Ước hẹn kiếp sau – Chương 8

Edit: Egg

Chương 8: Tìm kiếm muộn

Chạng vạng ngày hôm sau, tại đại sảnh của một cửa hàng cơm Tây thanh nhã, tôi đứng chờ Tạ Phong cùng bạn gái Tâm Lôi của cậu ta đi đến.

Hôm qua, cậu ta một mình lái xe rời đi, lúc sau cũng không nghe điện thoại của tôi, cuối cùng tôi chỉ gửi lại cho cậu ta 1 cái tin nhắn.

Không biết vì sao, tựa hồ như cậu ta đối với chuyện của tôi luôn có cái quyền được tức giận vậy, cho dù bị cậu ta đuổi khỏi xe, bỏ lại bên đường, tôi vẫn phải gọi điện thoại cho cậu ta trước để làm hòa.

Có phải là do chúng tôi đã quen biết với nhau những 9 năm.

Đã hơn 5 giờ, cậu ta có lẽ sẽ không đến đây. Nhà hàng cơm tây này là do lần trước Tạ Phong dẫn tôi đến, chỉ đến một lần tôi liền thấy thích ngay.

Một khung cảnh lịch sự, tao nhã, có thể dùng từ “khó gặp” để hình dung. Đèn hình dải hoa màu vàng treo trên tường, giấy dán tường rất phong cahcs, đạt tiêu chuẩn, trên tường có treo bức ảnh của một vị phu nhân phong cách, đi vào bên trong, một không gian tao nhã đập vào mắt, cho dù không có ánh đèn lung linh, nhưng mà vẻ lãng mạn của nó vượt qua cả 100% tiêu chuần.

Tôi vẫn luôn hy vọng có thể hẹn hò với Đông Lâm ở nơi này.

Tôi muốn một mình ngồi bên cạnh anh, trên bàn ăn trang trí hoa hồng kiều diễn, từng đợt khói trắng tỏa ra ngoài không gian như ẩn, như hiện, chỉ cần uống một chén cà phê, ngồi bên nhau một lúc, cũng đủ mãn nguyện rồi.

Nhưng tôi chưa từng có cơ hội, bởi vì quan hệ yêu đương đặc thù nên chẳng bao giờ hẹn hò ở bên ngoài cả.

Lãng mạn, không có trong từ điển của chúng tôi, chỉ có 2 từ: cô đơn, tịch mịch sửa ấm tâm hồn mà thôi.

Có tiếng bước chân đến, tôi ngẩng đầu nhìn, là Tâm Lôi.

Cả người cô toàn màu trắng, áo gió màu trắng, váy ôm chân màu trắng, đội mũ màu trắng, toàn người tỏa ra khí chất của một cô gái tốt.

Đứng ở bên cạnh một người tuấn tú như Tạ Phong, cô ấy tuyệt đối không hề kém cỏi.

Chúng tôi mỉm cười chào nhau, cô ấy ngồi xuống đối diện với tôi.

“Tạ Phong đâu?” Tôi hỏi cô ấy, “Đi đỗ xe rồi à?”

“Em đến đây một mình, anh ấy đi bắc kinh rồi, khai trương một cửa hàng độc quyền, anh ấy đi cắt băng khánh thành.”

“Lại muốn đóng kịch kiểu này, ngày hôm qua lúc đi họp lớp, sao cậu ta lại không nói gì?”

Tôi không nhịn được, oán giận nói. Mỗi lần muốn hẹn cậu ta cùng Tâm Lôi đến, ba người cùng tụ tập, cậu ta đề có việc, mỗi lần như vậy đều biến thành tôi với Tâm Lôi tự gặp gỡ nhau.

Tâm Lôi nhìn nhìn tôi 1 cái, miệng nở nụ cười, không nói tiếng nào. Cô ấy hơi giống tôi ngày xưa, nhưng nhìn thục nữ hơn nhiều.

Ngoắc tay gọi người phục vụ, tôi gọi 2 suất bít tết cao cấp. Trong thời gian chờ đợi, tôi cùng với Tâm Lôi nói chuyện.

“Mục lục trang phục mùa xuân chị đã xem, rất được, có nhiều nét hoài cổ, khoe được vẻ đẹp nữ tính, chị có dự cảm là sẽ tiêu thụ rất tốt. Tạ Phong có nói, toàn bộ là do em thiết kế, Tâm Lôi, chị không thể không khen ngợi em.” Tôi dùng một giọng nói tán thưởng, khẩn trương.

Tâm Lôi theo học thiết kế trang phục, khi tốt nghiệp, được công ty Tạ Phong tuyển dụng. Vài năm nay, Tạ Phong thường xuyên đưa cô ấy ra nước ngoài học tập, tài hoa của cô ấy cũng bắt đầu phát triển và có danh tiếng.

“Em đã thay chị thiết kế một bộ quần áo, chờ chị đi Thượng Hải về, em sẽ đưa cho chị, chị không được chê đâu nhé.” Cô ấy cười cười nói.
Tôi cười rất tươi: “Chị làm sao dám, mỗi lần em đưa quần áo cho chị, đều là những bộ chị thích nhất.” Tôi đang nói thật, mỗi lần cô ấy cho tôi quần áo, đều là kiểu dáng lịch sự, tao nhã, hào phóng, mặc rất thoải mái.

“Mỗi lần đưa quần áo cho chị đều là Tạ Phong tự mình kiểm tra, nếu không phù hợp với chị, đều bị anh ấy vứt hết.”

“A!… Có một người bạn học thiết kế quần áo, thật là nhiều lợi lộc đúng không?” tôi lại cười nói.

Tâm Lôi mỉm cười nhìn tôi: “Không phải ai cũng được đãi ngộ như vậy đâu.”

“Đương nhiên, chị cùng với cậu ta đã kết nghĩa anh em, huynh đệ mà.” Tôi vẫn còn vô tâm, không để ý.

“Cho nên, chị nhất định phải thật vui vẻ, nếu không, em cũng vì chị mà bị liên lụy.” Tâm Lôi đột nhiên nói ra một câu không đầu, không đuôi.

Tôi sửng sốt nhìn cô ấy, cô ấy vẫn mỉm cười nó: “Nếu chị có việc gì, Tạ Phong liền im lìm, ủ rũ, em đi theo anh ấy cũng lạnh lẽo luôn.” Có lẽ tôi tự mình suy nghĩ nhiều, lời lẽ của cô ấy, dường như còn có một chút chua xót cùng bất đắc dĩ.

Có phải vì tôi cùng với Tạ Phong thân mật quá, làm cho cô ấy phải suy nghĩ, tôi chỉ có thể nghĩ như vậy

Nhìn thấy trên mặt tôi không còn cười được nữa, cô ấy cúi đầu, lấy ra một cái túi giấy: “có cái này cho Sớm, là do tự tay em làm.”

“Là cái gì?” Tôi nhận lấy, mở hộp giấy ra, bên trong là một đôi bao tay tinh sảo, một đôi tất rất dày, một cái khăn quảng cổ mềm mượt, có hình phim hoạt hình.

“Em tự làm?” Tôi nghi ngờ hỏi. Cái này so với đi mua còn tinh xảo hơn.

“Không tin? Em cũng học qua thêu thùa một chút” Tâm Lôi làm ra một dáng vẻ chịu ủy khuất.

Tôi liền cười: “Cái này, chị thay Sớm cám ơn em. Tâm Lôi, tương lai em nhất định sẽ trở thành một người vợ mẫu mực, đảm đang, Tạ Phong thật có phúc.”

Cô ấy cũng cười, hai ánh mắt nhìn tôi, môi hơi run run nhưng cuối cùng cũng không nói gì cả.

Qua cửa của nhà hàng cơm tây, tôi chào từ biệt Tâm Lôi mà không ngồi cùng xe cô ấy trở về nhà.

Tôi đi trên lối dành cho người đi bộ, đi dọc đường cái.

Đêm chưa phải quá muộn, phố xã vẫn buôn bán phồn hoa, dòng người trên đường vân rộn ràng, nhốn nháo. Đèn đường đã được thắp hết lên, các cửa hàng bên đường cũng đã thắp sáng đèn ở cửa. Ánh trăng tối nay rất đẹp, được hơn 1 nửa vòng tròn, chỉ thiếu một nửa, giống như một miếng ngọc, lung linh, lay động. Nó nhô lên trên cao, nhìn lại giống như đậu trên ngọn cây ngô đồng, một trận gió thổi qua, làm lá trên cành cây rơi xuống, xào xạc, xào xạc.

Cuối con đường chính là quảng trường trung tâm, hai năm trước, tôi đã cùng Đông Lâm ở chố này nối lại mối duyên lúc trước.

Mặt cỏ vẫn xanh biếc, lại thêm một dải băng màu trắng. Ánh đèn sáng chói mắt, cỏ xanh mới làm cho ánh đèn dịu hơn một chút. Tôi lại lấy chân mình đi lên đám cỏ lông mượt kia.

Không có bồ câu.

Nhưng gió vẫn thổi, thổi vào mặt tôi, nhưng lại không còn mềm mại như mùa đông năm đó trong trí nhớ của tôi.

Ngồi ở hàng ghế dài, tôi nghe thấy tiếng ồn ào của phố xá xa xa, một đám đông cách rất xa tôi, tôi cảm giác mình như đang đứng trên một hòn đảo nhỏ, không một bóng người.

Nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, tôi lại mong gặp Sớm.

Ngày mai, tôi sẽ được gặp con, tôi nhẹ giọng an úi chính mình, ít nhất, tôi vẫn còn có được con trai tôi.

Bởi vì có ánh trăng mênh mông, bóng đêm cũng trở nên mông lung không kém.

Tôi ngồi đó rất lâu, cảm giác cả người đều bị sương rơi xuống.

Di động đổ chuông, ngay tại không gian yên tính này, âm thanh trở nên rất chói tai.

Dĩ nhiên là điện thoại của Đông Lâm, anh chưa từng gọi điện thoại cho tôi muộn như vậy.

Tôi lên tiếng: “Đông Lâm.”

Anh lại mất một lúc lâu mới mở miệng nói: “Anh vừa mới phát hiện ra, mọi đồ đạc của em, em đều đã cầm đi.”

Tôi nhất thời không biết trả lời như thế nào.

“Em đang ở đâu, chúng ta gặp mặt một lúc.”. Anh nói.

“Hôm nay, đã khuya quá rồi…”

“Em có ở nhà không? Anh lái xe tới tìm em.”

“Đông Lâm..” Mũi tôi bắt đầu nghèn nghẹn, đây là lần đầu tiên anh nói: anh tới tìm tôi.

“Nói cho anh biết địa chỉ chỗ em, anh đang ở trên đường đi về phía đông thành phố.”

Giống như là anh đang lái xe thật, trong điện thoại còn có âm thanh của tiếng còi ô tô.

“Em đã không còn ở phía đông nữa, mấy tháng trước, em đã chuyển đến phía nam rồi.”

Anh đột nhiên không nói câu nào, trong điện thoại trầm mặc, tôi nghe được tiếng phanh xe rất mạnh.

Giống như một giờ trôi qua, anh mới nói: “Ở chỗ nào phía nam, em nói cho anh biết?”

“Đông Lâm…”

“Nói cho anh biết địa chỉ.”

Tôi nói không nên lời, chỉ cảm thấy mũi mình mặn chát.

Ở cùng anh một chỗ suốt 2 năm, cho tới hôm nay, anh mới hỏi tôi đang trọ ở đâu.

“Nói cho anh biết.” Anh vẫn tiếp tục.

Tôi không định nói cho anh biết.

Điện thoại thực yên tĩnh, không tiếng động, giống như nhiều năm trôi qua, cuối cùng, tôi mới nghe được giọng anh rất thấp: “Thực xin lỗi.”
Không biết bao lâu sau, trên mặt tôi đều là nước mắt.

Tôi mơ hồ lại nghe thấy tiếng khởi động xe, một lúc lâu, anh mới nói: “Anh đang đi về phía nam thành phố.”

Lau nước mắt, tôi trả lời: “Em không có ở nhà.”

“Em đang ở đâu?”

“Quảng trường trung tâm.”

Anh lại dừng lại, vài giây sau mới nói: “Em ở đó chờ anh, anh sẽ đến ngay.”

Tôi gọi anh: “Đông Lâm”

“Ừ”

“Anh đừng tới đây, anh tới em cũng đã đi rồi.”

Trong điện thoại lại là sự im lặng, cuối cùng anh hỏi: “ Em không muốn gặp anh? … Vì sao?”

“Anh yêu em sao? Đông Lâm.”

Anh lại không nói được lời nào.

“Anh không thể trả lời đúng không”

Đúng vậy, anh không thể trả lời.

“Anh cũng biết, anh không thương em mà.”

Anh không thể phản bác, bởi vì lời tôi nói toàn là sự thật.

“Chúng ta cứ như vậy đi, anh đừng tìm em nữa.” Nói xong, tôi liền cúp điện thoại.

Điện thoại lại vang lên, tôi không nhận điện thoại, trực tiếp tắt nguồn luôn.

Đứng lên, tôi đi ra ngoài quảng trường.

Trước mắt, mọi thứ đều mênh mông, mênh mông ánh trăng, mênh mông đèn đường, mênh mông mặt cỏ.

Đông Lâm sẽ không tìm được tôi, trừ bỏ điệnt hoại của tôi, anh không rõ được cái gì khác.

Anh chưa từng nghĩ đến, có một ngày anh sẽ muốn tìm tôi sao?

Có lẽ, trước kia anh chưa từng nghĩ tới, cho nên anh mới chưa bao giờ quan tâm.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s