Không phải là cổ tích – Phần 48

Tác giả: Kawi

Phần 48:

Người xưa có câu, « con giun xéo lắm cũng quằn », tôi trong trường hợp này là như thế đấy. Thực ra bóng ma đó với Phước Nguyên có mối quan hệ gì mà cứ hễ trông thấy tôi đi cùng Phước Nguyên là cô ta lại nổi đóa lên. Nhiều khi tôi nghi ngờ mấy vụ rắc rối tôi gặp phải cũng là do bóng ma quái ác này gây ra. Bây giờ thì tôi tức lắm rồi. Cô ta càng cấm thì tôi càng lấn tới để xem ai lỳ đòn hơn ai. Nghĩ là làm, tôi lấy hai tay ôm chặt Phước Nguyên hơn, đưa khuôn mặt đầy thách thức nhìn về phía bóng ma mỹ nhân như thể muốn nói với cô ta rằng : “Tôi không tránh ra đấy! Làm gì nhau nào!”.

Và đúng thật là cô ta tức giận. Hình như tôi hơi bị ác nhưng không hiểu sao thấy vẻ mặt bực bội bức rức của bóng ma ấy là lòng tôi cứ…rộn ràng hẳn lên. Bóng ma mỹ nhân bặm môi như bế tắc nhưng rồi cô ta mỉm cười, nụ cười đầy ma mãnh. Tự nhiên tôi thấy run run…Hix…

Ui da !!!

Tiếng hét thất thanh của một nam phóng viên khi bị ai đó từ đằng sau xô mạnh, ngã vật ra trước giường bệnh của tôi đã khiến cho mọi người giật mình. Riêng Phước Nguyên thì buông tôi ra và ngồi ôm chân đau đớn. Lão phóng viên hình như va vào chân Phước Nguyên thì phải.Theo linh tính mách bảo, tôi hướng mắt ra phía bóng ma mỹ nhân. Cô ta nhanh chóng tặng cho tôi một nụ cười ma quái và vụt biến mất. Thật là…Cô ta sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để tách Phước Nguyên ra khỏi tôi thì phải. Người đâu mà nhan sắc tỷ lệ nghịch với đạo đức quá đi !

Sau một hồi thì đám đông phóng viên bị mấy chục chú bảo vệ lôi đi. Tất cả đều nhờ sự có mặt kịp thời của ông anh tiền xu. Lâu rồi mới gặp lại ổng. Lúc nào nhìn mặt lão Tú này cũng lạnh tanh không cảm xúc. Chưa kịp để tôi mỉm cười một cái chào hỏi thì ổng đã chạy tới xách Phước Nguyên ra ngoài với lý do ở lại đây lâu sẽ nguy hiểm tới…tính mạng ?!?. Có đến nỗi nghiêm trọng như thế không nhỉ ??? Hix…

Tôi buồn bã vẫy tay chào tạm biệt Phước Nguyên khi anh ta vẫn đang cố dặn dò tôi điều gì đó. Nói nhỏ như thế thì ai mà nghe cho được. Anh chàng này kỳ cục quá đi. Lão Tú kia cũng thật là. Để cho Phước Nguyên nói với tôi vài câu rồi đi không được sao ?

………………………………………………

Buổi sáng đầu tiên của tôi ở bệnh viện….

Thường ngày nếu vào giờ này thì tôi vẫn còn đang êm đềm với những giấc mộng đẹp. Nhưng không hiểu sao hôm nay tôi lại tỉnh queo, chẳng còn hứng thú ngủ nghỉ gì nữa. Có lẽ tại tâm trạng đang không được ổn. Trong tôi bây giờ đang tồn tại những thứ cảm xúc rất nhập nhằng. Tôi thấy bồi hồi mỗi khi nghĩ tới Tăng Tiến, thấy ấm ức khi nhớ về Phước Khánh, thấy bực mình khi nhớ về chú Bảy và thấy bâng khuâng khi nghĩ đến Phước Nguyên. Dù bác sĩ nói đầu tôi không sao nhưng tự tôi nhận thấy rằng sau một tuần mê man thì bây giờ Ngô Nữ Thục Nguyên đã không còn như ngày xưa nữa. Trong tâm tưởng tôi luôn tồn tại một ý niệm thôi thúc tôi đi tìm kiếm điều gì đó, tìm kiếm một thứ bí ẩn và quan trọng. Nhưng tôi lại không thể biết đó là điều gì. Càng nghĩ càng thấy mình khùng. Haiz

–         Cô bé lại được lên báo này ! Ngay trang nhất luôn ! Không ai sướng như em đâu. Suốt cả tuần nằm viện ngày nào chị cũng nhìn thấy mặt em nằm trên bìa của báo Ngôi Sao cả đấy !

Tôi giật mình khi nghe tiếng nói của chị y tá đang thay bịch truyền nước cho tôi. Gì chứ ??? Lên báo à ??? Tôi có đang nghe nhầm không nhỉ ???

–         Chị đang nói em ạ ??? – tôi ngẩn ngơ hỏi.

–         Không em thì ai ! Mà em không biết cũng phải ! Em mới chỉ tỉnh ngày hôm qua thôi mà. Đợi đó, chị đem báo cho em xem.

………….

Có ai như tôi bây giờ không nhỉ ??? Được đăng trên trang nhất của báo Ngôi Sao – tờ báo hàng đầu trong lĩnh vực giải trí mà lòng cứ buồn rười rượi. Nhìn những cái tít này. Nghe là choáng luôn :

Số báo 564, ra ngày 12/3/2011 (ngày đầu tiên nằm viện của tôi): « Người yêu không rõ giới tính của Ryo đã nhập viện vì bị tình địch ném đá » ( theo như Phước Nguyên kể thì tôi bị người yêu của một fan cuồng của anh ta ném gạch vì ghen tuông mù quáng mà @@)

Số báo 566, ra ngày  14/3/2011 : « Mặc cho người yêu nằm viện, Ryo vẫn tay trong tay với người con gái khác » ( dù lúc đó tôi vẫn chưa tỉnh nhưng nhìn bức hình này thì người con gái trong tít bài đề cập là nhóc Phước Nghi mà @@)

Bla…bla…

Riết tôi chẳng muốn đọc thêm nữa. Toàn tin tức xuyên tạc sự thật thôi. Bây giờ tôi như con mồi ngon béo bở được dư luận và cánh báo chí “chăm lo” vô cùng tận tình. Mà không biết người náo dám đưa cho báo chí cái ảnh ngố xịt của tôi thời cấp 1 vậy nhỉ ??? Bộ hết ảnh rồi sao mà lại đưa cho họ bức ảnh xấu nhất của tôi chứ ! Hừ…

………………………

Nằm ngủ một lúc thì tôi trở mình. Hình như có ai đó đang đứng trước mặt tôi thì phải ??? Lấy hai tay dụi dụi mắt, tôi cố gắng căng hai con mắt để nhìn thử xem đó là ai.

–         Tỉnh rồi hả ? Tỉnh rồi thì ngồi dậy nói chuyện với tôi.

Bằng tất cả sức lực, tôi bật hẳn dậy như một cái lò xo. Mẹ của Phước Nguyên. Vì sao bà ấy lại có mặt ở đây nhỉ ???

Tôi cứ ngồi thừ ra như thế vì chẳng biết phải nói gì. Còn bà Lan Nguyệt – mẹ Phước Nguyên thì vẫn chăm chú nhìn tôi từ đầu xuống chân. Càng lúc mồ hôi tôi càng túa ra. Ánh nhìn của bà ta đáng sợ quá. Vừa dò xét, vừa nghi ngờ lại có chút bí hiểm. Hai tay tôi cứ đan lại vào nhau như đứa trẻ sắp bị hỏi tội.

–         Vào vấn đề chính nhé !

–         Dạ ? – tôi giật mình khi nghe giọng nói đầy lạnh lùng của mẹ Phước Nguyên.

–         Tôi cho cô 2 sự lựa chọn.

–          ???

–         Một là ngay từ bây giờ, hãy cắt đứt mọi quan hệ với Phước Nguyên.

–         Sao…sao…ạ ??? Cắt…đứt…đứt là sao ??? – tôi hoảng hồn. Gì chứ ??? Bà mẹ ác độc quyền lực trong phim Hàn Quốc đang hiện diện trước mặt tôi sao ???

–         Hai là ngay ngày mai, rời khỏi bệnh viện và tới lễ đường làm đám cưới với Phước Nguyên.

–         DẠ ???????????????????

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s