Khúc mưa tan – Chapter 1.2

Author: Kawi

Chapter 1.2: Nhân chứng vô danh (tiếp)

558740_2650915452512_154382883_n

Tôi bước thẫn thờ về phòng trọ, trong đầu suy nghĩ mung lung. Vì quá sợ hãi nên tôi đã quên béng mất rằng trước khi nhìn thấy vụ hành hung thì tôi đã bắt gặp cô nhóc đó. Thật là kỳ lạ. Bây giờ mọi nghi ngờ của tôi đổ dồn về cô nhóc mang đồng phục với chiếc băng đô đỏ trên đầu. Nhưng không thể cứ thể mà kể với mấy chú công an được. Phải tìm ra con nhỏ trước đã. Haiz. Tự nhiên khi không lại dính vào một chuyên rắc rối như thế này. Đau đầu quá!!!

Về đến trước cửa phòng, lòng tôi chùng xuống. Lẽ ra tôi cũng không cần phải sống một mình, xa gia đình và ở một nơi đầy lạ lẫm như thế này. Nhưng nỗi đau và khát khao đi tìm sự thật đã thôi thúc tôi có đủ sức mạnh để tự lập, để chống chọi với cuộc đời đầy cạm bẫy. Cái cuộc đời đã cướp mất đứa em gái bé bỏng và đáng thương của tôi.

Như một đứa trẻ đầy nghich ngợm, tôi khẽ chạm tay ấn vào công tắc đèn. Tắt. Bật. Tắt. Bật…

Đâu mới là sự thật bây giờ….

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Sáng. Tôi ngủ dậy thật sớm, là thật thẳng bộ quần áo đồng phục. Ngắm nghía bản thân hồi lâu trong gương, tôi thấy mình vẫn già so với bộ đồng phục tinh khôi này. Nếu bé Trinh ở đây, chắc chắn bé sẽ mặc đẹp hơn tôi. Cái dáng người nhỏ xinh nhanh nhẹn ấy thì quả là quá hợp cho những bộ quần áo như thế này.

Nghĩ mà buồn…

Đeo balo lên vai, tôi lại bắt đầu cuộc hành trình đi tìm sự thật. Trước khi rời khỏi phòng trọ, tôi không quên ngước nhìn lên khung hình màu gỗ phía trên giá sách, nơi đó có nụ cười của bé. Nụ cười quá ngây thơ và thánh thiện…

Tại trường học

Không khí ngôi trường hôm nay cứ như quang cảnh của một cuộc bầu cử. Đông đảo và căng thẳng. Mấy cô nhóc cậu nhóc cứ đứng tụm năm tụm ba bàn luận về sự việc xảy ra ngày hôm qua. Cũng đúng thôi, đây quả là một chuyện động trời đối với ngôi trường bé nhỏ này. Chắc hẳn thầy cô và phụ huynh của trường đang rất bấn loạn và lo lắng. Hai nam sinh chỉ mới lớp 10 mà đã dung dao hành hung nhau thì quả là không ổn chút nào. Sự việc càng gây hoang mang hơn khi tới tận lúc này vẫn không thể xác định được ai là thủ phạm. Đang hóng hớt thăm dò tình hình xung quanh thì bỗng dưng mắt tôi trợn tròn lên. Cái gì thế kia nhỉ??? Trong đám học sinh loi nhoi trước mặt hình như thấp thoáng một bóng dáng quen thuộc…

Chiếc băng đô màu đỏ có chiếc nơ to phía bên trái!!!!

Dù biết sẽ có hàng trăm hàng ngàn cô nhóc mua và cài chiếc băng đô như thế nhưng tôi vẫn co giò đuổi theo. Tôi chúa ghét những sự bí ẩn. Bằng mọi cách tôi phải tìm thấy cô nhóc đó. Linh tinh mach bảo tôi rằng chỉ có người này mới có thể làm nhân chứng hoặc đại loại là giúm mọi người làm sáng tỏ mọi việc. Và linh tính của tôi thì thường không bao giờ sai…

Sau một hồi chạy bạt mạng, tôi bức xúc vì vẫn không đuổi kịp con nhóc ấy. Thật khó chịu, trong khi tôi thì chạy, nó thì đi bộ mà vẫn không túm được. Chắc có lẽ vì đám đông đã cản đường tôi. Làm sao tôi có thể chạy mà như không có ai trên đường được. Né hết người này đến tránh hết người kia, cuối cùng là như thế này đây.

Hậm hự hồi lâu, tôi mới ngước nhìn xung quanh xem mình đang ở đâu. Phòng 5 của tầng 2. Nghe quen quen nhỉ?

Vài giây đắn đo, tôi mỉm cười khi nhớ ra đây là phòng học của nhóc Cà Rem – cô em họ đáng yêu đỏng đảnh của mình. Lúc tôi sắp chuyển về đây học ba có dặn là phải tới tìm Cà Rem để có gì chị em còn giúp đỡ nhau, ấy vậy mà tôi quên béng mất. Đúng là trong cái rủi cũng có cái may.

Lôi điện thoại ra rồi tra danh bạ, tôi nhấn nút và gọi. Đang chờ đợi tín hiệu của đầu dây bên kia thì đột ngột…

– Hù!

Một thằng nhóc da trắng bệch, mặt mày lố lăng không biết từ đâu nhảy bổ ra, hù tôi một phát rồi nhe răng cười như thằng dở hơi. Dù tâm lý tôi khá vững nhưng vẫn chao đảo trước màn đột kích này. Chân tôi suýt nữa thì khuỵa xuống đất. Gì vậy chứ???

Đang tính mắng cho tên dở người này một trận thì hắn ta đã nhảy vào họng, tay chân múa may quay cuồng:

– A ha! Lại thành công nữa rồi! Mình thật có khiếu trong việc làm người khác đau tim mà! A ha!!!

Tôi đứng hình. Trước mặt tôi là học sinh hay một thằng điên vậy nhỉ??? Nhìn cái tướng hắn kìa. Thật là ghê quá đi. Con trai gì đâu mà giọng nói ẻo lả, cử chỉ điệu bộ cũng mềm như sợi bún, cái miệng còn cố làm duyên khi nói nữa chứ. Nhất là cái chữ A ha mà cậu ta phát ra. Nghe mà cứ nổi cả da gà da rắn. Chẳng khác gì giọng của nhân vật nào đó trong quảng cáo sữa Zin Zin.

– Này bạn gì ơi! – cậu ta dùng cánh tay èo uột xoắn vào vòng rồi chỉ vào mặt tôi.

– Gì? – tôi trợn tròn mắt.

– Bạn là ai? Tới trước của phòng lớp tui làm gì zạ? – cái giọng ** ** nghe phát sợ lên được.

– Liên quan gì bạn! – thật ngượng miệng khi phải xưng bạn bè với thằng nhóc dở người này.

– Sao lại không được chứ? Bạn không biết tui đây là…

Đúng lúc thằng nhóc sắp trình diễn lại màn hươ tay hươ chân vừa nãy thì Cà Rem xuất hiện. Tôi mừng rơn. Định bụng méc với con nhỏ về thằng nhóc điên rồ này thì Cà Rem đã chống tay lên hông, giọng lảnh lót mà đầy…chua xót:

– Thôi đi nghen ông xã. Em đã nói là đừng có chọc người khác kiểu đó mà. Muốn bị ăn đòn mới chịu à?

Trời ơi! Tôi có nghe nhầm không??? Ông xã ư ??? Nhìn tướng con nhỏ kìa. Chẳng khác nào một bà cô trẻ chanh chua đang nói chuyện với chồng mình. Thể loại gì vậy chứ???

– Cà…Rem… – tôi gọi với giọng đứt quãng vì vẫn còn quá bất ngờ.

Con nhỏ khựng lại rồi quay lưng nhìn tôi. Sau vài giây kiểm tra hình ảnh, nó rú lên đầy hoang dại rồi ôm chầm lấy tôi. Miệng không ngừng reo lớn:

– A!!!! Chị Tử Quân!!! A!!! Chị tới rồi! A!!! Em nhớ chị quá!!! A!!!

Trong khi tôi còn bận ôm con nhỏ và nhăn mặt lại vì quá đau tai thì cả dãy phòng ai nấy đều giật mình hướng mắt về nơi tôi đang đứng với gương mặt ngáo ộp. Tôi biết tính con nhỏ này hơi hoang dã và bản năng nhưng cũng không ngờ càng lớn nó càng nặng nề như vầy. Thằng nhóc dở hơi dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng vẫn đưa hai bàn tay lên vỗ bộp bộp, miệng cười toe toét, chân thì nhún nhún ra bộ hưởng ứng với Cà Rem. Vợ chồng chúng nó coi bộ cũng đồng cam cộng khổ ghê nhỉ @@

Phải mất một lúc sau tôi mới đưa được con nhỏ về lại tình trạng bình thường sau khi nó hét gần như bay lỗ tai của tôi đi. Khi đã ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đá ngoài sân trường, tôi lại được dịp nghe Cà Rem lảnh lót:

– Chị à! Sao bây giờ chị mới nhập học. Làm em mong ngóng mấy tuần nay. Chị đáng ghét quá à!

– Uh! Chị xin lỗi. Vì công việc vẫn thu xếp chưa xong nên chị không nhập học đúng ngày được. Mà em cũng nói nhỏ thôi! – tôi thì thào.

– À…dạ vâng! Hihi – con bé nhìn thế nhưng cũng rất biết ý. Nó nhanh chóng hạ volume rồi cúi sát mặt tôi cười khúc khích.

– Mà thằng nhóc này là… – tôi xị mặt hỏi Cà Rem về cái tên dở người hồi nãy đã làm tim tôi suýt bay ra ngoài.

– Em quên mất! – con nhỏ đứng bật dậy ra chiều như vừa quên một cái gì đó quan trọng.

Một cách nhanh chóng, Cà Rem lôi xộc thằng nhóc về phía mình, chống tay thằng nhóc lên hông, vòng tay qua như kiểu cô dâu khoác tay chủ rể trong ngày cưới rồi nhìn tôi cười tươi rói:

– Cà Rem xin trân trọng giới thiệu với chị. Đây là Sữa Chua. “Ô ít xờ” của em. Chúng em là…

Nói đoạn con nhỏ cùng thằng nhỏ cầm tay nhau hát líu lo:

– Cà Rem Sữa Chua…dù ngọt dù chua…nhưng mà chung thủy…La La La La

Kết bài, chúng nó còn vòng tay lại làm thành hình trái tim nữa chứ!

Ôi đúng là con nít!!!

Xin lỗi tôi chịu không nổi!!!

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Chia tay cặp đôi gà bông kỳ cục, tôi chạy như bay về phòng học. Mải tám chuyện với lũ nhóc mà tôi quên khuấy mất mình đang là học sinh và cần phải vào học đúng giờ.

Tiết 1 – tiết của giáo viên chủ nhiệm.

Tôi tuy đã khá lớn tuổi nhưng nhìn ngoài vẫn chẳng khác nào đứa nhóc cấp 2. Lùn tịt và ngây ngô. Đó cũng là lý do mà vừa nhập học, ra mắt lớp, tôi đã được cô giáo cho ngồi ở bàn đầu. Điều này cũng đồng nghĩa với việc tôi phải học hành đàng hoàng trong mọi tiết học ( học lại những thứ mà tôi đã từng học).

Kể ra thì đây là giáo viên chủ nhiệm dễ thương nhất mà tôi từng được học. Cô giáo lớp tôi tên Thi, đã gần 30 nhưng nhìn vẫn rất xì tin và trẻ trung. Nhìn cách nói chuyện và nụ cười ấp áp của cô, tôi nghĩ đây là một giáo viên rất nhiệt tình và dễ gần. Bằng chứng là vừa bước vào lớp, cô Thi đã nở một nụ cười như mùa thu tỏa nắng chào chúng tôi.

Thật là ngây ngất…( tôi thường rất rất có cảm tình với những nụ cười kiểu như thế này…)

– Chào các em!

– Chào cô ạ!

– Vào lớp 10 có thấy vui không?

– Có ạ!

– Cấp 3 là thời kỳ tuyệt vời nhất của đời học sinh đấy nha! Đa số những kỷ niệm sau này mà các em gìn giữ lại được đều hình thành từ đây. Bởi vậy hãy học tập và vui chơi thật nhiệt tình nhé!

– Vâng!

Cả lớp cười vang. Cô nói đúng. Những năm tháng cấp 3 là những năm tháng của kỷ niệm, là những tháng ngày đẹp nhất của đời học sinh. Dù đã trải qua 2 năm, tôi vẫn cảm giác cái thưở ấy chỉ mới là ngày hôm qua mà thôi…

Buổi học diễn ra vui vẻ. Chí ít là đối với tôi. Cô giáo giảng nhiệt tình, còn tôi thì quá dễ dàng khi tiếp thu vì chỉ cần đọc lại những kiến thức cũ. Có lẽ vì thế mà tôi dành một ít thời gian ngắm nghía tổng thể lớp 10A1 – lớp cấp 3 thứ 2 của đời tôi.

Lớp này hình như nam nhiều hơn nữ. Tôi thấy cô giáo khá tâm lý khi không phân chon nam nữ ngồi xen kẻ. Sau khi trải qua đời học sinh, tôi mới ngẫm ra, việc nam nữ ngồi xen kẻ nhau không những không giảm tình trạng nói chuyện gây gổ, tụm năm tụm ba mà còn có thể dẫn tới những hệ lụy không hay. Đơn cử là chuyện tình yêu tình báo. Đây là giai đoạn tụi nhỏ dậy thì, tâm sinh lý đang trên đà thay đổi, vì thế chuyện nảy sinh tình cảm với bạn khác giới có khả năng xảy ra cao hơn rất nhiều so với khi còn học cấp 2. Như lớp cấp 3 cũ của tôi đấy, sĩ số lớp được 40 mống thì đã có đến 10 cặp gà bông. Tôi thì không phải không thích tình yêu tuổi học trò, chỉ là một số cô nhóc cậu nhóc cứ hay bị nhầm tưởng giữa cái gọi tình yêu và tình cảm cao hơn tình bạn. Để rồi sau khi chia tay lại đau buồn và mất luôn tình bạn. Như thế thì tiếc biết bao…

Mãi nghĩ vẫn vơ, tôi giật mình khi chuông reo báo hiệu hết giờ, kèm theo đó là tiếng gọi nhẹ nhàng của cô chủ nhiệm:

– Em Tử Quân! Lên đây cô nói chuyện một chút.

Tôi lon ton chạy lên, mỉm cười nhìn cô, lòng đầy thắc mắc không biết cô định nói chuyện gì.

– Lát nữa tan học em cùng cô tới thăm bạn Nhân Mỹ nhé!

– Dạ? Nhân Mỹ là bạn nào vậy ạ?

– Là bạn nam bị thương trong vụ hành hung được em phát hiện ra ấy.

– À…Dạ vâng!

Tôi dạ rồi gật nhẹ đầu. Đầu óc bắt đầu quay mòng mòng. Lạ nhỉ? Sao tôi phải đi thăm thằng nhóc đó. Mà đó là thằng nhóc to con hay ốm nhom???

Rắc rối thật!

@@@@@@@@@@@@@@

Bây giờ tôi đang đi trên hành lang bệnh viện cùng với cô Thi. Dáng cô đi thật nhẹ nhàng tha thướt. Chẳng bù cho tôi. Cứ hồng hộc như một thằng con trai.

– Bạn ấy nằm phòng nào vậy cô?

– À! 501 em à.

– Vâng!

– Mỹ vốn không thích người khác nhìn thấy nó trong tình trạng ốm đau, vì thế cô không dẫn đông người vào đây thăm. Vì cháu là người có ơn với nó nên cô muốn dẫn cháu theo để nó biết mặt. – cô nói nhỏ nhẹ và nhìn tôi cười.

Nụ cười thật tuyệt. Mà sao thấy cách cô ấy nói có vẻ rất hiểu cậu nhóc đó vậy nhỉ?

Còn khoảng 5 mét nữa là tới phòng 501, đang cố bước thật nhanh thì đột nhiên cả tôi và cô giáo khựng lại. Trước cửa phòng của cậu nhóc tên Nhân Mỹ, một cô bé đang lén lút nhìn vào phía trong phòng qua khe nhỏ của cánh cửa. Hành vi thật đáng nghi ngờ.

Nhìn khoảng ba giây, tôi hét dựng lên:

– Băng đô đỏ!!!!!!!!!!!!!!!

Cô nhóc giật mình sau tiếng hét của tôi và tất nhiên co giò chạy biến đi. Tôi định đuổi theo nhưng bị cô Thi ngăn lại.

– Cô không hiểu chuyện gì nhưng cô nghĩ em không đuổi kịp được cô bé ấy đâu.

– Cô ơi! Đó là bạn ngồi khóc trong phòng vệ sinh vào cái thời điểm mà hai bạn nam ấy xảy ra chuyện đó ạ!

– Sao cơ?

– Vì lúc đó em quá hốt hoảng nên đã quên mất chi tiết này. Em định bụng tìm được bạn ấy rồi sẽ đưa lên phòng giám hiệu. Em tin chắc bạn này là người biết được ai là thủ phạm trong vụ hành hung. Thế mà lần nào bắt gặp em cũng không đuổi kịp được bạn ấy. – tôi nhăn nhó như một con mèo hoang thú tội.

– Thế à? Thôi chuyện đó tính sau. Chúng ta vào thăm Nhân Mỹ đã nhé!

– Vâng.

Phong cách cô thật hay. Lúc nào cũng điềm tĩnh và tươi cười.Tôi nhún vai rồi theo cô vào trong.

Thằng nhóc to con đang nằm ngủ ngon lành với một miếng băng trắng to bản quấn quanh bụng. Nhân Mỹ hóa ra là tên nhóc này.

– Em chờ cô chút nhé! Cô ra ngoài nghe điện thoại chút đã!

– Vâng!

Thế là cô Thi ra ngoài, để lại tôi một mình với thằng nhóc đang há hốc mồm ngủ. Nói thế thôi chứ nhìn nó ngủ cũng ra dáng con nhà quý tộc đó chứ. Toát lên một nét gì đó sang trọng. Không biết suy nghĩ như thế nào mà tôi lại xấn tới gần thằng nhóc. Sự tò mò thôi thúc tôi phải làm gì đó để nhìn cho rõ khuôn mặt của cậu học trò mang tên Nhân Mỹ.

Khi đã gần như face to face với cậu nhóc, tôi bắt đầu nhìn từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Một nét mặt khó tả. Một vẻ gì đó cũng khó tả nốt. Nhưng rất thu hút. Có điều khuôn miệng của tên này làm tôi thấy dị ứng. Con trai gì đâu mà lại mang khuôn miệng trái tim của con gái. Những dạng đàn ông như vậy thường rất lăng nhăng và không chung thủy.

– Nhìn đủ chưa? Nhưng sao mà vòng 1 bé thế?

Tôi giật bắn mình bật dậy, quán tính làm tôi phải bước lui thêm 2 bước, mặt ngơ ngác cả ra. Thằng nhóc đang nằm ngủ ngon lành đột nhiên mở mắt và phát ra một câu nói cực kỳ thiếu I ốt khiến tôi phải đỏ ửng cả mặt.

– Định bụng chịu khó nhắm mắt thêm vài phút nữa cho bạn ngắm nhưng mà tôi không chịu được nữa nên…

– Nói cái gì đó??? – tôi nổi đóa lên.

– Nhu cầu cá nhân ấy mà…

– Cái gì hả????

– Tôi muốn đi… tè…

Cái quái gì vậy nè??????????????

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s