Ước hẹn kiếp sau – Chương 10

Edit: Egg

Chương 10: Tâm trạng mơ hồ.

Từ sân bay đi ra, tôi đi theo chị họ về phía xe ô tô của chị. Chị họ cầm hành lý của tôi, Sớm im lặng nằm gục đầu trên vai tôi, có vẻ như cậu bé dậy từ sáng sớm theo chị họ đi đón tôi nên bây giờ đã hơi mệt rồi.

Đi theo chị họ đến cạnh xe, tôi hỏi: “Chị ơi, chị lại đổi xe mới à?” Tôi nhớ rõ lần trước, khi đến đón tôi chị đi một loại xe khác, lần này lại đổi thành chiếc xe Lexus màu trắng.

Chị mở cửa xe, tôi ôm Sớm ngồi vào trong.

“Công ty anh rể em cần thêm một cái xe nên mang xe cũ của chị đi dùng, chị lại mua cái xe mới này.” Chị vừa nói vừa khởi động xe.

Tôi cúi đầu nhìn Sớm đang ngồi trong lòng, mắt cậu bé đã nhíu lại vì buồn ngủ. Có lẽ, tôi nên cảm thấy may mắn vì chị họ rất có kinh tế, nếu không, Sớm không thể lớn lên khỏe mạnh như thế này.

Tuy mới hơn 3 tháng chưa gặp bé, nhưng tôi cảm giác rõ ràng là bé đã cao lên rất nhiều. Lúc mới sinh ra, bé chỉ được 40 cm, so với trẻ con bình thường sinh đủ tháng còn thiếu mất vài cn, nhưng chị họ tôi vừa mới nói cho tôi biết, bé bây giờ đã cao 1.2 m, cao tương đương đương với một bé trai 5 tuổi, mà bé còn chưa đủ 4 tuổi. Cao như vậy cũng là có gen trong người, Đông Lâm cũng rất cao, cao hơn 1m85.

Nhà chị họ ở một khu biệt thự độc lập, cao cấp, trước cửa có hai cây ngọc lan cực lớn, tán lá cây xanh mát, tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

Sớm ngủ rất say, tôi bế bé vào trong phòng, nhẹ nhàng đặt bé trên giường. Chị họ đem hành lý của tôi vào theo nói: “Em cùng bé ngủ trong phòng này.” Tôi chỉ có thể cảm kích nhìn chị họ. Kỳ thật, mỗi lần tôi rời đi, Sớm đều không thích ứng được, khóc nháo lên một hai ngày vì không có ai ngủ cùng bé. Nhưng mỗi lần tôi đến, chị họ vẫn tiếp tục để tôi ngủ cùng với con.

Đến bữa cơm chiều, anh rể mới trở lại. Thân hình, diện mạo của anh đều bình thường, nếu người ở ngoài nhìn vào sẽ thấy anh ấy quả thật không xứng với vẻ dịu dàng đáng yêu của chị họ tôi, nhưng mà anh ấy cũng rất yêu chị họ, cho dù chị họ không thể sinh con, anh ấy cũng chưa từng quá để ý.

Buổi chiều, Sớm đã ngủ đủ, cũng có lẽ là do tôi đến đây, tinh thần bé rất phấn khích, ở trong phòng chạy tới, chạy lui. Nhìn thấy anh rể về, bé gọi: “Bố ơi” rất tha thiết, trong lòng tôi lại có cảm giác hơi hơi run rẩy. Có lẽ, tôi đang nhớ tới Đông Lâm.

Trên bàn cơm, anh rể lại hỏi tôi: “Có muốn đến Thượng Hải phát triển công việc không? Em ở thành phố A cũng chỉ có một mình.”

Chị họ lại nói tiếp: “Anh làm sao biết cô ấy chỉ có một mình? Có lẽ Tiểu Ngọc có lý do để lưu luyến không rời đi đấy.”

Tôi chỉ có thể trả lời: “Anh rể nói đúng đấy, em vẫn chỉ có một mình. Sau lần này trở về, em sẽ suy nghĩ một chút về đề nghị của anh rể.”

Chị họ hơi kinh ngạc nhìn tôi, bởi vì, đây là lần đầu tiên tôi nói đến việc rời đi. Trước kia tôi đều kiên quyết nói cuộc sống ở thành phố A rất quen thuộc, không nghĩ đến việc thay đổi thói quen, sống ở thành phố khác.

Buổi tối, Sớm nằm trong lòng tôi, tôi lại kể cho bé nghe chuyện vua chúa thời xưa.

Tôi kể về một người thợ săn, bởi vì không có đạn nên phải ăn hết quả hạnh đào để lấy hạn làm đạn, sau khi lắp vào khẩu súng, nổ “phanh” một tiếng, bắn chuẩn xác vào giữa trán một con hươu sao xinh đẹp. Nhưng mà con hươu sao cũng không có ngã xuống, ngược lại còn nhìn anh ta “cúc nhất cung” sau đó mới xoay người, chạy vào sâu trong rừng rậm.

Sớm hỏi: “Dì ơi, cung nhất cung là cái gì?”

Tôi nói: “cung nhất cung chính là xoay người gật đầu chào.”

Cậu bé chần chừ một lúc lại hỏi: “Con hươu sao không có lưng ạ?”

Tôi do dự ba giây: “… Nó có lưng, nhưng lưng của nó được che chắn hết nên chỉ có thể bắn chạm vào đầu thôi.”

Cậu bé “À” lên một tiếng, đôi mắt xanh đen trông cực kỳ giống Đông Lâm, ánh mắt lóe lên như đang suy nghĩ, tiếp tục nghe tôi kể chuyện: “Năm tiếp theo, anh thợ săn kia lại đi săn thú trong rừng rậm, nhìn thấy từ trong rừng nhảy ra là một con hươu sao trông rất kỳ lạ, trên hai cái sừng hươu đã mọc ra một cái cây anh đào có rất nhiều lá xanh, Sớm thử đoán xem, trên cây lúc đó đang có cái gì?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé tươi cười nói ra đáp án: “Quả anh đào.”

Cậu bé thỏa mãn ngủ trong lòng tôi, một cánh tay nhỏ bé vô ý cầm giữ trước ngực tôi. Có lẽ do tình mẫu tử tự nhiên, tôi cùng với bé bất luận bị chia lìa nhiều năm, bé đều có thể dành tình cảm mãnh liệt cho tôi.

Tôi cẩn thận đánh giá khuôn mặt của bé, bởi vì từ nhỏ bé đã rất yếu nên bé không có được sự béo tốt của đứa nhỏ bình thường, dù còn nhỏ, nhưng vẻ mặt bé đã rất tuấn tú, rất giống Đông Lâm. Theo mỗi bước trưởng thành của bé, mỗi lần tôi đều có thể nhìn thấy những dấu ấn mà Đông Lâm để lại trên khuôn mặt con trai.

Nhin con, tôi bỗng nhiên cảm thấy thực hạnh phúc, những cô đơn, tịch mịch vẫn ẩn dấu trong lòng phút chốc đã tan chảy hết. Có lẽ, tôi sẽ mất đi anh nhưng tôi sẽ không bao giờ mất đi Sớm, mặc kệ bé gọi ai là mẹ, bé vĩnh viễn sẽ là con trai tôi.

Tôi tuyệt đối không bao giờ hối hận, tôi cũng không biết có phải tôi ngốc hay không, thậm chí, tôi còn có chút kiêu ngạo vì tôi đã sinh bé ra, Sớm là con trai tôi.

Bởi vì ở bên cạnh Sớm, ngày nào tôi cũng rất vui vẻ, bởi vì vui vẻ, ngày lại trôi qua quá nhanh.

Ngày nào, tôi cũng theo chị họ đưa Sớm đi học, thời gian thừa còn lại trong ngày, tôi cùng chị họ đi tập thể dục, luyện thể hình, mỗi ngày đều tắm trong bể bơi nước nóng của biệt thự mất vài giờ liền, chị họ lại giúp tôi học tập, đăng ký cho tôi học lái xe. Vì thế, tôi tựa hồ như rất bận rộn, hơn một tháng nhoáng một cái đã trôi qua.

Tôi lại không cảm thấy nhớ Đông Lâm quá nhiều, cảm xúc giành cho anh tựa hồ như được dấu ở một chỗ rất kín, nếu tôi không gặp anh, tôi có thể bình thản mà sống. Tất cả ở thành phố A đều dễ liên tưởng đến người, liên tưởng đến người là lại nghĩ đến sự việc, mọi thứ đều biến thành xa xôi, giống như sự việc của nhiều năm về trước.

Nhưng ngày phải trở về cuối cùng vẫn đến.

Tôi đột nhiên cảm thấy sợ hãi, có nảy sinh suy nghĩ không muốn trở về.

Giống như mới vừa đi vào giấc mộng, thật vất vả mới cắt đứt được dòng suy nghĩ về hiện thực, vừa được yên tĩnh, thanh thản giờ lại phải tỉnh táo trở lại, không thể không đối mặt với tất cả thực tế khó khăn và đau lòng.

Tôi biết tôi muốn trốn tránh là bởi vì tôi sợ hãi, sợ hãi không biết trước tương lai sẽ như thế nào. Ở sâu trong nội tâm tôi rất bất an, nó bao vây lấy tôi, tôi không muốn thừa nhận, nhưng lại biết là không thể tránh được.

Tôi đột nhiên phát hiện, thành phố A chính là thành phố thống khổ của tôi, nếu tôi trở về sẽ vừa đau lòng lại vừa bàng hoàng.

Chỉ có một tháng, tôi có thể tỉnh lại, một loạt các cảm giác đều thay đổi.

Có lẽ, tôi nên rời khỏi thành phố này.

Có lẽ, bởi vì mệt mỏi, rốt cục, tôi muốn buông tha tất cả.

Nhưng tôi lại không thể không trở về.

Tôi tự mình đi mua quà tặng, quà cho Tâm Lôi và Sa Sa là không thể thiếu, còn một chút quà cho các đồng nghiệp, cũng muốn tỏ ra rộng rãi một chút.

Đứng ở trên đường đi, tôi lấy điện thoại mà chị họ mới cho tôi. Rời đi lâu như vậy, có lẽ tôi thật sự phải gọi về một cuộc.

Tôi bấm dãy số của Diệp Phong, sau vào tiếng chuông, lại nghe thấy cậu ta ở đầu dây bên kia khách sáo nói: “Alo, ai tìm tôi vậy?” Cái này cũng không thể nghi ngờ, vì cậu ta chưa bao giờ gặp dãy số điện thoại xa lạ này.

Tôi gọi cậu ta một tiếng: “Tạ Phong.”

Điện thoại lại yên ắng lạ kỳ, không có ai trả lời, tôi lại gọi lại: “Tạ Phong.”

Cuối cùng mới nghe cậu ta lớn tiếng hỏi một câu: “Vì sao cậu lại tắt máy?”

Đây là một phản ứng nằm trong dự kiến của tôi.

“Di động của tớ để ở nhà, tớ không mang đi theo.”

“Có phải cậu cố ý mất tích không?”

“Ừ, nhưng không phải là nhằm vào cậu và Tâm Lôi, cả hai đều biết tớ đi Thượng Hải mà.”

Cậu ta thở dài: “Tớ biết.”

Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn hỏi: “Có ai tìm tớ không?”

Đây mới là mục đích thực sự của tôi khi gọi cuộc điện thoại này. Cho dù muốn buông tay rồi, cho dù đã mệt mỏi rồi, tôi vẫn chưa từ bỏ ý định. Thật ra, nó đã vượt ra khỏi sự khống chế của lí trí, không nằm trong phạm vi có thể nhịn được nên tôi vẫn phải đi tìm kiếm.

“Cậu muốn hỏi là Lục Đông Lâm có đi tìm cậu hay không?”

Tôi không nói gì, ở trước mặt Tạ Phong, tôi không thể giấu diếm được tâm sự, mỗi lần đều có thể bị cậu ta nhìn thấu.

“Nếu tớ nói là anh ta không hề đi tìm cậu, có phải cậu sẽ rất thất vọng không?”

Tôi vẫn còn trầm mặc.

“Sa Sa đi tìm cậu.”

Đây cũng là điều tôi dự đoán được.

Trong điện thoại lại yên tĩnh một lúc, sau đó, Tạ Phong mới nói: “Người ta tìm đến tôi rất nhiều lần, nhưng mà tôi không thèm quan tâm.”

Người ta, vẫn là cô ấy, trong điện thoại không có cách nào phân biệt được.

“Cậu nói là ai?” Tôi không nhịn được, hỏi lại.

“Lục Đông Lâm.”

Tôi quả thật cố chấp, đã biết rõ rồi còn có hỏi, đương nhiên là anh, Tạ Phong sẽ không nói là không quan tâm đến Sa Sa.

“Ngay sau hôm cậu đi, tớ mới từ Bắc Kinh trở về, anh ta hỏi xin tớ địa chỉ của cậu. Tớ nói: người phụ nữ của anh, anh cũng không biết cô ấy đang trọ ở đâu, tôi làm sao có thể biết được? Anh ta ngay cả một chút biện minh cũng không có.” Tạ Phong đột nhiên như được giải hận, thoáng nở nụ cười.

“Sau đó, hình như anh ta đi đến chỗ cậu đi làm, biết cậu đã xin nghỉ phép, đi ra khỏi thành phố, vẫn đễn hỏi tớ là cậu đi đến chỗ nào. Tớ chỉ nói cho anh ta là tớ không biết. Nhưng mà hình như trên mặt tớ viết rõ: “Cho dù tôi có biết, tôi cũng sẽ không nói cho anh.” Cho nên, hai ngày trước anh ta đã động tay chân với tớ.”

“Động tay chân? Cậu đang có ý gì.” Đông Lâm lại động tay chân với người khác? Anh luôn luôn là người có năng lực kiểm soát hành động, anh sẽ không làm ra những chuyện này.

“Chính là đánh nhau, còn có thể có ý tứ gì nữa?” Trong lời nói Tạ Phong mang theo rất nhiều vui sướng không nói nên lời khi người ta gặp họa. “Lục Đông Lâm cũng có ngày quẫn bách như thế, tớ đã chờ đợi ngày này từ lâu lắm rồi. Cho nên, tớ vẫn không nói cho anh ta biết.” Cậu ta lại như được giải hận, thấp thoáng nở ra nụ cười.

“Tới chỉ nói với anh ta: người phụ nữ của anh, anh còn đi hỏi người khác? Anh cũng không biết cô ấy đi nơi nào, tôi lại càng không biết. Trông anh ta lúc đó rất đẹp mặt, đáng tiếc là cậu không được nhìn thấy.” Cậu ta càng cười vui mừng hơn.

Thấy tôi không nói gì, Tạ Phong mới hỏi tôi: “Sau này cậu trở về, cậu chuẩn bị ứng phó thế nào?”

Tôi trầm mặc một lúc mới trả lời: “Không có sau này nữa, tớ với anh ấy, đã kết thúc thật rồi.”

One thought on “Ước hẹn kiếp sau – Chương 10

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s