thứ đã được học nên việc học lại dường như nhẹ nhàng hơn. ), tôi lò mò ra nhà xe. Mới 2 năm không đi xe đạp mà bây giờ tôi đã thấy điều khiển cái con ngựa sắt này quả là một vấn đề nan giải. Nói các bạn đừng cười chứ từ lúc vào học đến giờ, tôi bị ngã xe ít nhất cũng 10 lần. Lại toàn đúng vào ngày mặc áo dài nữa chứ. Xấu hổ vô cùng tận. Nhưng riết rồi cũng quen. Bộ áo dài đẹp đẽ của tôi vì vậy cũng toe tua và có mức hao mòn nhanh hơn theo năm tháng.

Dắt xe ra khỏi nhà xe sau một hồi bon chen đầy vất vã, đang định ngồi lên yên đạp một mạch về nhà ăn cơm thì mặt tôi đã méo xệch đi vì hai chiếc lốp căng phồng vào buổi sáng bây giờ đã xẹp lép không còn chút hơi. Không biết đứa nào ác độc chơi xấu mình như thế. Việc xe bị xìu lốp bất thình lình quả đúng là một thảm họa của đời học sinh.

Đang cau có bực bội dắt con ngựa sắt đi tìm “bệnh viện” cho nó, tôi giật thót mình khi bị ai đó đập nhẹ sau vai.

– Xe em bị hư à? – cái giọng nghe rất đểu của Nhân Mỹ làm da gà tôi nổi rần rần.

– Uh. – tôi trả lời phũ phàng.

– Sao lại uh với người hơn tuổi chứ? Em thật là!

<“Người lớn hơn tuổi” à? Xin lỗi nha nhưng tôi sinh trước cậu 2 năm lẫn đó. Chính cậu mới là đứa bất lịch sự á. Mau xin lỗi chị đi!>
Đó là những gì tôi đang nghĩ trong đầu để giải tỏa phần nào bức xúc trước cách xưng hô của Nhân Mỹ. Nhưng chỉ là nghĩ trong đầu thôi. Huhu.

– Sao lại im lặng thế? Giận gì anh à?

– Để cho tôi yên được không? Đưa cái đài phát thanh của cậu đi phát ở nơi khác dùm với. – Tôi đã thấy mùi khét tỏa ra từ đầu mình.

– Ok! Ok! Đừng nóng mà mụn nổi. Anh có thể thông cảm cho em.

Nói đoạn cậu ta nhảy phóc xuống và dắt bộ xe cùng với tôi, dáng điệu khoan thai vô cùng.

– Gì thế? Rảnh rỗi sinh nông nổi à?

– Đây gọi là cùng nhau vượt qua khó khăn.

– Bó tay!

– Mà thông báo với em là quầy sửa xe duy nhất của của con đường này hôm nay đóng cửa.

– Cái gì???

– Anh có biết đâu. Em không thấy khu vực sửa xe hằng ngày ở đầu kia trống hươ trống hoắc à?

Tôi nhìn theo hướng Nhân Mỹ chỉ mà lòng đắng cay. Ôi! Thể loại gì thế này???

– Em gửi xe ở phòng bảo vệ rồi anh chở em về. Nhé!

Đang đắn đo không biết phải làm thế nào thì lời đề nghị của Nhân Mỹ làm tôi ngạc nhiên. Cậu ta kết thúc bằng từ “Nhé!” nghe rất hay cùng với nụ cười híp mắt.

Dù không ưa gì cậu nhóc kỳ cục này nhưng tôi cũng phải ngơ ngẩn vài giây trước hành động được coi là dễ – thương ấy…

Còn bây giờ thì tôi đang ngồi trên yên sau của chiếc xe đạp địa hình, trước mặt tôi là tấm lưng to như tấm phản của Nhân Mỹ đang còng xuống ì ạch đạp. Tôi cũng có nặng gì lắm đâu nhỉ?

– Em không ôm eo anh à?

– Gì cơ?

– Ôm cho khỏi ngã!

Nhân Mỹ kết thúc câu nói bằng một cú thắng gấp làm cả người tôi chúi về phía trước. Theo phản xạ, tôi bấu chặt lấy hai bên eo của cậu ta.
Con trai đúng là kẻ cơ hội số 1 mà! =.=!

…………………………………………………………………

Tôi bắt cậu nhóc dừng xe trước con hẻm chứ không cho vào trong. Tôi không muốn ai biết nơi tôi ở. Với tình trạng như hiện tại, che dấu được cái gì thì phải che dấu.

– Cậu về đi! Cám ơn! – tôi nói hơi ngượng ngùng rồi quay lưng đi.

– Em đúng là mẫu người con gái phũ phàng như con bò vàng.

Nhân Mỹ nói một câu nửa đùa nửa thật rồi mỉm cười đạp đi. Tôi quay đầu lại nhìn. Ánh mắt đầy tia lửa điện. “Con bò vàng” ư?????

Trời không nóng lắm nhưng khá là oi. Trong bộ áo dài, người tôi cứ như đang trong phòng xông hơi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt đỏ ửng, tóc tai thì bết cả lại. Bây giờ chỉ mong về được nhà rồi đưa cái mặt vào trong ngăn đá của tủ lạnh mà thôi.

Con hẻm ngày thường cũng không đến nỗi xa nhưng đối với tôi bây giờ cứ như là vô tận. Đang hoa mắt chóng mặt vì mệt, bỗng nhiên người tôi như được uống hoàn tiên đơn khi nhìn thấy anh! Anh đang đi trước mặt tôi!

Từ hôm gặp đến bây giờ, lúc nào tôi cũng tơ tưởng đến ngày được bắt chuyện với người con trai tuyệt vời ấy. Dù với một đứa con gái, hành động cố ý tiếp cận người mình thích bằng mọi thủ đoạn là hơi vô duyên nhưng tôi nghĩ mình sẽ làm. Đơn giản là vì tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội. Tôi luôn có cảm giác anh ấy rồi đây sẽ là của tôi! ( tình hình là tôi đu cột điện hơi cao)

Sau một vài giây chỉnh trang đầu tóc, vuốt hết những giọt mồ hôi đang chảy ròng ròng hai bên thái dương, tôi hít lấy một hơi thật sâu để có dũng khí chạy tới bắt chuyện với anh. Đây là một thời cơ ngàn năm có một. Không thể lãng phí được!

Nói là làm, tôi chạy thật nhanh về phía anh.

Nhưng một sự cố bất ngờ làm bước chân tôi chuyển hướng. Con chó nhỏ đang đi bên cạnh anh bỗng dưng chạy ngang qua đường. Chuyện đó sẽ không có gì to tát nếu như chiếc xe taxi không ào ào phóng về phía nó.

Không biết lúc ấy đầu óc tôi có bình thường không nữa. Vì chính tôi cũng không tin rằng mình có thể vất hết tất cả, không suy nghĩ đắn đo gì mà chạy ngay về phía con cún để cứu nó. Chiếc taxi đã chạy đi, để lại cả một đám khói nồng nặc. Tôi thì trong tình trạng không thể nào tệ hơn. Một tay ôm con cún, một tay vắt trên bậu cây cảnh trước cổng căn nhà phía sau lưng mình. Chiếc áo dài vốn đã hao mòn nay còn hao mòn hơn.

– Puppy! Mày không sao chứ??? Sao mày lại chạy như thế hả??? Tao đã nói bao nhiêu lần với mày những vật có màu đỏ không phải là ******!

Đó là câu nói mà anh ấy thốt ra đầu tiên khi chạy về phía tôi và con chó. Ngay lập tức anh bế lấy con cún từ tay tôi đứng vụt dậy. Hình như con cún chạy qua đường đột ngột là vì nhìn thấy sợi dây ruy băng gói quà màu đỏ. Sự lo lắng dành cho con vật gắn bó với mình của anh khiến tôi cũng phải kinh ngạc. Anh sờ mó toàn thân con cún, mở mắt há mồm nó ra xem thử có mất đi cái răng nào không. Còn tôi, dường như anh không nhìn thấy tôi luôn. Anh không nhận ra một con nhỏ vì cứu con chó của anh mà nằm như một con khùng trước cửa nhà người khác.

– Cô không sao chứ?

Thật cám ơn và mừng rơn khi anh đã chịu nhìn về tôi và thốt ra câu hỏi ấy. Dù đang rất đau nhưng tôi vẫn cố gắng cười để trả lời với anh rằng tôi ổn.

Anh rất lạnh lùng. Phải nói là băng giá. Bằng chứng là anh không hề có một cái nhíu mày xót thương cho tôi khi thấy tôi lâm vào tình cảnh này. Anh chỉ cúi xuống, bằng một sự miễn cưỡng rồi đỡ tôi dậy. Ngay khi tôi đứng được, anh vội vàng tránh ra khỏi người tôi.

– Cô tự đi được không?

Tất nhiên là trong tình trạng này tôi nên trả lời là Không. Vì như thế tôi sẽ được anh giúp đỡ. Nhưng không hiểu sao tôi lại không muốn làm điều đó. Hay chăng lòng tự trọng trước anh vốn thất lạc trong tôi nay đã trở về? Tính tôi không muốn cầu xin sự quan tâm đối với người không thích và không cần tôi. Tôi cảm giác anh đang như thế với tôi. Tốt nhất là không cần.

– Được ạ.

Anh nhìn tôi. Một cái nhìn rất nhanh rồi khẽ nói:

– Cám ơn vì đã cứu em trai tôi.

Dù hơi ngỡ ngàng khi biết anh ấy coi con cún như em trai nhưng tôi vẫn kịp mỉm cười thay cho câu trả lời là “Không có gì”.

Và rồi anh ôm con cún nhỏ, quay lưng đi. Tôi bỗng thấy trong lòng có cái gì đó đổ vỡ.

Tôi cũng cất bước đi.

Nhưng hình như tôi đã nhầm khi nói rằng tôi có thể tự đi được.

Á…

Tôi kêu lên một tiếng rồi ngồi khuỵu xuống. Chân tôi đã bị trặc. Nó đang sưng vù lên với tốc độ nhanh nhất có thể.

Đang nhăn nhó với cái chân đau, tôi ngơ ngác khi thấy mình được ai đó nâng lên. Là anh. Anh đến gần và đỡ tôi dậy. Có thế chứ! Tôi biết anh không phải là người lạnh lùng đến mức vô tình mà.

– Tôi không thể cõng cô được. Chỉ có thể dìu cô đi thôi. Tôi không muốn đụng vào người con gái.

Anh nói ngắt quãng, lạnh tanh. Tôi chẳng biết nói gì ngoài đưa đôi mắt ngố tàu nhìn anh rồi nhanh chóng cúi xuống. Thật là xấu hổ.

Con chó nhỏ hình như cũng biết thương tôi. Suốt cả đoạn đường, trong khi chủ của nó đỡ tôi đi từng bước một thì chốc chốc nó lại quệt nhẹ cái đầu vào chân tôi, ánh mắt đầy cảm thông. Một cảm giác thật ấm áp!

Cuối cùng cũng về đến nhà của Cà Rem, tôi e thẹn chủ động đứng thẳng dậy, tránh ra khỏi đôi tay của anh đang đặt trên vai tôi. Đang định chào tạm biệt và cám ơn anh thì câu nói ngang như cua của anh làm tôi đứng hình:

– Cái vật màu cà phê sữa bị mắc kẹt trong bánh xe của tôi là của cô phải không?

5 thoughts on “Khúc mưa tan – Chapter 2.1

    • Bởi vì chị Kawi hiện nay đang gặp một vài rắc rối với chuyện bản lậu của Khúc mưa tan đang được bán trên thị trường nên chị sẽ tạm thời ngừng đăng truyện lên mạng một thời gian ạ 🙂

      • Nkua Zay bao gjo tky dang duoc truyen tjep len ak.e len mag đoc truyen thy thay cug co truyen khuc mua tan gjog nku tke nay nkug nôi dung thy khak.khong pjt tke nao ak.

      • Khj nao ckj kawj dag truyen len tjep tky ckj nkac e nke.sdt kua e la01635076852 ak.hoăc c len face nkak e nke.njck kua e la Bin Kool,e de ank? Daj djen la dag mac ao da’ pog’ va d0j. Mu xank c ak.jup e nke.tkanks c nkjeu ak.

      • Khj nao ckj kawj dag truyen len tjep tky ckj nkac e nke.sdt kua e la01635076852 ak.e tkanks c nkjeu ak.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s