Bóng dáng người hầu – Chương 8.2

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 8.2:

Anh cùng Đổng Diệc Hà một đêm không chợp mắt, anh vì cô mà đối chọi gay gắt, Đổng Diệc Hà oán giận anh mà bắt đầu khiêu khích.

“Kỳ thật ở chung cũng rất tốt”. Cô vụng trộm che miệng cười.

Dù chưa khôi phục trí nhớ, bất quá hai người ở cùng một chỗ cũng rất náo nhiệt, không khí chung quanh cũng ấm lên, hơn nữa, Ngụy Kính Nghiêu rõ ràng cũng rất vui vẻ.

Đổng Diệc Hà trở lại công ty không giống như Ngụy Kính Nghiêu cảm thấy quen thuộc, tất cả đều xa lạ, không nhớ rõ vị trí của mình, không nhớ được chính mình một tay thiết lập nên ngành lỹ thuật sáng chế.

Là Ngụy Kính Nghiêu giúp cậu ta làm quen với mọi thứ, mới có thể khiến cho Đổng Diệc Hà bắt đầu có cảm giác, một lần nữa nắm giữ địa vị chủ đội ngũ kỹ thuật.

Cho nên, Ngụy Kính Nghiêu người này, đúng là mâu thuẫn…

“Em đang cười cái gì? Vì sao lại cười bí hiểm như vậy?” Ngụy Kính Nghiêu tranh thua khoai tây, vẻ mặt không tốt đi đến bên người cô, không muốn ở gần tên Đổng Diệc Hà đáng ghét kia.

“Em đang cười, kỳ thật anh rất thích Đổng Diệc Hà, đúng không?”

“Anh không phải đồng tính luyến ái”. Anh nghiêm túc phủ nhận. “Anh thề anh thật sự không có tình ý với cậu ta”.

“Thiên tài mà cũng bị anh ta thích, tôi sao có thể xấu số như vậy!” Nghe thấy những lời này Đổng Diệc Hà cũng chen vô nói, có điều cũng sẽ không phải là lời lẽ tốt đẹp.

Hoa Xảo Hủy không khỏi phì cười, một ngụm cà phê suýt tý nữa phun ra, một câu mà cũng có thể oan giải đến tận đây, còn có thể bắt đầu tranh cãi, cô thật sự là bó tay với hai người bọn họ, thật không hổ là bạn tốt! Cô nghĩ, cho dù không nhớ rõ, cảm thấy xa lạ với nhau, nhưng cứ tiếp tục ở chung với nhau thế này, kì tích sẽ xuất hiện.

“Cậu nhất định phải phá hỏng mới chịu sao, bị tôi thích không hay ho, ý cậu là nói Xảo Hủy rất đáng thương hả?” Ngụy Kính Nghiêu siêu khó chịu cách nói của cậu ta.

“Anh cũng biết sao? Thì ra anh cũng không ngu ngốc như tôi nghĩ nha!” Đổng Diệc Hà làm bộ dáng kinh ngạc, cười nhạo người khác.

Ngụy Kính Nghiêu buông cà phê đang uống dở, bắt đầu xắn tay áo.

Hoa Xảo Hủy cười không nổi nữa, vì Ngụy Kính Nghiêu đã thật sự phát cuồng!

“Bình tĩnh bình tĩnh, chỉ là nói giỡn mà thôi, anh ấy không có ác ý”. Cô lập tức chạy đến trước mặt anh, lôi kéo tay anh, ngăn cản anh một bên xắn tay áo một bên đang đi về phía Đổng Diệc Hà.

“Cậu ta có!”

“Tôi có!”

Không hổ là đồng nghiệp tốt hợp tác khăng khít, thời gian trả lời trùng khớp, đáp án cũng ăn nhập, chờ chút, hiện tại không phải là thời điểm khen ngợi, mà là lúc phải can ngăn bọn họ ra tay.

“Được rồi, đừng náo loạn nữa, hai người bớt tranh cãi đi, Kính Nghiêu, anh đi ra”. Hoa Xảo Hủy trực tiếp kéo anh kia một cái, biết anh tuyệt đối sẽ không bỏ tay cô ra.

Ngụy Kính Nghiêu cũng không biết chính mình vì sao lại nghe lời như vậy, cô nói anh bớt tranh cãi anh liền im miệng, cô nói anh đi ra ngoài anh liền ngoan ngoãn mặc cô kéo, không nhìn Đổng Diệc Hà đang nhe răng trợn mắt khiêu khích, anh là phải đánh cậu ta một trận, nhưng vẫn là phục tùng mệnh lệnh Hoa Xảo Hủy, ngậm miệng lại.

“Em biết là mấy lời này anh sẽ không thích nghe, nhưng mà anh đã không còn nhỏ nữa, Kính Nghiêu, đừng trẻ con như vậy, có chuyện gì từ từ nói không được sao? Đổng Diệc Hà là bạn tốt của anh, đối với bạn tốt không thể như vậy…”

Anh buồn bã mặc cô quở trách, biểu tình ngoài mặt xem ra vẫn còn tức giận bất bình, nhưng trong lòng kỳ thực rất khoái trá.

Mỗi lần anh cùng Đồng Diệc Hà cãi nhau đều đem lôi cô vào, anh gặp mọi người đều nói cô là bạn gái, ngay từ đầu lòng anh đã bất an, sợ cô sẽ từ chối, phủ nhận, nói cho mọi người rằng không có chuyện này, nhưng cô không hề, chỉ toát ra biểu tình hết cách với anh, hơn nữa còn đối với hành vi ôm ôm ấp ấp của anh, cô càng ngày càng không chống cự.

“… Anh đang cười trộm cái gì vậy?” Quở trách đến một nửa, phát hiện anh căn bản không có sám hổi, ngược lại còn lộ ra biểu tình giống như mèo trộm thịt thành công, nếu là Đổng Diệc Hà, khẳng định sẽ dùng từ “mờ ám” để hình dung.

“Không có”. Anh lập tức thu lại nụ cười, hồi phục đứng đắn. “Anh đang sám hối”, mặt không đổi sắc nói dối.

Bằng không thì sao? Chẳng lẽ muốn anh nói thật, nói rằng mấy ngày trước đòi cô gội đầu giúp, lúc ở trong phòng tắm thiếu chút nữa đùa đến nóng rực cơ thể, anh vẫn còn có chút hối tiếc sao?

Nói ra khẳng định sẽ bị cô cho một cước giày cao gót đá bay!

“Anh làm trò”. Hoa Xảo Hủy đơn giản gán cho anh ba chữ, rõ ràng là không tin, cũng không hề truy vấn nữa, tay bắt lấy mặt anh, vẻ mặt khó nén đau lòng. “Mắt thâm quầng”. Đầu ngón tay quét qua vòng đen phía hốc mắt anh, giọng nói trách cứ, thương tiếc, “Anh nhất định phải ngủ một chút”.

Thực chất cô cũng không trách móc nặng nề anh vì công việc, bạn thân mà một đêm không ngủ, bởi vì biết anh thật sự, rất rất thích người bạn Đổng Diệc Hà này, cho dù họ mỗi lần gặp nhau là cãi nhau.

“Còn một chút thời gian nữa, em đi với anh”. Ngụy Kính Nghiêu lau mặt, nhưng một đêm thức trắng lại hao phí tinh thần cùng đấu với Đổng Diệc Hà, vẻ mặt khó nén khỏi mỏi mệt.

Dắt tay cô, không bị cự tuyệt, khiến anh không khỏi mỉm cười, bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của nhân viên trực đêm, kéo cô tiến vào văn phòng của mình, ở cửa phong treo biển “Cấm quấy rầy”.

Vào văn phòng, anh không hề giữ hình tượng nằm trên sô pha, đầu gác vào đùi cô.

“Anh ngủ hai tiếng, hai tiếng là được rồi, em phải đánh thức anh dậy, anh đưa em đến chỗ làm”. Trước khi nhắm mắt, anh lần nữa dặn dò cô, tuyệt đối không được tự tiện rời đi. “Thừa dịp lúc này em bận tâm một chút, hợp đồng làm việc em giấu trong tủ quần áo, có một số điều kiện khá tốt, anh nghĩ em nên suy tính một chút”.

Hoa Xảo Hủy sửng sốt, cúi đầu nhìn anh, vẻ mặt của anh, ánh mắt của anh. Mọi thứ đều cho thấy anh đang nói thật.

Tâm trạng bỗng nhiên căng thẳng, cô đương nhiên biết ý của anh là đang hứa hẹn với cô, hy vọng cô ở lại, cho nên mới nhắc cô để ý tới chuyện công việc.

Cô không trả lời, chỉ cười cười ra vẻ biết rồi.

Ngụy Kính Nghiêu cũng cười đáp lại, nhắm mắt ngủ một giấc.

Taycô xuyên qua mái tóc ngắn ngủi của anh, cảm giác truyền đến bàn tay khi lướt qua những sợi tóc mềm mại, khắc hắn với tính cách của Ngụy Kính Nghiêu.

Anh tính tình rất thất thường, cuồng công việc, ánh mắt khi làm việc rất cẩn thận tỉ mỉ khiến người khác sợ hãi, ngẫu nhiên có một mặt ngây thơ, nhưng sẽ không bao giờ chậm trễ công việc.

Ánh mắt cô nhìn về phía xa, nghĩ rằng tính cách Ngụy Kính Nghiêu bắt đầu trở nên trầm ổn, hẳn là khối huyết tụ trong đầu đã dần tan ra, phải tìm một cơ hội bắt anh đi bệnh viện kiểm tra mới được, tuyệt đối không thể để anh lấy công việc ra trốn tránh.

Thật lâu ngắm nhìn gương mặt anh ngủ, phát hiện anh vẫn không ngủ say được.

Loại cảm giác này rất quái dị, là Ngụy Kính Nghiêu, lại không giống Ngụy Kính Nghiêu… giống như rất muốn làm bạn với cô, nhưng cũng không hẳn, cảm giác không giống như một đứa nhỏ, hay một chú sói lưu manh, không chỉ ngây thơ muốn thân cận với cô, mà còn muốn cô mở miệng hứa hẹn ở lại.

“Chẳng lẽ biến thành chàng trai… không đúng, anh vốn là đàn ông”. Hoa Xảo Hủy nhìn mặt anh, thở dài một cái.

Công việc bên Pháp đợi cô bốn tháng, vừa rồi nhận được mail của Stanley, trong thư khuôn mặt tươi cười nói rằng cô là một thành viên mà Rapheal đã đặt ra thời hạn cam kết lâu nhất từ trước đến nay, còn đề cập đến trang phục mùa hạ mà họ sẽ phải tiến hành, bọn họ thật sự rất bận rộn.

Cô chắc hẳn là phải trở về, nói cho Ngụy Kính Nghiêu biết sự thật, chuyện về công việc của cô không nằm ở nơi đây, nhưng vẫn là không mở miệng được, có lẽ là vì, cô thật sự cũng muốn ở lại chỗ này chăng?

Như vậy có đúng không? Có thể không? Nếu thật sự quyết tâm ở lại, nhiều năm sau anh khôi phục trí nhớ, phát hiện người bản thân muốn không phải cô, vậy phải làm sao bây giờ?

“Haiz”. Nhẹ vỗ về tóc anh, Hoa Xảo Hủy lại thở dài.

One thought on “Bóng dáng người hầu – Chương 8.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s