Khúc mưa tan – Chapter 2.2

Author: Kawi

Chapter 2.2:

734517_553638671343418_1365415395_n

Câu hỏi nghe có vẻ ngây thơ và vô tội của anh chẳng khác nào gáo nước lạnh dội vào mặt tôi. Xấu hổ đến tê tái. Phải mất khoảng 10 giây tôi mới chấm dứt được vẻ mặt ******** của mình, nuôt nước bọt chuẩn bị phân bua. Đang há miệng trả lời câu hỏi của anh thì một giọng nói lạ cất lên làm cả tôi và anh đều giật mình.

Ngoái lại nhìn, một cô gái tóc ngắn, nhuộm nâu đỏ, mặc quần đùi jean, áo ba lổ màu đen, trên tay cầm một chiếc bánh kem to tướng màu đỏ (lần đầu tiên tôi nhìn thấy một chiếc bánh đặc biệt như vậy), vẻ mặt tươi cười đầy vẻ tự tin:

– Bánh em tự làm đấy! Đẹp không? Tặng anh đó!

Vừa nói cô ta vừa chìa cái bánh về phía chàng trai tóc dài đứng bên cạnh tôi.

Ngay lập tức cổ tay trái tôi ấm nóng lạ thường, nhìn xuống hóa ra anh đang cầm chặt lấy tay tôi. Một cách rất nhanh chóng và gấp gáp. Tôi ngớ người.

– Làm ơn cất đi dùm tôi!

Anh vội vã nghiêng đầu qua một bên, hai mắt nhíu lại đầy vẻ sợ hãi, người ngả ra sau cứ như muốn tránh né điều gì đó trước mặt. Đồng thời tay anh ấy cũng siết chặt tay tôi hơn.

Một cảm giác kỳ lạ.

Không hiểu sao nhưng tôi cảm thấy sự khủng hoảng trong anh qua cái nắm tay ấy. Co chuyện gì vậy nhi? Chàng trai này quả thực quá bí ẩn.

– Sao anh lại có thái độ như thế? Bánh của em làm trông tệ đến thế sao?

Cô gái đầy vẻ tội nghiệp xen lẫn tức giận nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Riêng bản thân tôi đánh giá, chiếc bánh kem này tuy trang trí chưa được sắc sảo lắm nhưng nhìn cũng dễ thương. Không hiểu vì lý do gì mà hoàng tử của tôi lại phản ứng như thế.

Mải để ý thái độ của anh, tôi đã không nhận ra là chú cún Puppy nãy giờ cứ chồm chồm người về phía chiếc bánh, ánh mắt nó đầy sự mong muốn và cũng rất đáng thương. Hình như nó có ấn tượng đặc biệt với những vật màu đỏ thì phải?

Một tay cầm chặt tay tôi, một tay giữ lấy con chó nhỏ, anh có vẻ đã rất cố gắng để thốt ra câu nói:

– Xin lỗi nhưng tôi không thích.

Nói đoạn anh quay lưng đi. Tôi cảm giác được sự run rẩy trong cái nắm tay của anh. Điều đáng nói hơn là anh không thả tay tôi ra mà cứ thế lôi tôi theo. Vừa đi tôi vừa ngoái đầu nhìn, xót xa khi thấy cô gái kia vứt chiếc bánh kem xuống đất, vỡ tan nát, rồi vùng vằng bỏ đi. Nhờ đó tôi mới biết là cô ta ở trong khu nhà trọ của bố mẹ Cà Rem. Hóa ra cũng là người quen cả.

Quay lại câu chuyện giữa anh và tôi, anh kéo tôi vào tận trong nhà của anh. Vừa bước vào bậc thềm cửa, anh vội vã thả Puppy xuồng rồi chống tay lên tường, khuôn mặt tái nhợt đi.

– Tôi…tôi bị bệnh sợ hình tròn…

Anh nói ngắt quãng rồi ngã đầu vào vai tôi…

Người ấy lại ngất xỉu…

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Đây dù sao cũng là lần thứ 2 tôi vào nhà của anh nên có vẻ mọi việc cũng đơn giản hơn trước. Tuy chỉ có việc vác cái thân hình như lực sĩ của anh tới cái ghế sofa vẫn là một cực hình với tôi. Người anh thực ra cũng không mập, đô cao và cân đối nhưng không hiểu sao lại nặng đến như thế. Có lẽ là do xương nặng. Còn tôi thì sau 2 lần đưa anh về cõi mộng thì không cần tập thể dục cũng đã giảm được vài cân.

Bây giờ thì tôi đang ngồi chống cằm nhìn anh ngủ. Puppy cũng im lặng ngồi xổm trên bàn kính, hai tai cụp xuống, khuôn mặt đượm buồn nhìn chủ nhân. Lần đầu tiên tôi nghe tới chứng bệnh sợ hình tròn. Thế mới biết trên thế gian này vẫn còn nhiều chuyện hoang đường và bí ẩn.

Khoảng 15 phút sau thì anh mở mắt. Cảnh tượng lúc này giống y như cảnh tượng của cái ngày đầu tiên tôi vào nhà anh. Giờ nghĩ lại mới thấy, lúc đó anh cũng bắt tôi vứt cái hộp hinhg tròn ra ngoài.

– Cô chưa về à?

– Dạ?

– Tôi ổn rồi. Cám ơn cô. Cô có thể về.

Lần này thì tự ái và sự phẫn nộ trong tôi dâng lên ngùn ngụt. Không chút chần chừ, tôi đứng bật dậy và bỏ đi. Con người này quả thật là quá đáng. Nghe anh ta cảm ơn mà giống như đang bị **** vào mặt. Bây giờ thì không còn hoàng tử công chúa gì nữa cả. Ghét rồi. Bức xúc rồi.

Lúc chạy ra ngoài sân của nhà anh ta, tôi không quên lại gần chiếc xe mô tô phân khối lớn, cúi xuống và kéo thật mạnh chiếc áo xấu sổ của tôi ra khỏi vành xe. Tất nhiên vì nó bị mắc kẹt quá chặt, lại cộng thêm việc bị kéo lê cả một quãng đường dài nên khi được tôi kéo ra bằng một sự tức giận thì nó đã toe tua như bông bưởi.

Toe tua như chính hình tượng của anh trong mắt tôi lúc này.

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Từ hôm đó đến giờ, tôi không còn có chút tơ tưởng nào tới cái con người đẹp trai tóc dài đó nữa. Đối với quan niệm của riêng tôi, con trai xấu nhất không phải là kẻ lăng nhăng, mà là kẻ coi thường tình cảm và sự quan tâm của người con gái. Vì thế không việc gì phải để ý đến cái loại người ấy nữa. Tốt nhất là nên thế!
Sáng sáng, lúc kẻ tóc dài ( đó là biệt danh mà tôi tự đặt ra cho người đó) cùng con cún đi học thì cũng là thời điểm tôi…vào nhà vệ sinh. Tôi ghét phải nghe tiếng bàn tán xì xào của mấy chị phòng dưới. Rất nhức đầu và khiến tôi nhớ lại sự lạnh lùng đến vô cảm của anh ta.

Hôm nay là một ngày đẹp trời trong mắt tôi. Không nắng, không lạnh và râm mát. Thay vội bộ đồng phục của trường, tôi chạy lẹ xuống nhà để đạp xe đi học. Nhưng niềm hạnh phúc nho nhỏ ấy của tôi đã bị tắt phụt khi tôi bị ngã một cái đốp xuống nền tầng cấp. Đau ê ẩm. Có vẻ như không phải là tôi tự ngã. Ai đó đã khều chân tôi!

– Còn nhỏ mà dám bon chen tranh giành với chị à?

Tôi bực bội nhìn khuôn mặt đầy vẻ thách thức và kiêu kỳ của bà chị tóc ngắn. Quên kể với mọi người là từ lúc bắt gặp tôi đi với kẻ tóc dài lần trước thì ngày nào chị ta cũng kiếm cớ để gây khó dễ với tôi. Mà kêu bằng chị thế thôi chứ tôi cũng không biết chính xác tuổi của cô gái này. Nhiều khi còn nhỏ tuổi hơn tôi ấy chứ! Thật là quá quắt. Tôi chúa ghét cái kiểu chơi xấu nhau chỉ vì tranh giành một thằng con trai. Làm như thế chẳng khác nào tự hạ thấp bản thân mình. Mà cũng chưa chắc cái kẻ được tranh giành là một kẻ xứng đáng.

– Chị làm thế mà không thấy xấu hổ à? Nếu có thời gian kiếm chuyện với tôi thì tại sao không dành thời gian đó để làm người chị thích quan tâm tới mình đi? Tôi đâu có cần chị quan tâm.

Tôi nói ngang cua, đứng dậy phủi quần áo rồi bỏ đi. Với mấy thể loại chảnh chọe như thế này, hạ mình chỉ có mà chịu thiệt.

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Đạp xe tới gần cổng trường thì trời đổ mưa. Tôi hốt hoảng đạp với tốc độ nhanh nhất có thể để không bị ướt toàn thân. Chiếc áo trắng đang mặc mà bị thấm nước thì khó coi lắm.

– Đạp từ từ thôi không lại cắm đầu xuống đất bây giờ!

Tiếng người nào đó ở phía đằng sau làm tôi ngoái đầu nhìn. Là Nhân Mỹ.

– Tránh ra cho người ta đi!
– Không tránh!
– Đúng là điên mà!
– Điên mà có duyên là được!

Đang định gân cổ cãi lại ( tính tôi hơi bị bướng) thì một cảnh tượng bất ngờ xuất hiện làm tôi giật mình.

Trong màn mưa như cào xé trước mắt, tôi đã nhìn thấy người tôi tìm kiếm bao lâu nay!

Advertisements

3 thoughts on “Khúc mưa tan – Chapter 2.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s