Ước hẹn kiếp sau – Chương 9

Edit: Egg

Chương 9: Tháng tư năm đó.

 

Bảy giờ sáng, tôi khởi hành ra sân bay.

Vừa ra đến cửa, tôi do dự nhìn điện thoại di động. Rốt cuộc nên hay không nên khởi động máy. Đêm qua, từ lúc Đông Lâm gọi điện thoại liên tục, nó vẫn luôn ở trong trạng thái tắt máy.

Điện thoại này, người gọi đến nhiều nhất sẽ là ai? Nhất định là người muốn làm hòa với tôi hoặc người muốn tâm sự với tôi. Bây giờ, hai người đó chính là Đông Lâm và Sa Sa.

Điện thoại của bọn họ, tôi đều không muốn nghe.

Tôi không muốn cùng Đông Lâm có quan hệ ướt át, trừ phi anh yêu tôi, nếu không thì chỉ làm tôi thêm thương tâm, tôi cũng không muốn làm cố vấn tình ái cho Sa Sa, đối với tôi đó chính là một loại tra tấn; tôi thoái nhượng vì tôi biết Đông Lâm yêu cô ấy, nhưng tôi còn chưa kiên cường tới mức có thể lắng nghe cô ấy kể chuyện ngày xưa với Đông Lâm mà không thấy thương tâm. Tôi chỉ là một người phàm trần mà thôi.

Nếu đã không muốn nghe, biện pháp tốt nhất chính là không có điện thoại.

Ngoài ra, nếu tôi mang theo điện thoại, tôi sẽ không nhịn được mà khát khao muốn nghe thấy giọng của Đông Lâm, chống đỡ với loại tâm trạng khó chịu này, biện pháp tốt nhất cũng là không đem theo điện thoại.

Giống như Tạ Phong nói, tôi hiện tại là đang trốn chạy. Nếu đã trốn chạy, tôi sẽ làm cho mình hoàn toàn biến mất trong mắt bọn họ. Có lẽ, thời điểm tôi trở lại, mọi thứ sẽ quay về đúng chỗ của nó, tất cả sẽ rõ ràng.

Tôi để điện thoại lại nhà, làm cho chính mình không bị ràng buộc bởi điện thoại, hay khát vọng gì khác.

Thực ra, không lâu trước đây, không có điện thoại, vô tuyến, con người ta vấn sống bình thường đấy thôi, thậm chí đời sống tinh thần rất phong phú. Bởi vì không nghe được âm thanh của người khác, nên phải tự tưởng tượng trong lòng vì thế tạo nên bao nhiêu chờ mong, bao nhiêu lãng mạn, loại cảm xúc này khi ở xã hội văn mình còn có thể gặp lại sao?

Sau nhiều giờ ngồi trên máy bay, tôi đã đứng dưới trời xanh Thượng Hải.

Trời rất trong xanh, có vài đám mây trắng như tuyết, ánh mặt trời ấm áp đầu đông, giống như đứa trẻ khi được mẹ nắm tay, nó nhẹ nhàng vỗ về tôi, sửa ấm tôi, làm cho tôi nhịn không được nhớ đến mẹ mình.

Mẹ ở cách tôi rất xa. Đã hơn 4 năm nay, tôi chưa gặp lại mẹ tôi, chỉ có thể nghe thấy giọng mẹ qua điện thoại. Cho dù hôm nay, tôi cũng đã làm mẹ, nhưng ở trước mặt mẹ, tôi vĩnh viễn là một đứa con gái nhỏ chưa làm cho mẹ yên tâm.

Vừa đi ra khỏi sân bay, trong đám người đi đón, tôi nhìn thấy chị họ, anh rể cùng với Sớm.

Chị họ tôi vẫn dịu dàng, nhẹ nhàng, Sớm đứng ở bên chân chị, bé con vặn vẹo bất an, chị họ đang giữ chặt tay bé.

Chị họ cũng nhìn thấy tôi, chị cúi người xuống, chỉ tay về phía tôi, nói cho Sớm biết.

Sớm nhìn theo hướng tay chị ấy chỉ, nhìn về phía tôi, tôi nhìn trên mặt con có một nụ cười thơ trẻ, sau đó, bé con chạy nhanh về hướng tôi.

Tôi bỏ hành lý, ngồi xổm xuống, đón được bé trong tay.

Bé con ôm cổ tôi, giọng nói non nớt, thơ ngây gọi: “Dì ơi!”

Trong nháy mắt, mắt tôi tràn đầy nước, gắt gao ôm con: “Sớm có nhớ dì không?”

“Nhớ! Dì còn chưa kể xong chuyện quốc vương ngày xưa, Sớm còn muốn nghe.”

Tôi cố nhịn nước mắt: “Được rồi, lần này dì sẽ kể xong cho con nghe, đến đây, thơm dì một cái nào.”

Bé con chu miệng lên, hôn lên mặt tôi một cái.

Bây giờ, Sớm là con của chị họ tôi, bé gọi chị là mẹ, gọi tôi là dì.

Tôi không muốn vứt bỏ đứa con mình, nhưng mà khi đó, tôi không có năng lực nuôi dưỡng bé tốt hơn.

Bé sinh ra gần 2 tháng, vẫn phải nằm trong khoa sơ sinh bệnh viện. Hơn mười loại bệnh tật nhi khoa, bé đều bị một lần. Bệnh viện không ngừng thúc giục tôi đóng viện phí, có hai lần Tạ Phong bắt gặp, cậu ta không nói tiếng nào đã thay tôi đi nộp. Nhưng mà vẫn còn rất nhiều khoản phải chi, bệnh viện vẫn không ngừng thúc giục. Ngày đó, y tá trưởng cuối cùng đã nói với tôi: “đứa bé này có thể xuất viện, chỉ cần cô đem tiền đến thanh toán, là có thể bế về nhà.”

Tôi ngồi ở hành lang bệnh viện suy nghĩ 1 đêm.

Lúc đó là tháng tư, trên đường, lá cây dương xanh biếc, phù đầy toàn thân, có gió thôi qua, chúng liền rung rinh, lay động. Thời tiết cũng bắt đầu ấm hơn, nhưng buổi tối, không khí lạnh vẫn đậm đặc. Trong hành lang bệnh viện, không có tiếng động, chỉ có gió lùa, gió thổi qua tôi cả một đêm, cả người tôi đều như phát sốt.

Khi trời sáng, tôi nhanh chóng ra khỏi bệnh viện, đi vào một bốt điện thoại công cộng gần đó.

Tôi gọi điện thoại cho Đông Lâm, hết lần này đến lần khác, mặc dù biết rõ điện thoại không có tín hiệu, nhưng tôi vẫn tự ảo tưởng chính mình là lần tiếp theo sẽ có tín hiệu. Mặt trời lên cao, trên mặt tôi chỉ còn đôi mắt là vẫn tiếp tục sáng, điện thoại trước mặt tôi là những dãy số mơ hồ, tựa như chúng đang nhảy múa vậy.

Cuối cùng, tôi gọi điện thoại đường dài cho mẹ.

Mẹ tôi bảo: “Tiểu Ngọc, tại sao mẹ gọi điện thoại cho con mãi không được?”

Tôi khóc thành tiếng: “Mẹ ơi, mẹ giúp con một chuyện.”

Mẹ tôi liền chạy tới ngay ngày hôm sau, mẹ chưa bao giờ bỏ được sợ hãi khi đi máy bay, vậy mà lần đầu tiên, mẹ ngồi máy bay đến chỗ tôi.
Tôi đứng ở cửa bệnh viện đợi mẹ, mẹ vội vàng đi xe taxi từ sân bay đến đây, thấy tôi, hốc mắt mẹ đỏ lên: “Làm sao con tôi lại biến thành cái dạng này?” Sau đó, liền sờ sờ tay của tôi, giật mình nói: “Con bị sốt.”

Tôi không thèm đếm xỉa xem bản thân mình có bị ốm thật không, chỉ nghĩ làm cách nào để đem bé Sớm khỏi bệnh viện này, tôi hỏi mẹ: “Mẹ, mẹ có mang tiền đến không?”

Mẹ tôi trả lời: “Cho mẹ gặp cháu trước.”

Đứng ở trước phòng sơ sinh, mẹ tôi chảy nước mắt: “Chỉ có một chút tiền như vậy, sau này con làm thế nào có thể nuôi bé lớn.”

Tôi nói: “Có thể được, mẹ ơi, con nhất định sẽ nuôi dưỡng bé tốt.”

Mẹ tôi nhìn mặt tôi đầy nước mắt: “Bây giờ, mẹ đưa con đi khám đã, để con hạ sốt, sau đó lại đây đón đứa bé.”

Tôi nghe lời mẹ bởi vì đầu tôi đang rất đau.

Tôi sốt cao gần 40 độ, bị sốt mất hai ngày liên tục. Lúc ở trong phòng bệnh, tôi truyền thuốc, an tâm nhắm mắt nghỉ, bởi vì mẹ tôi đã tới, mẹ ở ngay bên cạnh tôi. Tôi vẫn bị mất ngủ một thời gian dài, hôm nay đã có thể ngủ một giấc thật ngon.

Tôi ngủ thẳng một giấc đến tận sáng ngày hôm sau, lúc tỉnh lại bên cạnh tôi, ngoài mẹ tôi ra còn có chị họ.

Nhìn thấy chị họ, tôi hơi giật mình nhưng cũng rất vui. Chị lớn hơn tôi 10 tuổi, lúc trước thường xuyên ôm ấp tôi, thường xuyên quan tâm tôi. Khoảng 8 năm trước, chị lấy chồng ở Thượng Hải, mấy năm sau đó, tôi cũng không gặp lại chị nữa.

Thấy tôi tỉnh lại, chị họ tôi nhìn mẹ tôi nói: “Cháu đi làm thủ tục để đón em bé.”

Mẹ tôi gật đầu, chị liền đi ra khỏi phòng bệnh.

Tôi nghi ngờ nhìn mẹ, tuy rằng đã hạ sốt nhưng trên người tôi vẫn không có chút sức lực nào.

Mẹ quay ra giải thích: “Mẹ gạt ba con đến đây, sợ ba con sinh lòng nghi ngờ nên không dám mang theo nhiều tiền. Con cũng biết ba con bị huyết áp cao, tâm tình không ổn định, nếu biết con như vậy, khẳng định ba con sẽ sinh bệnh. Cho nên, mẹ mới gọi chị họ đến đây. Anh rẻ con mở công ty riêng, ở Thương Hải làm ăn rất tốt. Cho nên, chị họ giúp mẹ con mình, cho mượn một chút tiền trước.”

Tôi thấy không nên hỏi gì thêm.

Chị họ tôi làm thủ tục rất nhanh đã quay trở lại, cả ba chúng tôi đi đến phòng sơ sinh để đón Sớm ra.

Lúc y tá giao bé cho tôi, tôi bế bé, tiếp nhận một thân hình nhỏ bé, cúi xuống hôn bé, nước mắt chảy không ngừng.

Ra khỏi bệnh viện, mẹ cùng chị họ đến chỗ tôi thuê trọ. Nó chỉ là một gian phòng nhỏ, đơn sơ, có thêm một phòng vệ sinh rất bé.

Mẹ tôi từ lúc vào đến giờ vẫn không nói gì.

Tôi vẫn còn rất yếu, về đến nhà liền nằm xuống. Mẹ tôi giúp tôi đi hầm cháo, Sớm đã đói nên thốt lên tiếng khóc yếu ớt, chị họ tôi ôm ấp bé từ nãy, nhẹ nhàng nựng bé và dỗ bé ngủ lại. Trong phòng thực sơ sài, không có đồ đạc gì, thậm chí không có một cái ghế nào tốt cho chị họ ngồi.

Tôi lại thấy buồn ngủ, lúc tỉnh lại, trời đã hơi tối, tôi không nhìn thấy chị họ và Sớm nữa.

Tôi hỏi mẹ tôi, mẹ tôi đứng ở bên cạnh giường nhìn tôi: “Chị họ con đem Sớm đi rồi.”

Tôi cố ngồi dậy: “Chị họ dẫn bé đi đâu?”

Mẹ tôi chậm rãi phun ra hai chữ: “ Thượng Hải.”

Tôi nhảy vội xuống giường, chạy ra ngoài cửa, mẹ tôi đứng ở cửa, giữ chặt tôi lại: “Tiểu Ngọc, con có năng lực nuôi lớn đứa bé này sao? Bé sinh ra đã rất yếu ớt, khẳng định tương lai sẽ có nhiều bệnh tật, con có tiền chữa bệnh cùng bồi bổ thân thể cho bé sao?”

Tôi gào khóc: “Mẹ, con có thể, có sẽ lập tức đi tìm việc làm, mẹ bảo chị họ trả lại đứa bé cho con.”

“Con đi làm, ai sẽ trông nom đứa bé này?”

Tôi lại càng không ngừng hô: “ Con có thể…. Con có thể… Mẹ, mẹ bảo chị họ trở lại…”

Mẹ ôm lấy tôi, cũng khóc: “Tiểu Ngọc, làm như vậy không phải vì con đâu, là để tốt cho đứa bé. Chị họ con đã kết hôn tám năm, vẫn chưa có con, chị ấy muốn nhận Sớm làm con để nuôi dưỡng. Nhà chị họ con kinh tế giàu có, sẽ có điều kiện rất tốt để nuôi dưỡng đứa bé. Con bình tĩnh lại một chút đi, ngay cả bản thân con còn không thể sống tốt, con định làm thế nào để nuôi dưỡng đứa bé?”

Tôi dùng sức thoát khỏi tay của mẹ, chạy vọt xuống dưới lầu.

Trời đã chạng vạng, hoàng hôn nặng nề, phía chân trời có một đường vạch dài như vệt máu chính là ánh tà dương, làm cho trước mắt tôi chỉ nhìn thấy toàn màu đỏ.

Con đường hẻo lánh, đèn đường không đủ sáng, không có mấy người đi lại. Tôi chân trần trên đất, giống như người độc hành trên xa mạc mờ mit, chỉ là không thể đuổi kịp thứ mà tôi muốn.

Tiếng lá cây ngô đồng xôn xao trong gió, rất nhiều tơ trắng phất phơ bay ra, xoay theo gió, ngẫu nhiên lượn quanh người tôi, gió mang theo nhiều thứ cũng thổi vào mắt tôi.

Cuối cùng, tôi ngồi xổm trên giường, hai mắt nhắm chặt, lệ rơi lã chã.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s