Bóng dáng người hầu – Chương 8.3

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 8.3:

Buổi chiều sáu giờ, một chiếc xe thể thao màu bạc đã dừng tại trước tòa nhà cao ba tầng, mái nhà uốn lượn màu xanh, lan can hai bên cũng sơn một màu xanh lục.

Ngụy Kính Nghiêu đem xe vào bãi đậu, sau khi xuống xe liền hướng về phía cửa chính, ấn chuông cửa.

Một cô gái mặc áo sơ mi trắng, váy lụa đen, đi một đôi giày cao gót mở của cho anh, tiếp theo là một nụ cười ngọt ngào đến nỗi có thể chế thành mật.

“Ngụy tiên sinh, hoan nghênh”.

Xem ra khuôn mặt anh rất dễ nhận biết, có lẽ là vì cùng Đổng Diệc Hà xuất hiện trên báo chăng! Mà nụ cười của cô gái trước mắt này anh cũng không hề xa lạ, trước vụ tai nạn xe cộ anh thường xuyên tiếp nhận nụ cười ám chỉ này, nhưng sau khi xảy ra tai nạn… ánh mắt anh chợt tối, mỉm cười lại có lệ với cô ta, một mình bước vào phòng.

“Cần mua gì vậy? Quà tặng? Hay là mua cho chính mình? Tôi có thể giới thiệu giúp anh?”

“Tôi tìm một vị tên Hoa tiểu thư”. Một bước tiến vào đã thấy không khí ấm áp, khác hắn với phòng khách bên ngoài, bên trong có rất nhiều tủ thủy tinh chứa quần áo, ở trong có mấy thứ trang sức là lạ, đến gần mới thấy, giá niêm yết đã hạ thấp.

Loại này giá hạ thấp mà đã như vậy, cho thấy được những thứ khác quý đến kinh người.

“Hoa tiểu thư?” Cô gái tiếp tân không hiểu gì.

“Natasha, tôi tới đón cô ấy”. Thế này mới nhớ lại khi cô đi làm, mọi người đều gọi cô là Natasha.

“Cô ấy vẫn còn cùng nhà thiết kế thảo luận công việc, xin chờ một chút.”

Ngụy Kính Nghiêu phát hiện khi nhắc tới cái tên Natasha lừng lẫy, cô gái tiếp tân biểu tình thật khác thường.

Nói thế nào nhỉ? Có chút sùng bái, có chút kính sợ, có lẽ là vì bằng cấp thiết kế tại rapheal chăng, ngay cả anh cũng có một bộ tây trang của hãng raphael, không phải nói quá, nó thực rất quý!

Cô gái tiếp tân xoay người đi đến quầy nhấn một dãy số điện thoại, nói chuyện mười lăm giây đã cúp máy, ngẩng đầu mỉm cười với anh, “Ngụy tiên sinh, Natasha trước mắt vẫn chưa về được, nhà thiết kế mời ngài đến phòng làm việc chờ, xin hãy theo tôi”.

Anh mỉm cười đi theo cô gái lên cầu thang, khuôn mặt là tười cười, nhưng trong lòng đã bùng lửa.

Cái gì? Còn chưa về được, buổi sáng mười giờ đến tận lúc này, rõ ràng nói năm giờ chiều là có thể chấm dứt, hiện tại đã sáu giờ rồi!

Anh rất muốn mắng người đã kéo dài thời gian của Hoa Xảo Hủy, có điều không được, bởi vì…

“Tôi nghĩ cái sợi dây khóa năm centimet này có vẻ phù hợp vơi thiết kế… Không, không được, cái đó sẽ làm cho đường cong lúc cúi hay đi lại không được thoải mái. ”

Một bước tiến vào phòng làm việc chợt nghe thấy giọng nói của Xảo Hủy, so với các cô gái bình thường thì trầm thấp hơn, khàn khàn, cầm trên tay thứ gì đó đang kí hiệu vào quần áo trên người manocanh.

Ừm… kia chắc chắn không thể gọi là quần áo, chỉ là một miếng vải to khoác lên người mà thôi.

“Đúng vậy, quả là thành quả mà tôi mong muốn, thật tốt quá, Natasha, cô thật sự là giúp tôi một cái ơn lớn”. Nhà thiết kế hiển nhiên đối với thành quả thật rất vừa lòng, không nén được mỉm cười, “gặp được người cũng yêu cầu sự hoàn mỹ như mình, thật sự là quá tốt, thật hy vọng được làm việc lâu dài cùng cô”. Vừa lòng đến mức liên tiếp khen ngợi không ngừng.

“Nếu như có cơ hội… tôi hôm nay sẽ chờ đợi ở nơi này”. Hoa Xảo Hủy cười cười, không từ chối cũng không đồng ý.

Hôn má nhau, cách thức tạm biệt tiêu chuẩn, vừa quay đầu lấy túi đã nhìn thấy Ngụy Kính Nghiêu.

Thần thái anh sáng sủa, bộ tây phục màu xám trên người làm cho anh thoạt nhìn rất hoàn mỹ, tóc chải về phía sau, một chút cũng không nhận ra hôm nay anh chỉ ngủ được hai tiếng.

Anh nở nụ cười, làm cô cũng bất giác cười theo.

“Nói anh là người cầu toàn, cái câu lên án này quả thực rất không công bằng”(Cầu toàn: yêu cầu sự hoàn mỹ). Ngụy Kính Nghiêu đi đến bên cô, vô cùng thân thiết nhéo chóp mũi của cô. “Vừa rồi anh nghe thấy gì nhỉ? A! cái dây khóa dài năm centimet này, mới phù hợp với thân mình…” Anh khoa trương bắt chước giọng nói khàn khàn của cô, đương nhiên là không giống, nhưng vẫn muốn đùa cô.

“Anh rảnh sao?” Có xấu hổ, hung hăng nhéo thắt lưng anh một cái, “Ồn ào chết được.”

“Á”. Ngụy Kính Nghiêu bi thương kêu một tiếng… thật sự là không đau, anh vẫn không tiếp nhận được cảm giác đau đớn, ngay cả khi ẩu đả với Đổng Diệc Hà cũng không cảm thấy đau, nếu không người đánh nhau chưa từng thắng như anh, làm sao có thể mỗi ngày cùng Đổng Diệc Hà đánh tới đanh lui.

Hiện tại kêu cho cô nghe, đương nhiên là vì tình yêu, tình yêu đó hiểu chưa? (@K.Bee: đã thủng thưa đại ca :)) )

“Xin lỗi, nếu không có việc gì em đi trước”. Hoa Xảo Hủy tránh đi vẻ mặt bỡn cợt của anh, cố giữ vững trấn định. Tuyệt đối không thể trúng kế của anh, đối với tiếng kêu tội nghiệp của anh mà cảm thấy đau lòng, hỏi xem thử anh có thật sự đau hay không…. Đáng giận, người này thực sự đáng ghét!

“Đi thong thả, Ngụy tiên sinh. Thật có lỗi chậm trễ thời gian quý báu của ông, tôi bây giờ đem Natasha trả lại cho ngài”. Nhà thiết kế ánh mắt sâu xa liếc qua liếc lại nhìn hai người, còn mờ ám nháy mắt với Hoa Xảo Hủy, rõ ràng là muốn đem hai người ghép thành một đôi.

“Chỉ chờ câu này của cô, bye!” Ngụy Kính Nghiêu nghe thấy câu nói của nhà thiết kế kia, mỉm cười vớicô ta một cái sau đó nắm tay Hoa Xảo Hủy, cùng nhau bước ra khỏi phòng làm việc kiêm triển lãm buôn bán, bước chân anh rất nhanh, bộ dạng giống như đang vội vã.

“Anh vội cái gì vậy?” Hoa Xảo Hủy bị làm cho dở khóc dở cười, cô không đuổi kịp đôi chân dài của anh, lúc xuống lầu bị hụt chân một chút, cũng may lúc đó anh quay đầu đỡ cô, tiếp theo ôm lấy thắt lưng cô, nửa dìu nửa ôm cô “xách” xuống lầu một.

Cô gái trẻ tiếp đãi Ngụy Kính Nghiêu vừa rồi thấy động tác của hai người bọn họ, ánh mắt trợn tròn.

“Đi ăn cơm, anh đặt chỗ trước rồi”. Ngụy Kính Nghiêu không thèm nhìn đến sự tồn tại của người khác, trong mắt chỉ có cô, quan tâm gì đến ánh mắt của người khác, anh chỉ đặc biệt đối với cô mà thôi…

“Sao buổi sáng anh không nói với em về chuyện này? Sao lại đi nhà hàng ăn cơm?” Hoa Xảo Hủy cảm thấy kỳ quái hỏi.

Hai người ra khỏi phòng khách, tiến về phía bãi đỗ xe vừa lúc đi ngang qua một người phụ nữ xinh đẹp, dáng người thon dài, đôi tất màu trắng và mái tóc xoăn màu hồng tía.

“Nếu nói sẽ không còn bất ngờ”. Anh cười thần bí.

Phụ nữ tóc hồng nghe vậy liền kinh ngạc, nguyên bản đang muốn nhấn chuông cửa đi vào trong tiệm, nhưng lại nghe thấy giọng nói của Ngụy Kính Nghiêu, khó tin quay đầu lại.

“Bất ngờ? Anh không có công việc sao? Không cần họp sao? Không cần giúp…ở bên cạnh nhìn chằm chằm  Đổng Diệc Hà để tránh việc cậu ấy chạy trốn sao?”

“Cậu ta không quan trọng, Xảo Hủy”. Anh cúi đầu cười, ôm bả vai cô đi đến xe, tự mình thay cô mở cửa xe. “Sinh nhật vui vẻ!”. Nói xong rất nhanh hôn môi cô một cái.

Hoa Xảo Hủy ngây ngốc. “Hả? Anh làm sao biết được?” A, đúng, sinh nhật của cô chính là hôm nay! Cô cũng quên rồi, nhưng anh lại biết, làm sao mà biết được?

Trong lòng cô vô cùng vui sướng, đây đúng là bất ngờ lớn, hơn nữa nhìn anh thần bí cười, từ trong xe lấy ra một chai hồng rượu cột ruy băng màu xanh lam.

“Mẹ nói cho anh biết, đây là quà tặng.”

“Hồng rượu, ủa.. là năm sinh của em!” Không phải là một đóa hoa hồng mỹ lệ, mà là một chai hồng rượu đã ủ hai mươi lăm năm. “Đây là rượu dành cho bữa tối của chúng ta?”

“Đúng, có điều không phải một chai, mà là hai hòm”. Ngụy Kính Nghiêu vươn ra hai ngón tay, thực vừa lòng thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô.

“Anh tính chuốc say em sao?”

Anh không khỏi bật cười, “Không, năm nay chỉ uống một chai.”

“Năm nay?” Cô hoang mang không thôi, nếu chỉ uống một chai, vì sao lại mua hai hòm?

“Đúng vậy, sinh nhật hàng năm của em, chúng ta đều đi nhà hàng ăn cơm, khai một chai hồng rượu năm sinh của em mà chúc mừng”. Giải thích đồng thời hẹn ước luôn với cô mỗi lần sinh nhật của cô sau này. “Huống chi anh chọn khoản rượu này, cũng không chỉ là vì năm sinh của em, còn có nguyên nhân khác.”

“Nguyên nhân gì?”

Ngụy Kính Nghiêu cười sâu xa, nói cho cô, “Mùi vị của loại hồng rượu này, giống như em.”

Không muốn nói cho cô, anh mười năm trước khi uống cái loại rượu này đã không thích, nhưng ba năm trước đây cha đưa cho anh một chai, muốn anh thưởng thức một chút, vừa nuốt xuống đã cảm thấy khác lạ, mùi vị êm dịu ấm áp đã tăng thêm phong phú, vượt qua hơn hai mươi năm ủ, làm cho hương vị hồng rượu vốn không thể nuốt này đã trở nên dễ chịu, khiến anh yêu thích không thôi.

“Thật là ngon, anh nghĩ nếu mỗi năm uống một chai, nhất định sẽ cảm thấy loại rượu này càng ngày càng thơm ngon”. Nhìn gương mặt ngà ngà của cô, anh không kìm nổi tiến đến gần má cô, yết hầu lăn lộn. “Anh nghĩ anh cũng sẽ phát hiện, anh càng ngày càng ….”

“Ngụy Kính Nghiêu! Sao anh lại ở trong này?”

…Yêu em.

Là ai dám phá hỏng lời tỏ tình của anh? Mẹ nó!

“Anh vẫn không nhận ra em sao?”

Giọng nói này, hình như anh đã nghe thấy ở đâu?

Ngụy Kính Nghiêu quay đầu, thấy một người phụ nữ bộ tóc nhuộm hồng xinh đẹp, làn da của cô ta rất trắng, mặt trái xoan hoàn mỹ, mắt to, dáng người cao gầy, đùi thon đẹp mang đôi tất da trắng, trên người là chiếc áo khoác rất thích hợp với cô ta, thoạt nhìn siêu hoàn mỹ, giống như là… loại mỹ nữ mà anh đã từng kết giao trước đây.

“Cô là?” Anh híp mắt nhìn Trình Giảo Kim kia đã phá hỏng lời tỏ tình của anh, ra vẻ khó hiểu. “Hình như đã từng quen biết, có lẽ đã gặp qua cô, nhưng thật có lỗi, tôi không nhớ rõ.”

Làm sao có thể không nhớ rõ? Người phụ nữ trước mắt này từng là bạn gái anh, anh từng thuê một căn nhà cho người phụ nữ này, tất nhiên anh sẽ qua đêm ở nơi đó, nhưng đó là chuyện nửa năm trước, vì anh không muốn mua cho cô ta chiếc nhẫn kim cương tiffany&co làm nhẫn đính ước, cô ta liền lên án anh làm cho cô ta mất mặt trước chị em, vì thế bọn họ cãi nhau ầm ĩ một trận, sau đó chia tay.

Kỳ thật tặng bạn gái một cái nhẫn kim cương cũng không vấn đề gì, chẳng qua là tiffany mà thôi, nhưng không muốn bạn gái hiểu lầm, tặng nhẫn sẽ có nghĩa là anh muốn kết hôn, định cầu hôn.

“Chúng ta đã gặp qua sao?”

Ngụy Kính Nghiêu giả ngu, kỳ thật anh nhớ rõ, nhớ rõ người phụ nữ trước mắt khi anh gặp tai nạn xe cộ đã từng đi thăm anh, cùng với một nhóm bạn gái khác của anh tranh chấp, ai mới là bạn gái chính thức của anh, ai mới được ở lại.

Nhưng đến khi nhìn thấy anh phản ứng tựa như đứa trẻ năm tuổi chậm chạp, nhóm “bạn gái chính quy” vì anh mà đánh nhau, luôn miệng nói bất luận thế nào đều yêu anh, tất cả đều chạy trốn.

Nhất là cô gái trước mắt này, đánh hung tợn nhất, cũng bỏ chạy nhanh nhất.

“Em cứ nghĩ rằng anh sẽ nhớ đến, sau đó sẽ tìm đến em, em luôn luôn chờ anh”. Cô ta làm ra vẻ thương tâm, lấy ra một chiếc khăn tay burberry lau nước mắt. “Anh vẫn chưa nhớ đến em sao? Em đã từng đi thăm anh mà…”

Anh tuyệt đối không muốn nhớ lại quan hệ đối với cô ta! Nghĩ tới quá khứ.

“Tôi thật sự không nhớ rõ, thật có lỗi, tôi còn có việc”. Nếu muốn tặng nhẫn, anh thật chỉ muốn tặng cho Xảo Hủy, chỉ là nếu anh mua, cô có thể cảm thấy anh quá vội vàng trói buộc cô hay không, có từ chối không?

Vậy xem ra không thể chọn nhẫn kim cương, bạch kim thì còn có thể, hơn nữa không quá rêu rao… Ngụy Kính Nghiêu một bên tính toán, một bên mở cửa xe giúp Hoa Xảo Hủy, đem mỹ nữ quốc sắc thiên hương bỏ lại một bên. Quay đầu đi về phía ghế điều khiển.

“Anh giúp cô ấy mở cửa xe!”. Mỹ nữ tóc hồng biến sắc, bộ dáng không thể tin được.

Ngụy Kính Nghiêu làm sao có thể mở cửa cho người khác, anh ta chưa từng thân thiết đến mức đó, hơn nữa người như anh ta, luôn vì công việc mà quên cuộc hẹn với người khác… đúng rồi, công việc!

Nhìn nhìn đồng hồ, hiện tại là sáu giờ hai mươi phút, sáu giờ hai mươi phút nha! Chỗ anh đang đứng cách công ty bốn mươi phút lái xe, nếu tiếp một người phụ nữ xấu xí như vậy đi ăn cơm, chẳng lẽ anh ta không sợ lãng phí thời gian?

Ngụy Kính Nghiêu cũng không thèm để ý tới cô ta, đem cô ta trở thành người vô hình, ngồi vào ghế điều khiển khởi động xe, dứt khoát chạy đi.

Mỹ nữ tóc hồng nhìn chiếc xe gào thét rời đi, không thể tin được anh ta lại thật sự bỏ cô một mình….

Hết chương 8.

3 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 8.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s