Bóng dáng người hầu – Chương 11.2

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 11.2:

“Anh nghĩ thân thể của anh khỏe mạnh lắm sao? Trên mặt một chút máu cũng không có!”

Ngụy Kính Nghiêu không hiểu gì hết, chỉ cúi đầu nhìn cô đang mắng mình, cô kéo nhanh tấm chăn trên người, dùng cách cô vừa bị bọc mà quấn quanh lấy anh, khiến anh không thể giãy.

Đây…là tình huống gì vậy?

“Rõ ràng là mệt mỏi như vậy, phải nghỉ ngơi cho tốt chứ, giả bộ khỏe mạnh cái gì? Anh là cái đồ ngu ngốc!” Mang theo áo anh, lôi anh vào cửa, đi qua bể phun nước giữa vườn, bước lên bậc thang.

Chino và Stanley vẫn còn đang ngồi chỗ cũ uống cà phê ăn bữa sáng xem và xem kịch, thấy cô đã đem người vào nhà, hai người cùng nhíu mày.

Không hẹn mà cùng buông cà phê, đi vào phòng đến trước cửa chính, mở cửa cho anh.

“Anh tưởng là em nói rõ ràng với hắn xong thì sẽ đuổi đi.” Staley dựa vào cửa nói xong một chuỗi tiếng Pháp, rồiChinolại dịch sang tiếng Anh để nói cho Ngụy Kính Nghiêu nghe.

“Hai người các anh, tránh ra!” Hoa Xảo Hủy vừa thấy thái độ trêu tức của bọn họ liền nổi giận.

“Ở nhà trọ không được nuôi thú cưng, chúng ta đã thỏa thuận từ đầu rồi, anh mẫn cảm với lông chó”.Chino rất ác độc hịt hịt cái mũi.

“Anh ấy không phải chó”. Cô không thể nhịn được nữa trợn mắt với bạn tốt.

“Anh cũng đâu có nói hắn ta đâu, em thế này không phải tự thừa nhận à?”Chino cười ha hả, bộ dáng như muốn nói “mắc câu rồi nhé!”

“Các anh phiền quá, tránh ra!”

“Natasha đã lớn rồi, cuối cùng cũng mang giống đực về nhà, đáng tiếc vì sao lại không phải là con người nhỉ?” Stanley hạ gọng kính râm xuống ngang mũi, cười nhìn vẻ mặt tái nhợt của Ngụy Kính Nghiêu. “Sói hoang bị em vứt bỏ hình như không được khỏe cho lắm, có lẽ vượt ngàn dặm xa tìm chủ mệt muốn chết rồi chăng? Mặt tái nhợt như quỷ.”

Hai người ăn ý vô cùng tốt toàn nói chuyện bằng tiếng Anh, khiến Ngụy Kính Nghiêu hoàn toàn nghe hiểu được, bọn họ đang đùa với Hoa Xảo Hủy đồng thời cũng đang “chỉnh” anh.

Giờ anh mới hiểu được, vì sao hồi còn ở Trung Quốc mỗi khi Stanley thấy anh đều lộ ra nụ cười kỳ quái, bất luận anh hỏi Hoa Xảo Hủy thế nào cô cũng không chịu nói, Stanley rốt cuộc đã nói gì sau lưng anh, suy nghĩ nửa ngày, thì ra là đang đem anh so sánh với sói!

Thực đáng chết, anh lại không thể phản bác.

Không biết Hoa Xảo Hủy nói gì với bọn họ, ngôn ngữ Pháp này, thật khó hiểu, mà trớ trêu thay cái gã phiên dịch viên… đẹp trai không giống người kia, lại không chịu dịch lời nói của Hoa Xảo Hủy ra cho anh nghe.

Bọn họ tranh luận nhau nửa ngày, cuối cùng hai tên đàn ông đứng chắn ở cửa cũng mím môi, tránh ra để Hoa Xảo Hủy đỡ anh vào nhà.

Tiến vào căn nhà rộng rãi cao lớn, Ngụy Kính Nghiêu bị đẩy xuống sofa trong phòng khách, trên tay bị nhét vào một cái bánh sừng bò còn nóng hổi, tách cà phê vốn của Hoa Xảo Hủy đã đưa cho anh, nhưng chỉ vừa cầm lấy định uống thì Hoa Xảo Hủy đã lập tức giành lại làm anh ngơ ngác nhìn.

“Anh căn bản không ngủ, uống cà phê cái gì, uống sữa cho em.” Không bao lâu cô đã biến ra một ly sữa ấm nóng, nhét vào tay anh bắt anh uống…từ sau tiểu học, anh đã không còn uống sữa, cho dù là cầm súng bắt buộc anh anh cũng không uống.

Trừ phi người đưa sữa cho anh là Hoa Xảo Hủy, anh không nói hai lời uống sạch, bất kể cô muốn anh làm gì anh cũng sẽ làm, cho dù là bắt anh nhảy vào lửa, nuốt kiếm, cũng chẳng sao. Chứ đừng nói chỉ có cởi áo khoác và giày rồi nhảy lên giường ngủ, việc này có khó gì chứ? =”=

Có điều, cái này không phải lạ lắm sao?

“Xảo Hủy, đây là phòng em à?” Anh nhìn xung quanh căn phòng to lớn, hoàn toàn mang phong cách của cô, màu sắc thời thượng độc đáo, trên chiếc bàn có đặt bộ ly Mark màu lam thẫm và đỏ thẫm…thì ra chúng ở đây, chả trách anh tìm khắp phòng mà không thấy, hóa ra cô đã mang chúng đi rồi!

“Là như vậy phải không? Em không giận anh nữa? Em nói em thất vọng về anh, vậy… chúng mình làm lành rồi? Em tha thứ anh rồi sao?”

“Câm miệng, ngủ!” Hoa Xảo Hủy không muốn trả lời câu hỏi này của anh.

“Xảo Hủy….”

“Phiền quá đi….!$%$%” Nói xong tiếng Trung cô phun ra một chuỗi tiếng Pháp luôn.

“Là nghĩa gì? Vừa rồi em nói cái gì? Không thể nói lại bằng tiếng Trung sao?” Rõ ràng là bắt nạt người mù tiếng Pháp mà.

“Đó là…Ý là bảo anh ngủ đi”. Nhưng vẻ mặt khó xử khốn quẫn của cô, căn bản là đang nói bừa.

“You had me at hello.” [Anh đã chiếm được trái tim em ngay từ giây phút đầu tiên].Chinokhông biết đã dựa cửa nghe lén được bao lâu, cười cười dịch cho cái tên may mắn đang nằm trên giường nghe. “Câu tiếng Pháp mà cô ấy vừa nói, đại khái là có ý này.”

Ngụy Kính Nghiêu đứng hình, khiếp sợ còn chưa nghĩ ra điều đó có phải thật sự hay không? Đã nghe thấy tiếng thét chói tai của Hoa Xảo Hủy.

Đúng vậy, là thét chói tai! Cô cầm gối nhảy xuống giường, đuổi đánh gã bạn cùng phòng đã công khai tiếng lòng của cô.

Bọn họ đừa giỡn với nhau bên ngoài, nói những câu tiếng Pháp mà anh không hiểu nổi, anh hẳn là nên nhổm dậy ngay nhào đến hỗ trợ Xảo Hủy, bắt tên đàn ông bộ dạng xinh đẹp tuấn mỹ kia lại đấm cho hai quyền, cảnh cáo hắn ta không được hở chút lại ôm ấp “người phụ nữ” của anh…có thể xem là vậy không? Cô đã nói, you had me at hello. Có nghĩa là cô đã tha thứ cho anh, từ lúc anh xuất hiện trước mặt cô, anh đã chiếm được cô rồi.

Trái tim hoảng loạn cuối cùng hạ xuống, may mắn, anh đã không ngu xuẩn đánh mất người mình yêu nhất.

Khi đã thả lỏng lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mi mắt thật nặng, anh đã bao lâu không chợp mắt rồi nhỉ?

Có lẽ khoảng bốn mươi tám tiếng đi? Mệt quá, ổ chăn ấp áp ghê, hương vị của cô tràn ngập trong hô hấp, âm thanh của cô gần kề bên tai.

Đã an tâm, vì thế Ngụy Kính Nghiêu nhắm mắt lại, đầu óc trước khi lâm vào giấc ngủ còn không ngừng suy nghĩ, rõ ràng giữa bọn họ vẫn còn có nhiều vấn đề, chẳng lẽ cứ phải ở riêng một người Trung Quốc một người Pháp như vậy? Anh không thể chịu đựng được, để xem có thể thuyết phục cô không, bỏ công việc ở đây về Trung Quốc, để anh nuôi.

Cho dù cô cố chấp ở lại nước Pháp làm việc, cũng không sao, trước kia cô đã bỏ ra bốn tháng để hy sinh cho anh, bây giờ đổi lại là anh sẽ nhân nhượng, rất công bằng, không phải sao?

P/s: Sp hoàn ri, còn mi kết thúc na thôi, s tung hàng ra sm :”>

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s