Bóng dáng người hầu – Chương 10.3

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 1o.3: Nốt phần này là hết chương 1o rồi đây ạ…phù…

Bị ép giữa hai tên đàn ông cao gần một mét chín, khiến cô tựa như một đứa trẻ, Hoa Xảo Hủy nhịn không được nói với bọn họ: “Đủ rồi! Để tự em.”

“Oa, dữ quá đi, cô ấy sao vậy? Mắc chứng tiền mãn kinh hay tức giận vì phải dậy sớm?” Chino nháy mắt với bạn tốt.

Stanley mỉm cười, chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, ý tứ sâu xa nói: “Có lẽ, theo tôi đoán, là đang nhớ vật cưng của cô ấy.”

“Vật cưng? Em từ khi nào nuôi vật cưng vậy? Chó? Hay mèo? Sao anh không thấy? Lạc đượng rồi à?”Chino tò mò hỏi.

“Một con sói rất ngang ngược”. Stanley ám muội nói, “Không phải bị lạc đường, là bị vứt bỏ, chủ nhân hiện tại đang lo lắng cho chú sói đã bị mình vứt bỏ.”

Hoa Xảo Hủy không hé răng, nghĩ rằng không muốn nghe đến chuyện buồn vào đầu bữa sáng, nên không gia nhập vào đề tài này.

“Vứt bỏ? Không thể nào, Natasha sẽ không làm loại chuyện này, cô ấy rất hiền, lại còn nặng về trách nhiệm”.Chino một bên quết bơ vào bánh, một bên lắc đầu phủ định. “Hay là con sói ngu ngốc kia làm gì chọc giận em rồi hả? Hình như em đến Paris lần này tâm trạng không được tốt cho lắm, đã xảy ra chuyện gì không vui sao?”

Nghe thấy kiểu ngữ khí đứng đắn này của anh, Hoa Xảo Hủy đành phải làm như không hề nghe thấy, bên ngoài Chino được hình dung là “thiên sứ”, là người mẫu trụ cột của Rapheal, hình tượng siêu thoát thế tục và hòa đồng, kỳ thật cá tính lại rất nóng nảy, hậu quả của việc cô tin lời anh nói, chính là hại người khác bị anh đánh cho không thể xuống giường.

“Không có gì!”

Hai người đàn ông trao đổi ánh mắt chỉ có đối phương mới hiểu, không hẹn mà cùng gật đầu.

Xem hai người liếc nhau trao đổi, cô nhịn không được nói to: “Các anh đừng như vậy! Thật sự không có chuyện gì!”

“Nếu không có gì, vì sao lại không nói?” Stanley đa mưu túc trí nhìn cô một cái, điệu bộ mỉm cười rất là khủng bố.

“Mỗi khi em về nhà thăm người thân, lúc trở về đều kể cho tụi anh nghe em đã gặp những ai, em có vui hay không, còn mang cả quà về, lần này em không chịu nói gì cả, ngay cả quà cũng không có”.Chino có vẻ xúc động, cảm xúc viết hết lên mặt, rất dễ đoán, không thâm trầm như Stanley.

Nhìn thái độ của hai người bạn thân, Hoa Xảo Hủy không khỏi sờ sờ vào mặt mình… Cô tệ đến vậy sao? Đến nỗi người khác nhìn một cái cũng nhận ra là cô không vui.

“Đương nhiên nhìn một cái đã nhận ra rồi, em cho em là ai? Tưởng giấu được con mắt của anh, em muốn đi đầu thai sớm hả?” Stanley hừ lạnh một tiếng.

Hoa Xảo Hủy giờ mới phát hiện bản thân đã không cẩn thận để lộ tâm sự.

“Là như thế này”. Thì ra bị nhìn thấu dễ như vậy, cô đúng là đang không vui. “Em cũng không hiểu là thật ra mình muốn điều gì, rõ ràng là đã sắn sàng tâm lý, anh ấy không cần em, sớm biết là nên tách ra, nhưng vẫn cảm thấy….” Khổ sở và luyến tiếc.

Chắc là do tự mình lừa mình, luôn miệng nói người anh cần không phải cô, hào phóng mỉm cười nói chờ anh nhớ hết mọi thứ, sẽ không cần cô nữa, nếu anh đã quên cô, đó cũng là chuyện không còn biện pháp, bởi vì bọn họ vốn không phải người chung 1 thế giới.

Nhưng khi chính thức xa nhau, lại đau khổ muốn chết, lúc nào cũng nghĩ, anh….. có phải cũng đang khổ sở hay không? Có phải kỳ thực anh cũng thích cô hay không, có phải là không liên quan đến khối u hay không?

Ôm chặt những ý nghĩ không ngừng lặp lại như vậy, lúc thì bi quan lúc thì lại hy vọng.

“Em thích nó sao?” Chino bất thình lình hỏi, khiến Hoa Xảo Hủy ngẩn ngơ. “Anh là muốn nói cái con sói ngang ngược kia, Staley không phải đã bị nó ngoạm một lần sao?”

“Anh ấy không phải sói, các anh thôi đi, còn nữa anh ấy không cắn Stanley, anh ta nói bậy!” Bọn họ vẫn luôn dùng từ chó sói để gọi Ngụy Kính Nghiêu, khiến cô rất không thoải mái phản bác.

“Em còn chưa trả lời anh, em thích nó sao?” Đem sự khó chịu của cô đặt sang một bên, trước tiên hỏi rõ vấn đề anh muốn biết.

Hoa Xảo Hủy bị vấn đề này hỏi cho lúng túng, gật đầu không được, lắc đầu cũng không được, cô không thể nào nói dối bản thân, lại càng không thể lừa gạt hai người bạn tốt của cô tại nước Pháp.

Vì thế cô khẽ gật đầu.

“Hừ”. Kết quả khi cô gật đầu, hai tên đàn ông lại khó chịu hừ một tiếng.

“Không lý nào tôi lại thua bởi một con sói, anh nói cho tôi biết, tôi thua nó ở điểm nào?”Chino bất mãn nổi khùng với người bạn cũng bất mãn không kém. “Giá trị con người tôi thua nó sao? Thân tôi cao thua nó sao? Hay là diện mạo tôi thua nó? Vì sao Natasha chọn nó mà không chọn tôi?” (@K.Bee: Được lắm, 2 anh người mẫu này…đều thích Xảo Hủy…. ĐƯỢC LẮM!!!)

“Có lẽ là da mặt cậu không đủ dày”. Stanley sắc mặt bí hiểm uống hết cà phê, rồi tự rót tiếp ly nữa cho mình. “Hôm nay nhiệt độ dự báo là bao nhiêu? À, bốn độ,  loại thời tiết này không sợ lạnh mà còn đứng ở cửa từ năm giờ đến bây giờ, cũng ba tiếng rồi nhỉ? Đuổi cũng đuổi không đi, giống như một con sói đang vẫy đuôi tìm chủ nhân vậy.”

“Anh nói đúng, tôi làm không được”.Chinobừng tỉnh ngộ xoa xoa bàn tay.

Khoan đã……. Bọn họ đang nói cái gì?

“Các anh đang nói ai đợi từ năm giờ tời giờ? Ai?” Hoa Xảo Hủy không thể tin được, bọn họ nói thật sao? Là người mà cô đang nghĩ sao?

Không có khả năng! Ngụy Kính Nghiêu, anh ấy sao có thể đến đây? Còn có vì sao anh ấy biết cô ở đây?

“Rất quan trọng sao? Em không phải đã vứt bỏ nó rồi à, cho dù nó bị chết cóng cũng đâu liên quan gì, có lẽ sẽ có một đại đội sói đến tha đi”. Stalent nhẹ nhàng bình tĩnh trả lời. “Bốn độ, không biết nó chịu được tới khi nào?”

Nhưng Hoa Xảo Hủy rất hiểu anh, nói được văn vẻ cảm xúc như vậy, căn bản là muốn khiến cô đau lòng.

“Nói đúng ra, dù sao cái con sói ngu ngốc kia đã chọc giận khiến em không vui, có ngàn dặm xa xôi tìm đến chủ thì đã sao, đừng để ý đến nó”. Chino chen vào góp vui.

“Trời, các anh là hai tên quỷ đáng gét!” Trong đầu cô bất giác hiện lên cảnh tượng…..

Ngụy Kính Nghiêu ngây ngây ngốc ngốc, lúc mới ra viện về nhà, lúc nào cũng làm ra bộ mặt đần đần tội nghiệp, sau khi bị tai nạn anh không biết lạnh, không có cảm giác đau, khả năng cân bằng kém cỏi, thường bị té nhào đến toàn thân bầm tím, cũng không hề kêu đau, khi không thấy cô mới i a hai tiếng, rõ ràng là dùng biểu tình đáng thương này để chiếm được tình cảm của cô.

“Anh ấy ở cửa sao? Các anh để anh ấy đứng một mình ở ngoài? Lạnh như vậy, sao lại không gọi em tỉnh hả?” Hoa Xảo Hủy vừa tức vừa vội, không ngừng đấu tranh với cái chăn đang quấn trên người, nhưng tay chân luốn cuống kết qua khiến cô bị trói thành một đống.

Thấy cô thở hổn hển, hai tên đàn ông ngược lại mỉm cười, chống cằm ngắm bộ dáng tức giận của cô, rồi sau đó mới hài lòng gật đầu.

“Em muốn gặp anh ta?” Stanleyhỏi.

“Vô nghĩa!” Cô trả lời rất nhanh, gần như lập tức.

“Chino, đi làm cho sói ngu ngốc kia biến thành chó điên đi.”

“Tôi đang muốn làm thế”.Chino không nói hai lời, mặc cho trên người chỉ có áo ngủ đơn bạc, đứng len bước tới chỗ Hoa Xảo Hủy, lấy cái chăn cô đã cởi ra lại một lần nữa bọc cô lại.

“Em đã cởi ra rồi mà!” Vì sao lại phải bọc chặt như vậy? Cô vất vả lắm mới cởi nó ra được, cái chăn này rốt cục là Stanley mua ở đâu? Khó dùng như vậy!

“Bên ngoài rất lạnh”. Nói xong một bên đem chăn quấn quanh người cô, bao bọc kỹ càng, tay cũng không tha, sau đó giống như ôm công chúa ôm lấy cô, đi vào phòng rồi ra cửa lớn.

Trước cánh cửa lớn có thể chứa một chiếc xe, đang có một người đàn ông đứng sắc mặt tái nhợt

Anh có một mái tóc đem dài đến quá tai, toàn bộ đều chải ra phía sau, trên trán có mấy sợi tóc rơi xuống, sắc mặt anh tái nhợt, một lạnh trắng bệch, trên người chỉ mặc một bộ áo gió đơn bạc, căn bản không thể chông chọi được với mùa đông ở Paris.

Vừa nhìn thấy cô, anh đã lập tức vui sướng cười…thật sự là đồ ngu ngốc.

“Hai người nói chuyện đi.” Chino đặt cô đứng ở cửa, đối mặt với Ngụy Kính Nghiêu đang ngoài cửa. “Có việc thì hô một tiếng, anh lập tức xuống dưới”. Cố ý nói tiếng Anh, đương nhiên là muốn để cho chó điên nghe rồi. “Bảo bối, đừng nói lâu quá”. Nói xong còn cố ý hôn cô một cái, bộn dáng rất thân mật.

Nhưng mà hôn cũng quá lâu đi! Bỏ qua động tác khiến cho người ta hiểu lầm, Hoa Xảo Hủy dựa vào ôm ấp bạn tốt, đối mặt với vẻ mặt đang nhíu mày của Ngụy Kính Nghiêu, trong nháy mắt………Ngụy Kính Nghiêu mười bảy tuổi, cùng với người đàn ông trưởng thành trước mắt, ghép lại thành một.

Cô đột nhiên nhớ tới giấc mộng dở dang sáng nay, lần đầu tiên nhìn thấy Ngụy Kính Nghiêu, trên mặt anh lộ ra vẻ kiêu căng.

Anh mặc một bộ vest Tây Âu, quần dài là ủi tỉ mỉ, trên cổ thắt một chiếc nơ đen, tóc ngắn thoạt nhìn mềm như lông vũ, anh bước chậm rãi xuống lầu thanh xoắn ốc.

Khuôn mặt tuấn tú không cảm xúc, đi đến bên cạnh cha mẹ đang mỉm cười của anh, nhếch lông mi lên, dùng ngữ điệu không kiên nhận hỏi: “Có việc sao?”

Cậu bé không kiên nhẫn trước kia, đang ở trước mắt cô, đợi cô ba tiếng, trên mặt không có chút nào là không kiên nhẫn, thay vào đó là cơn tức giận.

“Hắn ta là ai?” Ngụy Kính Nghiêu hoàn toàn không thể không chế cơn giận, vốn muốn cùng cô nói chuyện đàng hoàng, nhưng anh không thể nhịn được! “Em cùng hắn ta sống chung? Hai người có quan hệ gì? Hắn ta ôm em từ trên giường xuống sao?” Hơn nữa gã đàn ông kia còn đẹp muốn chết người, đó căn bản là không phải gương mặt của người mà.

Ủa, có người ôm cô xuống từ giường… Khoan đã!

Hoa Xảo Hủy nhìn bản thân hiện tại, thân bị tấm chăn to cuốn lấy, sau đó Chino chỉ mặc chiếc áo ngủ bế cô xuống, còn hôn trán cô thật lâu.

Lại đối chiếu với những lời tức giận của Ngụy Kính Nghiêu, cô nhịn không được thở dài.

“Haiz…” Thì ra việc hai người kia muốn biến anh thành chó điên chính là thế này, hai tên đàn ông kia cũng quá là lòng dạn hẹp hòi đi.

“Anh tới đây làm gì?” Cô sắc mặt không đổi, cố ý dùng ngữ điệu lạnh lùng nói chuyện với anh. “Có việc quan trọng sao?” Nói chung cần phải ra vẻ một chút, không thể cứ như vậy để cho anh vào, nếu không, hai người bạn của cô tuyệt đối sẽ không tha cho anh.

Bị cô lạnh lùng hỏi, Ngụy Kính Nghiêu tràn ngập nhiệt huyết nhất thời bị tắt, cô thậm chí còn không an ủi anh đừng tức giân…… Phải rồi, anh dựa vào cái gì chứ?

Vuốt mặt, anh cười khổ nói ra.

“Thật xin lỗi, tính anh lại nóng nảy như vậy, vừa ích kỷ vừa nông cạn. Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân mà thôi.”

Hết chương 10.

4 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 10.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s