Không phải là cổ tích – Phần 44+45+46

Ấy chết chết, suốt mấy ngày tết chị Kawi tung hàng mà bạn K.Bee cứ mải chơi không để ý, sorry mọi người quá! *hối lỗi*

Tác giả: Kawi

Phần 44: 

Bằng tất cả sự ngạc nhiên, Phước Khánh bước từng bước nặng nề tiến về phía Linh Như, miệng lắp bắp:

–         Sao em lại ở đây??? Còn hắn ta…Sao em lại cầm tay thằng con trai khác trước mặt anh???

Dù đang vô cùng lúng túng khi chạm mặt Phước Khánh trong trường hợp này nhưng Linh Như cũng còn đủ bình tĩnh để nhận ra rằng những lời nói của Phước Khánh quá sức phi lý và lố bịch. Sự ghen tuông được phát ra từ miệng Phước Khánh trong khi tay của anh vẫn nắm chặt lấy tay người con gái đứng bên cạnh. Bỗng chốc Linh Như mỉm cười. Nụ cười chua xót và cay đắng. Mọi thứ hình như chỉ có thế mà thôi. Không tới và cũng không lui được nữa rồi.

–         Cô em sao thế??? Người ta hỏi thì trả lời đi. Sao lại đứng cười một mình vậy hả??? – Tăng Tiến xem ra vẫn luôn là người giữ được bình tĩnh nhất. Anh chàng ngây thơ, cầm tay Linh Như một cách “vô tình” nhắc nhở. Điều này càng khiến khuôn mặt Phước Khánh biến sắc nhiều hơn.

–         Cái thằng ngạo mạn kia! Thả tay người yêu tao ra nhanh!!! – chút bình tĩnh cuối cùng của Phước Khánh tiêu tan, anh hét dựng lên khiến tất cả khách hàng có mặt xung quanh phải e ngại nhìn.

Tăng Tiến ra vẻ giật mình, vội vã thả tay Linh Như ra. Cô cũng giật mình, nhưng không phải là giật mình vì tiếng hét của Phước Khánh mà vì sự ích kỷ của anh ta đã khiến Linh Như ghê sợ. Phước Khánh có quyền lăng nhăng với bất kì cô gái nào, còn cô, trong mắt Phước Khánh cô chỉ được phép có anh. Ngoài anh ra mọi thằng đàn ông xung quanh chỉ là bọt biển. Như vậy thì đâu phải là tình yêu. Chỉ là sự chiếm hữu và ràng buộc mà thôi.

–         Đừng hét to như thế! Anh không sợ làm cho cô gái đứng bên cạnh giật mình sao? – Linh Như thoáng chốc đổi sắc mặc, từ vẻ run sợ lo lắng sang vẻ lạnh lùng, đôi mắt nhìn thẳng vào Phước Khánh nói chậm rãi. Không những thế, cô còn chủ động cầm chặt lấy bàn tay của Tăng Tiến làm anh chàng ngẩn ngơ nhìn sang, đôi mắt nháy nháy với ý muốn hỏi: “Cô đang làm cái trò gì thế?”.

–         Em…em…Thôi được rồi. Có gì chúng ta từ từ nói. Nhưng trước tiên em hãy buông tay tên ngạo mạn kia ra đi. Nếu có ghen tuông hay giận dỗi gì thì em cũng không nên làm cái hành động mất tự trọng ấy. Em lại là con gái nữa. Nghe lời anh nhé. Nghe…

BỐP!

Chưa kịp để Phước Khánh nói trọn câu, Linh Như đã ném thẳng vào mặt anh một cái tát như trời giáng khiến Tăng Tiến cùng mọi người hốt hoảng. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời cô dùng tay để tát vào mặt một ai đó. Vì theo suy nghĩ của Linh Như, khi đã dùng đến cái tát thì đồng nghĩa với việc mọi thứ đã đi đến đỉnh điểm và không còn cơ hội cho việc níu kéo. Có nằm mơ cô bé cũng không ngờ, cái tát đầu tiên là cái tát vào mặt người con trai mà bấy lâu nay Linh Như luôn đinh ninh rằng sẽ mãi đem lại hạnh phúc cho mình.

Phước Khánh im lặng sau khi hứng trọn bàn tay của Linh Như vào má mình. Đôi mắt anh rực đỏ, cả cơ thể run bắn lên. Mọi thứ trước mắt Phước Khánh bây giờ chỉ là những vệt cắt ngang dọc không hình hài, ở giữa là khuôn mặt đầy sự tức giận và đáng sợ của Linh Như. Suốt thời gian qua, hình ảnh Linh Như trong mắt anh không phải là con người như hôm nay, như thời điểm này. Phước Khánh có cảm giác rằng Linh Như trước mặt không còn là Linh Như mà anh quen và yêu nữa. Cứ như một người lạ. Một người lạ vừa đáng ghét vừa đáng sợ.

–         Anh đau chứ? Tôi nghĩ là đau đấy. Vì tôi đã dùng hết sức cho cái tát vừa rồi. Chúng ta chia tay. Nhé! Đáng lẽ ra tôi nên nói câu này sớm hơn. Nếu vậy thì khuôn mặt đẹp trai của anh đã không phải ửng đỏ như bây giờ. Cứ sống tốt với thói trăng hoa và ích kỷ của mình. Nhưng đừng bắt tôi phải chấp nhận cách sống xấu xa ấy của anh. Vì đó là điều không thể.

Linh Như nói một cách rành mạch. Rành mạch đến ngỡ ngàng. Từng câu từng chữ như từng chiếc khăn lau sạch dần những nỗi đau và giọt nước mắt cho cuộc tình dang dở đã đến hồi kết thúc. Cô đã từng muốn níu kéo, muốn tha thứ và muốn quên đi mọi chuyện. Nhưng có vẻ như không phải cái gì muốn là được. Cách giải quyết cuối cùng là chấp nhận. Chấp nhận đau một lần để không phải ngàn lần cay đắng.

Như một tảng đá lạnh lùng, tàn nhẫn và vô tình, Linh Như quay lưng bước đi. Không ai níu lại, không ai giữ chân. Cô quay lưng để không còn nhìn thấy sự tồi tệ và thất bại của cuộc tình do chính mình xây dựng, cũng do chính mình đạp đổ đi. Tăng Tiến lặng thinh, lạnh mình đi theo Linh Như. Lần đầu tiên anh chàng chứng kiến sự nổi giận kinh hoàng của một người con gái khi bị người yêu phản bội. Bây giờ, cũng như Phước Khánh, Tăng Tiến cảm thấy đôi chút sợ hãi người con gái bé nhỏ đang mạnh mẽ cầm tay mình dẫn đi. Thế mới biết, trong tình yêu, thật ra không có ai yếu đuối. Chẳng qua là người ta muốn được yếu đuối để không phải làm tổn thương đối phương. Và đó chính là sự tôn trọng tình yêu. Tuy nhiên, mọi thứ đều có giới hạn. Vượt quá sự giới hạn đó thì gạch đá cũng hết tình với nhau.

–         À quên! – Linh Như đột ngột dừng bước và thốt lên.

Sau vài giây, Linh Như thả tay Tăng Tiến ra và quay lại chạy thật nhanh về phía Phước Khánh khiến anh đã ngỡ ngàng còn kinh ngạc hơn.

Khi đã đứng trước mặt Phước Khánh, cô mỉm cười thật kiêu hãnh làm Phước Khánh bỗng chốc rợn người. Và rồi bằng một cái nhón chân, Linh Như đặt nhẹ vào môi người mà mới hôm qua thôi cô còn rất rất yêu thương một nụ hôn mỏng manh như pha lê sắp vỡ.

–         Trả lại anh tình yêu của chúng ta.

Và Linh Như lại cười. Cô đến với tình yêu một cách kiêu hãng và ra đi cũng kiêu hãnh. Lần này thì đôi mắt Phước Khánh tối hẳn đi. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà tình yêu 2 năm trời của anh đã biến thành một đống giấy vụn vô giá trị, bị thiêu đốt và thổi bay ngay trước mặt anh. Đau hơn nữa khi mọi thứ đều do người con gái anh yêu thực hiện. Nhanh và đáng sợ không ngờ.

“Hết rồi nhé anh! Hết tình, hết nghĩa, hết cả yêu thương…”

……………………………………..

Phần 45:

..:Ghế đá ở công viên thành phố. 11h đêm:…

–         Này! Chúng ta đã im lặng như vậy gần 2 tiếng đồng hồ rồi đó! Em không thấy lũ muỗi đang vo ve xung quanh sao??? – Tăng Tiến nhăn nhó nhìn sang Linh Như.

Im lặng…

–         Mà công nhận hồi nãy em cư xử rất tuyệt vời. Em khiến tôi kinh ngạc lắm đấy!

Im lặng…

–         Nhưng sao mà em có thể dễ dàng thốt ra lời chia tay như vậy chứ? Em đúng là không yếu đuối như tôi nghĩ. Lạnh lùng như con thạch sùng! Haha…

Tăng Tiến tự nói và tự cười. Anh chàng vốn vô ý vô tứ trong việc giao tiếp và thường không nghĩ đến cảm nhận của đối phương. Như lúc này đây, tiếng cười của Tăng Tiến nhỏ dần và thay vào đó là tiếng khóc nghẹn ngào của Linh Như. Anh không hề biết cô khóc. Chỉ đến khi giọt nước mắt chạm vào tay anh thì Tăng Tiến mới giật mình nhìn sang. Cũng thật kỳ lạ khi từ nãy đến giờ Linh Như vẫn cầm chặt tay Tăng Tiến không chịu thả ra. Vì lẽ đó nên lúc này đây, anh chàng cảm nhận rõ sự đau khổ mà cô gái bé nhỏ ngồi bên cạnh đang phải chịu đựng.

–         Này này! Tự nhiên khóc dựng lên như vậy là sao??? Tôi…tôi…không cười nữa là được chứ gì! Đừng khóc nữa!!! Đừng khóc nữa! – Tăng Tiến cứ như bị xoắn lên, rối rít dỗ Linh Như.

Tình hình trở nên xấu hơn khi mỗi lúc Linh Như lại rơi nhiều nước mắt hơn. Tay của Tăng Tiến cũng ướt đẫm như vừa nhúng vào nước. Linh Như khóc tức tưởi, khóc như chưa bao giờ được khóc khiến cho anh chàng được dịp lên tim vì lo lắng. Tăng Tiến không hề nghĩ rằng sự vô tâm vô tư của mình lại gây ra hậu quả kinh khủng như vậy.

–         Tôi xin em mà! Nín đi cho tôi nhờ! Giữa đêm khuya khoắc như thế này, tiếng khóc của em rất là đáng sợ đó!!! Đã dũng cảm nói lời chia tay thì cũng phải dũng cảm chấp nhận sự tan vỡ chứ! Em làm hắn ta đau như thế mà bây giờ em khóc đựng khóc đột như vầy thì hóa ra chỉ có mình em đau mà thôi. Làm cái gì cũng cần hướng tới mục đích có ích chứ! Đời để em sống không phải cho em làm những thứ vô ích đâu.

Những lời của Tăng Tiến là những lời nói mà chưa kịp nghĩ. Chỉ vì anh chàng đang quá rối. Nhưng dường như đã phát huy công hiệu vì Linh Như đột ngột im bặt. Tăng Tiến thở phào. Chưa kịp bình tĩnh thì đôi mắt ướt đẫm của Linh Như làm anh chàng giật mình và thấy đôi chút bất an.

–         Lại sao nữa thế??? Sao lại nhìn chằm chằm tôi kiểu đó??? Hix….

Một giây sau, Tăng Tiến cấm khẩu hoàn toàn khi bị Linh Như ôm chặt và tiếp tục khóc nức nở. Không còn cách nào khác, anh chàng đành ngồi yên làm điểm dựa tinh thần để cô trút hết nỗi đau và uất ức trong lòng. Một cái vỗ vai an ủi đầy lúng túng được thực hiện. Tăng Tiến nói như một thằng khờ:

–         Uh thì cứ khóc đi. Nữ nhi mấy người khóc dễ hơn tụi này. Nên có cơ hội thì…cứ khóc thoải mái!

Và thế là kẻ khóc và kẻ ngơ ngác cùng ngồi với nhau để gậm nhấm nỗi đau. Đêm đặc quánh lại. Gió thổi lùng bùng. Lòng người uất ức.

“Chúng ta vốn dĩ không phải là của nhau. Nhưng vì con đường chúng ta từng chọn không như ý muốn nên mỗi người đành phải rẽ ngang thôi. Ai ngờ đâu ngã rẽ của anh và của em lại quy chung về một hướng. Có chăng là do số phận an bài, số phận cột ta về lại với nhau?…”

………………………

Sáng hôm sau.

Đôi mắt Linh Như sưng húp, mọng đỏ sau một đêm dài đầy nước mắt hòa cùng những kỷ niệm tình yêu thưở xa xưa. Có lẽ cô sẽ ngủ một giấc đến chiều nếu như không bị Tăng Tiến gọi điện làm phiền. Bằng tất cả sự tức giận xen lẫn bực mình, cô bé nhấn nút nghe, tay cào cào mái tóc rối rít như tơ vò:

–         Làm cái trò gì thế? Mới sáng sớm mà đã bày trò chọc phá rồi sao???

–         Không nói nhiều, ra cửa sổ và nhìn xuống đi!

–         Đồ điên!

Linh Như rít lên và cắt máy. Tuy nhiên chỉ vài giây sau điện thoại lại rùng rùng bên tai khiến đầu cô cứ long long như gặp sóng giật. Biết là không thể thoát được tên phá đám này nên Linh Như đánh nhổm dậy và mò ra cửa sổ, mắt nhắm mắt mở nhìn xuống phía dưới theo lời của Tăng Tiến.

“ I Love U”

Đó là ba chữ được ghi trên tấm bảng đập vào mắt Linh Như khi nhìn xuống. Và cô càng hoảng hốt hơn khi nhìn thấy người đang cầm tấm bảng đó chính là Tăng Tiến. Không kịp kìm lại sự ngạc nhiên, Linh Như hét lớn:

–         Anh điên à???

–         Không! Điên không làm được như thế này đâu! – Tăng Tiến cười tinh nghịch đáp lại.

–         Thế anh love ai thế hả??? Tôi ư???

–         Không! Em hoang tưởng quá!

–         Vậy thì đưa cái bảng đó cho tôi nhìn làm gì??? Anh đúng là còn hơn cả điên! – Linh Như nhăn nhó trước sự dở người của Tăng Tiến.

–         Như nhau cả thôi. Tôi love Linh Như của tối hôm qua. Còn Linh Như bây giờ thì chưa tới mức love, chỉ like thôi! – Tăng Tiến trả lời đúng chất một tên điên theo như lời Linh Như vừa nhận xét.

–         Càng nói càng thấy anh không giống người! Về và kiếm trò khác đi nhé! Tôi muốn ngủ! Bye! – Linh Như nói với vẻ mệt mỏi và đóng sầm cửa sổ lại.

Mò mẫm được tới chiếc giường thân yêu, Linh Như dự tính sẽ ngã lăn ra và đánh tiếp một giấc ngon lành. Nhưng những gì phát ra từ phía ngoài kia khiến cô bé giật mình tỉnh hẳn. Tỉnh tuyệt đối và tim cũng đập nhanh tuyệt đối!

–         PHAN HOÀNG LINH NHƯ! Anh muốn theo đuổi em! Chúng ta hẹn hò nhé! Nhé! Nhé ! Nhé !!!

“Tình yêu của anh nhẹ như gió, mỏng manh như nắng và rồi để lại cho em cay đắng ngút ngàn…”

………………………………………..

Phần 46:

3 tháng sau…

–         Này ! Em chảnh vừa thôi ! Vì sao anh theo đuổi em 3 tháng rồi mà em vẫn chưa đồng ý làm bạn gái anh hả ??? – Tăng Tiến vừa gặm ổ bánh mỳ vừa cằn nhằn trong khi Linh Như vẫn chúi đầu vào cuốn sách hay mới mượn được ở thư viện.

–         Anh ăn thì lo mà ăn đi ! Coi chừng nói nhiều quá nhai luôn lưỡi bây giờ.

–         Bức xúc thì phải nói chứ ! Bộ em muốn ngày nào anh cũng phải đứng dưới cửa sổ phòng em và đưa tấm bảng I Love U, sau đó hét ầm lên lời tỏ tình củ chuối ấy à ??? Riết rồi cả xóm nhà em biết mặt biết tên anh luôn. Hix – Tăng Tiến mặt nhăn như khỉ ăn ớt tiếp tục điệp khúc ca cẩm.

–         Anh mà cũng biết lời tỏ tình của mình chuối à ? Có tiến bộ đó !

–         Thế nếu đổi lời tỏ tình thì em đồng ý hả ???

–         Không !

–         Thế thì phải như thế nào em mới đồng ý ???

–         Như thế này nè ! – Linh Như gấp sách lại và tinh nghịch kiss một phát lên trán của Tăng Tiến làm anh chàng thả luôn ổ mỳ trên tay.

Sau vài giây bần thần, Tăng Tiến bắt đầu nổi quạu. Hành động vừa rồi của Linh Như chẳng khác nào khẳng định muốn làm bạn trai của cô thì trước tiên Tăng Tiến phải làm…em trai hoặc thậm chí là…con của mình trước đã. Điều này hiển nhiên xúc phạm đến lòng tự tôn cao ngất của Huỳnh Tăng Tiến nhà ta.

–         Này ! Hơi quá rồi nhé ! Anh mà giận thì em đừng hòng dỗ luôn nhé ! – Tăng Tiến mặt đỏ phừng nhìn Linh Như, trong khi cô vẫn đang bận cười nghiêng ngả.

–         Mới trở thành bạn trai của người ta mà đã giở trò giận dỗi ra rồi à ??? Haha !!! Mất mặt quá ! Haha !!! – Linh Như lại tiếp tục công việc cười như một con đười ươi của mình trước sự ngáo ộp của Tăng Tiến.

–         Là sao nhỉ ??? A ! Anh biết rồi ! Anh biết rồi !!! Linh Như “ma bư” của anh đúng là number one !!!

Và rồi hai người cùng nhau cười. Có lẽ vì họ tưng tưng giống nhau nên mới là một đôi hoàn hảo. Có lẽ vậy…

…………………………………….

1 năm sau…

–         Chúng ta đính hôn nhé !

–         Hả ???

–         Gì mà ngạc nhiên thế ! Chỉ đính hôn thôi mà !

–         Anh muốn khi nào ?

–         Ngay bây giờ !

–         Điên !

–         Anh nói cái này em đừng buồn. Chứ thật ra những người hay nói người khác điên thì mới đúng là người điên.

–         Anh dám…

–         Dám chứ ! Có gì mà không dám !

–         Anh đeo vào tay em cái gì thế này ???

–         Nhìn mà không biết à ???

–         Sợi dây mấy nghìn vậy ? Em đoán không vượt quá hàng chục đâu.

–         Em nghĩ sao cũng được. Có ai hiểu em bằng anh đâu. Haiz. Nói chung là anh đã đeo vào tay rồi thì đừng có tháo ra là được.

–         Mà anh cũng có à ?

–         Uh ! Vòng đôi mà ! Nhìn chúng khi để gần nhau rất lạ phải không ? Lạ như anh, như em, như tình yêu của chúng ta !

Phải…

Lạ như anh…

Lạ như em…

Lạ như tình yêu của chúng ta…

Số phận kéo anh tới gần em, rồi lại đẩy em ra xa anh. Số phận cho ta trùng phùng, rồi lại bắt ta phải ly biệt. Như bây giờ đây, em không còn nhìn thấy anh nữa. Em chỉ thấy ảo ảnh. Ảo ảnh về một ngày xa xưa, có anh, có em, có kỷ vật tình yêu của chúng ta…

…………………………………

Tôi thấy đầu mình nhức như bị búa đè. Hai mí mắt nặng trĩu. Dường như nó đã không làm việc một thời gian rồi thì phải. Nhưng cũng không thể nhắm lại như thế này mãi được. Phải mở ra thôi…

Cuối cùng tôi cũng kéo được hai mí mắt lên và để mình cảm nhận được cái gọi là ánh sáng. Thực ra tôi vẫn đang trong tình trạng gần như vô thức. Miệng tôi lẩm bẩm cái gì thì phải ???

–         Nguyên ! Nguyên ! Con tỉnh rồi hả ??? Con ơi ! Con ơi !!!

Tiếng ai mà quen vậy nhỉ ??? Hình như là tiếng của ba…Ba…Con nhớ ba quá !!! Huhu !!!

Sau một vài phút trấn tĩnh, tôi mới lấy lại được đôi chút tinh thần. Theo những gì tôi suy đoán thì tôi đang ở bệnh viện. Có vẻ như tôi bị thương không hề nhẹ. Bằng chứng là đầu tôi quấn một lớp băng màu trắng bóc. Cảm giác thật nặng nề. Tôi thấy ba, thấy bác Hai, bác Ba, bác Tư, bác Năm, chú Bảy và chú Tám đang nhìn chằm chằm vào mặt mình. Mọi người ai cũng trông rất nghiêm túc và đầy vẻ lo lắng. Chỉ đến khi tôi cất tiếng nói đầu tiên thì tất cả mới thở phào mỉm cười mãn nguyện.

–         Mọi người đừng nhìn con như thế…Hờ hờ…

–         Con à ! Con có biết cả tuần qua con làm cho chúng ta lo lắng biết bao nhiêu không ??? Vết thương trên đầu con không hề nhẹ, ba cứ tưởng con không qua khỏi nữa chứ ! Ba…ba…

–         Thôi mà chú ! Cháu nó đã tai qua nạn khỏi rồi mà ! – bác Ba vỗ vai ba tôi động viên khi thấy ba đã giọt ngắn giọt dài.

Phải mất hết 30 phút tôi mới định hình lại được những chuyện gì đã xảy ra. Lý do tôi vào đây nằm là vì đỡ thay cho tên tóc vàng cục gạch cỡ bự do antifan của anh ta « trao tặng ». Nói dông nói dài rồi nói tóm lại là tôi đã tai qua nạn khỏi. Mọi người cứ xúm xít hỏi han và thử xem trí nhớ của tôi có bị ảnh hưởng gì không. Tất nhiên là tôi vẫn chưa mất mảng kí ức nào trong đầu cả. Thậm chí là có thêm nhiều mảng kí ức mới nữa. Nhưng tôi không nói cho ai biết cả, vì thực sự tôi vẫn còn ngờ ngợ nhiều điều lắm. Mà nói ra chắc sẽ chẳng ai tin, nhiều khi còn nghĩ rằng tôi có vấn đề về thần kinh cũng nên. Hix.

–          Mà con này ! Sao lúc nãy lúc sắp tỉnh con cứ luôn miệng gọi tên “Huỳnh Tăng Tiến” thế??? Bạn của con à ??? – bác Tư nhìn tôi thắc mắc.

–         Dạ ??? Con có gọi cái tên đó ạ ??? – tôi giật mình.

–         Uhm ! Gọi liên hồi luôn !

–         Hơ…dạ…bạn…bạn…con ! – tôi cuống quýt trả lời cho qua chuyện. Đầu ong ong không biết vì sao mình lại lảm nhảm tên của con người ấy.

Ngồi thêm một hồi lâu nữa thì mọi người đi ra ngoài cho tôi nghỉ ngơi. Thế cũng tốt. Tôi cần có thời gian để suy nghĩ về những gì tôi vừa trải qua. Nó là một giấc mơ hay sao nhỉ ??? Không giống là mơ cho lắm vì thực tình là tôi nhớ y nguyên những gì đã xảy ra. Tôi nhớ mình trong giấc mơ có tên là Linh Như. Tôi nhớ Tăng Tiến. Tôi nhớ Phước Khánh. Nhưng tôi lại không hiểu vì sao lại có giấc mơ đó. Thoáng giật mình, tôi nhìn xuống cổ tay, đây chẳng phải là vòng đeo tay mà Tăng Tiến đã tặng tôi trong giấc mơ đây sao ??? Nhức đầu quá !!!

Đang cố gắng sắp xếp lại từng mảng ký ức trong đầu, tôi giật bắn mình khi chú Bảy đùng đùng xuất hiện, nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt sắc lên đầy giận dữ. Ánh mắt này…nhìn sao quen quá !!!

–         Chú ! Chú làm gì thế ??? Đau !!!

–         Tại sao ? Tại sao ??? Tại sao chỉ gọi tên Tăng Tiến ??? Tại sao lại gọi tên thằng đó ??? Tại sao ???

Tôi ngỡ ngàng. Trước mặt tôi lúc này…là chú Bảy hay là Phước Khánh ??? Số phận đang trêu đùa tôi hay sao ???

One thought on “Không phải là cổ tích – Phần 44+45+46

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s