Bóng dáng người hầu – Chương 10.1

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 10:

Mùa xuân ở Paris, thời thiết vẫn rất lạnh, thở ra có thể nhìn thấy khói trắng.

Bốn giờ chiều, một cô gái Đông Phương bước ra khỏi đại sảnh Rapheal, ở trước cửa trò chuyện với một chàng trai dáng người cao gầy, dung mạo tuấn mỹ, sau khi nói lời từ biêt hai người ôm nhau, hôn má lẫn nhau.

Hoa Xảo Hủy đứng ở cửa công ty, nhìn theo bóng người bạn đã hợp tác nhiều năm với mình.

Quay đầu nhìn lại cánh cổng thạch cổ kính hình vòm của Rapheal, đáng tối cao của giới thời trang, cô đã trở lại, bốn tháng sau khi rời đi, Paris, thành phố trông nhàn nhã nhưng lại bận rộn vô cùng, cô rất nhanh đã thích ứng nhịp sống nơi đây, mới trở về không đến một tuần, lập tức đã bị yêu cầu gia nhập vào kế hoạch phát triển mùa thu năm nay, hỗ trợ nhà thiết kế hàng đầu sáng tạo ra mẫu thời trang lưu hành.

Gần năm tháng thời gian chuẩn bị, không ngừng họp, không ngừng thảo luận, bản thiết kế và những mẫu áo chưa hoàn thành, đây chính là cuộc sống mà cô muốn.

Nhưng khi giấc mộng đạt thành, khắp ngõ ngách trong lòng, trống trơn.

Dọc theo ven đường chậm rãi đi đến những cửa hiệu mới mở ở đầu đường, nhìn trong tủ kính, trưng bày rất nhiều trang phục, giày, phụ kiện sang quý… chờ chút…

Bước chân cô dừng lại ở trước cửa Raphael, nhìn trong tủ kính bày một đôi bốt cao gót màu đen, gót giầy cao ít nhất bốn tấc.

Không khỏi nhìn xuống đôi Prada dưới chân mà cô đã mua khi mới bước chân đến Pháp, trong nháy mắt hồi tưởng, bắt đầu từ khi nào thì cô mang giày cao gót?

“Xảo Hủy.”

Một giọng nói quen thuộc gọi cô lại, Hoa Xảo Hủy không thể tin được ngẩng đầu, tấm kính thủy tinh phản chiếu gương mặt kinh ngạc của cô, cũng với người đứng phía sau cô, một người đàn bà mang theo nụ cười ấm áp.

Kinh ngạc quay đầu, thấy khuôn mặt dịu dàng quen thuộc. “Phu nhân, ngài đến Paris khi nào?” Cô hoàn toàn không che giấu được niềm vui.

Ngụy phu nhân mỉm cười, áo gió màu trắng tôn lên ngũ quan tao nhã của bà, tay vươn về phía cô. “Vừa mới đến, tìm con uống trà, có thể không? Nói chuyện phiếm với bác.”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy phu nhân, Hoa Xảo Hủy nhất thời hiểu được, phu nhân từ Thụy Sĩ xa xôi đến tìm cô, không phải vì ai khác, mà là vì Ngụy Kính Nghiêu.

Nụ cười tự giác biến mất, khuôn mặt u sầu hiện lên.

Ngụy phu nhân bật cười, “Sao lại buồn thế kia? Thấy bác không vui sao?”

“Phu nhân, con biết bác vì sao đến đây”. Cô than nhẹ một tiếng. “Không cần phải như vậy, thật sự.”

“Có cần hay không, bác rất rõ ràng, bác từ xa tới tìm con, muốn nghe không phải những lời này. Mau, lên xe, chúng ta nói chuyện một chút”. Ngụy phu nhân không khỏi phân trần, lôi kéo cô ngồi vào xe.

Bên trong xe rộng rãi thoải mái, điều hòa không khí điều chỉnh ấm áp.

Hoa Xảo Hủy nhìn Ngụy phu nhân, mỗi lần gặp đều cảm thấy bà đẹp kinh người, khí chất, cử chỉ tao nhã, bộ dáng bình tĩnh, chỉ duy nhất một lần thấy bà vẻ mặt thất sắc, chính là tai nạn xe cộ của Ngụy Kính Nghiêu, làm bị mất trí nhớ.

“Phu nhân, bác đến gặp con có chuyện gì sao?”. Hoa Xảo Hủy đi thẳng vào vấn đề hỏi, không có khả năng ở đầu đường Paris lại có thể tình cờ gặp lại.

“Đúng vậy, nghe Ngụy Kính Nghiêu nói, con không tiếp điện thoại của nó, cũng không trả lời tin nhắn cho nó, con còn giận nó sao?” Bởi vì cô đã đi thẳng vào vấn đề, Ngụy phu nhân cũng nhắm thẳng vào trọng điểm.

Không thể tưởng được phu nhân bề ngoài dịu dàng mà lại ngắn gọn dứt khoát như vậy, giống như lưỡi dao sắc nhọn, trực tiếp đâm thẳng về phía trung tâm.

“Kỳ thật…cũng không thể coi là tức giận”. Chỉ là thất vọng, hơn cả thế, là không tin tưởng. “Cho nên thiếu gia nói cho bác? Phu nhân, bác không giận anh ấy sao?”

Ngụy phu nhân nghe vậy cười ra tiếng. “Kính Nghiêu nói đúng thật, con một khi muốn phân rõ giới tuyến sẽ kêu nó là thiếu gia, nó hận chết con kêu nó như vậy, sao nhiều năm rồi, con vẫn không sửa được cái tật đó thế? Xảo Hủy, ba con đã không còn là tài xế nhà bác nữa, con không cần phải dùng kính ngữ với chúng ta ”. Hơn  nữa, cô còn rất lễ phép với người hơn tuổi.

Ít nhất nhóm bạn gái trước đây của Ngụy Kính Nghiêu, toàn bộ đều không đạt tiêu chuẩn.

“Thật muốn mắng quá, tức chết đi được, làm cô gái bác yêu quý bỏ chạy, uổng công bác phải giả bộ không biết gì, giúp nó diễn trò lâu như vậy, đúng là vô dụng”. Ngụy phu nhân bắt đầu lải nhải, quở trách đứa con không biết điều.

Hoa Xảo Hủy không khỏi sửng sốt, chờ chút, cô không nghe lầm chứ? Ý của phu nhân là bà đã sớm biết Ngụy Kính Nghiêu khôi phục trí nhớ, chỉ là giả vờ theo anh không nói ra?

“Bác gái, chẳng lẽ bác đã sớm biết thiếu gia…. khôi phục trí nhớ?”

“Con trai là do bác sinh, trên người nó có bao nhiêu sợi lông bác cũng biết rõ ràng, không vạch trần nó là bởi vì nó khó có khi làm ra một sự việc khiến bác vui vẻ, lại không ngờ nó vô dụng như vậy, thật sự làm bác tức chết”. Ngụy phu nhân cười tủm tỉm trả lời.

Hoa Xảo Hủy nhìn nụ cười xinh đẹp của Ngụy phu nhân, đã có cảm giác sởn hết gai ốc, đột nhiên có thể hiểu được, bằng gia tài bạc triệu của Ngụy tiên sinh, sao có thể chung tình với một người phụ nữ chứ? Xem ra Ngụy phu nhân không dịu dàng hiền thục như cô đã nghĩ, hẳn là có một chút thủ đoạn, mới có thể vĩnh viễn cột trái tim của một người đàn ông vào bên người.

“Nếu không phải tức giận, vậy thì… là không tự tin sao?” Ngụy phu nhân vuốt cằm, một đôi mắt dò xét nhìn chằm chằm vào cô. “Không tự tin Kính Nghiêu thật sự thích con sao?”

“Bác gái…” Hoa Xảo Hủy nhíu mày, ngập ngừng trả lời, “Người anh ấy cần không phải con.”

Ngụy phu nhân vươn ngón trỏ lay lay trước mặt cô, móng tay gọt giũa rất chuẩn, vừa nhìn đã biết không hề tầm thương, hẳn là làm tại salon cao cấp ở Pháp rồi.

“Đừng lấy sự tự ti của mình làm cớ, kể từ ngày con bước vào nhà chúng ta bác đã muốn nói với con câu này, Xảo Hủy, con phải tự tin một chút, con hiện tại đang thành công trong sự nghiệp, không biết có bao nhiêu người muốn làm quen, làm bạn với con, đàn ông theo đuổi con mấy năm qua chưa từng thiếu, vì sao lại chắc chắn rằng, người Ngụy Kính Nghiêu cần không phải con?”

“Bởi vì anh ấy căn bản không biết bản thân mình đang làm những gì!” Đang trong lúc đau khổ, lúc này có Ngụy phu nhân làm bạn trước mặt, Hoa Xảo Hủy bắt đầu phát tiết sự khó chịu của mình.

“Khi anh ấy tỉnh sau tai nạn xe cộ, ngay cả tên mình đều không nhớ nổi, tính tình thì thất thường, giây trước còn vô tội hỏi con anh ấy là ai, giây sau đã hét toáng lên, ngay cả tự mình ăn cơm cũng không làm được, bác sĩ nói đó là do khối máu tụ trong đầu anh ấy đã chèn ép trí nhớ, anh ấy không phải cố ý muốn như thế, cảm xúc của chính mình còn không có cách nào khống chế, huống chi là cảm tình?”

“Anh ấy không phải thật sự yêu con, không phải thật sự cần con, thậm chí gạt con… cũng là bởi vì anh ấy không thể hiểu được mình đang làm gì, nếu trí nhớ của anh ấy khôi phục, con cũng sẽ không còn lý do ở lại bên anh ấy, một ngày nào đó khối huyết tan đi, anh ấy sẽ biết tất cả, cảm tình của anh ấy đối với con không phải là cảm tình thật sự.”

Ngụy phu nhân nghe vậy trừng mắt, không thể tượng tượng được Xảo Hủy lại vì như thế mà bỏ đi, thằng bé ngốc kia, sao có thể làm ra loại chuyện này? Như vậy nói bà làm sao có thể giúp?

“Không tin vào tình cảm của nó, vậy còn con?”. Quên đi, trước tiên đem vấn đề nan giải đó vứt qua một bên, kêu con mình nghĩ biện pháp, loại chuyện này ngay cả bà cũng vô kế. “Xảo Hủy, con đối với Ngụy Kính Nghiêu… không có một chút cảm giác gì sao?”

Hoa Xảo Hủy nghe vậy, cười đến càng khổ sở, “Bác gái, từ nhỏ, thiếu gia chính là người mà con khao khát, nhưng con không thể sa vào, con và thiếu gia, là hai người của hai thế giới”.

Advertisements

3 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 10.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s