Bóng dáng người hầu – Chương 8.1

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 8.1:

Sáng sớm ngày đầu xuân có chút se lạnh, Hoa Xảo Hủy bước ra khỏi tiệm Fastfood, thu chặt cổ áo lại.

Ôm một túi lớn đồ ăn sáng, đang đứng trên đường nhìn một chút xe cộ trái phải, một chiếc taxi đèn lóe sáng đã chậm rãi đến gần, cô đưa bàn tay vẫy vẫy hai cái, đón xe.

Sau khi nói cho tài xế biết địa chỉ, cô tiện tay cầm lấy tờ báo được tặng kèm của tiệm Fastfood, lật xem giết thời gian.

Nhìn thấy trên mặt báo xuất hiện ảnh chụp Ngụy Kính Nghiêu cùng Đổng Diệc Hà tham dự hội tiệc, hai người cùng cạn ly sâm panh, biểu tình nghiêm túc giống như đang nói thầm gì đó với nhau, trái ngược hẳn với tiêu đề lớn của tờ báo…

Bọn họ đã trở lại!

Hoa Xảo Hủy không khỏi bật cười.

Cách bốn tháng sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, hai vị nhân tài khoa học kĩ thuật sáng giá, tiêu điểm của truyền thông, lại một lần nữa nhảy lên trang báo, mà lại là đầu đề. Cô biết, từ khi hai người trở về với vòng xoay xã giao, biến hóa trên thương trường, tin tức về bọn họ ngày càng nhiều.

Không xem kỹ nội dung, liếc mắt về những lời đánh giá ở phía dưới đã làm cho cô cười đến sắp tắc thở.

Hai CEO của SoPush tình cảm như tay chân.

Không hề, đó chỉ là do ảnh chụp làm người khác đoán mò, lúc ấy bọn họ chính là đè thấp âm thanh để cãi nhau, còn đem bạn đồng hành là cô tách biệt ra, để tránh cho cô bị liên lụy.

Cô ho nhẹ hai tiếng rồi gấp báo lại, không thể nhìn nữa, nếu cứ tiếp tục cô sợ mình sẽ cười to ra tiếng mất.

Xe taxi đưa cô đến So Push rồi thanh toán, cô trả phí xong liền ôm đồ ăn xuống xe.

Buổi sáng bảy giờ đại sảnh khá vắng vẻ, có vài người lao công đang lau sàn, cô khẽ nhấc chiếc giày cao gót, rất cẩn thận không để ảnh hưởng đến bộ phận quét dọn, đi về phía thang máy, sử dụng chiếc thang máy chuyên dùng cho cấp trên.

“Hoa tiểu thư, chào buổi sáng!”

Mới bước vào văn phòng, liền thấy một nhân viên tăng ca đêm, vất vả tựa lên bàn ngủ, nghe thấy tiếng giày cao gót của cô mà bị đánh thức.

“Chào buổi sáng, xin lỗi đã đánh thức anh, đến đây ăn bữa sáng”. Hoa Xảo Hủy có lỗi cười cười, từ trong túi lấy ra một phần ăn Fastfood, cà phê, hamburger cùng khoai tây chiên, bữa sáng chất lượng cao ấm áp khiến cô nhận được một nụ cười cảm kích.

“Cám ơn, tôi sắp chết đói rồi”. Nhân viên kia cảm động đến rơi nước mắt tiếp nhận. Lập tức uống hai ngụm cà phê nâng cao tinh thần.

“Đừng khách khí”. Cô mỉm cười lại, quay người bước qua phòng làm việc, đi về hướng sâu nhất của tầng trệt, theo quy định của công ty, kiểm tra vân tay, quét đồng tử mắt, mới được đi vào.

Cô bước vào nơi được gọi là trại tạm giam của công ty, nơi này đếm không xuể số máy vi tính, mỗi màn hình đều chạy một chuỗi dãy số, biểu đồ mà cô hoàn toàn không hiểu.

Bất kể là Ngụy Kính Nghiêu hay Đổng Diệc Hà giảng cho cô biết cái gì là server, cái gì là hệ thống mạng, tác dụng ra sao, lỗ tai cô cũng đều tự động loại bỏ mấy thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh đó ra chỗ khác.

Đây là những chiếc máy vi tính chưa bao giờ tắt, hơi lạnh của bộ tỏa nhiệt làm người ta phát run, các kỹ sư làm trong này cơ hồ đều muốn nhanh chóng về nhà ôm vợ ngủ.

“Sao tôi lại phải lãng phí thời gian ở chỗ này với cậu? Sao tôi lại không về nhà ôm bạn gái ngủ một giấc ngon lành? Sao tôi lại phải đem tuổi thanh xuân lãng phí vào một người đàn ông vô dụng như cậu?”

Mới tìm được một chiếc bàn trống đặt đồ ăn xuống, lấp tức đã nghe thấy tiếng oán giận khó chịu của Ngụy Kính Nghiêu.

“Ngay cả việc nhỏ này mà cậu còn làm không được, vậy mà cũng trở thành người đứng đầu nhóm kỹ thuật của SoPush.”

“Ai kêu anh tiếp nhận một hợp đồng không khả thi? Không thành công thì lại làm khó dễ tôi, không sao, khiêu chiến chứ gì, cái đề án ngày kia, ‘tuyệt đối’ không thành vấn đề, tôi ‘tuyệt đối’ sẽ giải quyết ổn thỏa trước khi đề án bắt đầu, có điều lúc tôi giải quyết thì không thể ngủ, àanh cũng đừng mong ngủ được”. Đổng Diệc Hs nghiến răng nghiến lợi oán giận, theo cơn giận, lực gõ bàn phím ngày càng lớn, như là có cục hận với nó, nhưng mỗi lẫn ngón tay đánh xuống, đều cho ra màn hình những dãy số trình tự.

“Ach xi…” Ngụy Kính Nghiêu không hứng thú ách xì một cái. “Nếu cậu có thể giải quyết ổn thỏa, vậy tôi ở đây cũng chẳng có việc gì, tôi về nhà ôm bạn gái ngủ.”

“Không, anh phải ở trong này”. Đổng Diệc Hà ngừng động tác trên tay, thật sự nghiêm túc nói với anh. “Anh chỉ cần mở miệng, là tôi đã muốn đánh anh, anh có thể tiếp tục nói chuyện, vì như thế tôi sẽ không buồn ngủ nữa, chỉ muốn nhanh chóng hoàn tất công việc rồi đánh anh một trận”.

“Cậu không cần phải chờ đến khi hoàn tất đâu, hiện tại cũng có thể, đến đây!” Ngụy Kính Nghiêu bị anh chọc giận, cái quỷ gì chứ, anh đợi cả một đêm ở trong này, lại đóng vai trò mua vui để Đổng Diệc Hà nâng cao tinh thần! Thật quá đáng, dám coi anh là trâu sao!

“Buổi sáng tốt lành, ăn sáng thôi”. Hoa Xảo Hủy thấy bọn họ lại bắt đầu ầm ĩ, chịu nín cười lấy đồ ăn ra ngăn trở, giơ bánh Hamburger lên cao che lại tầm nhìn của Ngụy Kính Nghiêu. “Kính Nghiêu, cơm chiên Dương Châu của anh, còn có canh bắp, không khí thấp như vậy, lạnh quá, mau tới đây ăn lúc còn nóng đi ”.

Giọng nói của Hoa Xảo Hủy, sao lại êm tai như vậy chứ?

“Em đã đến rồi”. Ngụy Kính Nghiêu nhìn thấy gương mặt cô liền cười đến sung sướng, rõ ràng mới vừa rồi vẻ mặt còn giận dữ khiêu chiến với Đổng Diệc Hà, thiếu chút nữa đấu võ, giờ thái độ chuyển biến nhanh chóng, làm cho người khác không thể theo kịp. “Thời tiết lạnh thế này, sao lại chỉ mặc mỗi một bộ quần áo? Cái áo khoác màu xám mày lại do em tự làm đúng không? Đẹp thì có đẹp, nhưng em xem chỗ này lạnh băng như vậy, không khí rét như vậy, em không biết phải mặc thêm quần áo ấm sao? Đừng luôn mặc mấy bộ quần áo chỉ có bề ngoài đẹp mà không có tác dụng.”

Anh cằn nhằn liên miên khuyên bảo, không có ý dừng lại, Hoa Xảo Hủy mỗi lần bị anh niệm kinh đã thành thuộc làu, đàn ông một khi bắt đầu lải nhải, so với đàn bà còn nhiều lời gấp đôi.

Bàn tay ấm áp của anh nâng mặt cô lên, ma sát hai gò má đông lạnh, cố ý làm cô ấm lên.

Có mấy ai thấy được vẻ mặt dong dài của Ngụy Kính Nghiêu? Hoa Xảo Hủy hiểu được sau những lời dong dài đó là một sự quan tâm độc nhất vô nhị, không phải với ai anh cũng đối xử như thế.

“Em đang trong giai đoạn làm việc, có đôi khi vì một chút xinh đẹp, phải trả giá nhiều thứ”. Cô hồn nhiên trả lời.

“Thắt lưng gãy cũng không sao à?” Anh nhíu mày, vẻ mặt không đồng ý, tuy rằng không quên được thời gian trước đây theo cô đến chỗ làm cùng cô kiếm thêm thu nhập, nhìn thấy những người mẫu gầy yếu phải nhét mình vào những bộ đồ không hợp, miệng còn hô: đem thắt lưng của tôi chặt đứt đi cho rồi!

“Ha ha”. Hoa Xảo Hủy gượng hai tiếng làm câu trả lời.

Bên ngoài thời tiết rất lạnh, khí lạnh trong phòng làm việc cũng lớn không kém, mặt và tứ chi của cô đều lạnh như băng, nhưng bởi vì hành động của  Ngụy Kính Nghiêu mà ấm lên từ trong tim.

Anh thực sự rất để tâm đến cô, rất lo lắng cho cô, thật sự …đem cô trở thành người phụ nữ đặc biệt, quan tâm để ý.

“Sao lại đến sớm như vậy? Sao không ngủ thêm chút nữa, mởi bảy giờ thôi mà, không cần thiết phải mang bữa sáng đến đây đâu, anh có thể kêu người đi mua, em rời giường sớm như vậy, rất vất vả.”

“Không vất vả, em ngủ rất ngon”. Hoa Xảo Hủy dịu dàng cười trả lời, nắm lấy tay anh đang xoa xoa bóp bóp trên mặt cô, đem chén canh ấm áp mở ra, thay anh rắc tiêu vào, dùng thìa khuấy đều.

“Không vất vả? Ngủ rất ngon?”, Ngụy Kính Nghiêu dùng câu nghi vấn lặp lại, sắc mặt không tốt nhìn nụ cười của cô, “Ý của em là không có anh ở nhà em ngủ một mình rất ngon? Không bị làm phiền? Anh không ở nhà nha! ”

Cô ngẩn ngơ, không dự đoán được anh sẽ có phản ứng như vậy, thấy gương mặt hiện lên sự ghen tỵ rõ ràng của anh, không khỏi bật cười thành tiếng.

“Ngây thơ”. Đổng Diệc Hà rất không chọn thời điểm xen vào, xùy một tiếng khinh thường, rời máy tính đến bên cạnh bàn, lấy trong túi ra một phần Hamburger, một bên lấy một bên liếc nhìn anh.

“Này, cậu nói gì?” Bởi vì bị mắng là ngây thơ, Ngụy Kính Nghiêu quyết định khiến cho cậu ta nhìn xem cái gì gọi là ngây thơ. “Đó là đồ bạn gái tôi mua cho tôi, tôi có nói cho cậu ăn sao? Biến!”

“Tôi trả tiền được chưa? Cầm lấy”. Đổng Diệc Hà cắn bánh Hamburger, lấy ví tiền rút ra một tờ tiền giá trị lớn, còn cố ý chần chừ hỏi: “Xảo Hủy, cô thật sự ở cùng chỗ với hắn sao? Cô thật là ngốc, sao có thể đưa ra cái quyết định như vậy?”

“Vậy thì thế nào? Phụ nữ sống cùng với tôi rất ngốc sao? Cậu có ý gì? Ai thèm mấy tờ tiền dơ bẩn của cậu, tôi không có tiền chắc? Cầm lại đi”. Ngụy Kính Nghiêu nóng giận mắng cậu ta.

“Rồi rồi rồi, mỗi người đều có tiền, nhanh ngồi xuống ăn đi, đừng ầm ỹ nữa, không phải công việc  còn chưa hoàn tất sao? Mau ăn xong còn đi làm việc, đừng náo loạn, còn có người đang ngủ, đừng làm phiền người khác”. Hoa Xảo Hủy đối với việc bọn họ trẻ con cãi nhau thở dài không thôi, thầm nghĩ vì sao cứ mỗi lần mình lại bị cuốn vào tranh chấp của bọn họ?

“Hừ, xem bạn gái tôi vị tha chưa, không thèm so đo với cậu… Bánh nướng không phải của cậu, bỏ xuống cho tôi!” Ngụy Kính Nghiêu khiển trách một tiếng, đoạt lấy cái bánh nướng mà Đổng Diệc Hà đang định bỏ vào miệng, trừng mắt với cậu một cái rồi đưa cái bánh đến trước mặt Hoa Xảo Hủy, khẩu khí chuyển đổi, nhẹ nhàng nói: “Của em nè, nhân lúc nóng ăn đi.”

Nhìn bánh nướng trên tay, nhìn lại anh đang say mê chiến đấu với bữa sáng, lòng cô mềm mại hẳn.

Ngụy Kính Nghiêu chưa bao giờ quên chăm sóc cô, quan tâm xem cô cần gì, thậm chí còn giúp cô tranh giành đồ ăn, thà rằng bản thân làm người xấu cũng không để cô chịu thiệt thòi.

Anh thật sự đối với cô rất tốt, làm sao bây giờ, đây thật đúng là thái độ đối đãi với bạn gái rồi.

“Mau ăn đi, không được cãi nhau nữa”. Hoa Xảo Hủy không khỏi cười dịu dàng, nhẹ giọng dặn dò hai người đàn ông thích cãi nhau kia.

Lúc này bọn họ cũng thật nghe lời cô, ngồi xuống cắn hamburger cùng khoai tây, một túi ăn sáng có ít nhất sáu phần, bọn họ hai ba phút đã giải quyết xong, còn vì một miếng khoai tây cuối cùng mà tranh nhau ầm ỹ không ngừng.

“Bạn gái tôi mua cho tôi ăn”. Ngụy Kính Nghiêu kiên trì không buông tha. “Cậu bỏ ra cho tôi!”

“Người ta có nhận anh là bạn trai sao? Tự mình đa tình”. Căn cứ vào lập trường một mất một còn của đối thủ, Đổng Diệc Hànhất định phải tranh với anh.

Lúc này cô phải nói gì đây? Nhảy ra phủ nhận hay là ngăn cản bọn họ quyết đấu? Không, vẫn im lặng là tốt nhất, lúc này nếu lên tiếng, tuyệt đối sẽ bị hai người bọn họ buộc phải trả lời, cô rốt cục có phải bạn gái Ngụy Kính Nghiêu hay không.

Hoa Xảo Hủy rõ ràng không để ý tới bọn họ, cầm một ly Latte nóng lui từng bước, mỉm cười nhìn hai người đang cãi nhau.

Thoạt nhìn là thủy hỏa bất dung, gặp mặt không đến năm phút đồng hồ sẽ cãi nhau, nhưng trong công việc lại là đồng nghiệp tốt nhất, hợp tác khăng khít, hơn nữa… Ngụy Kính Nghiêu thật sự rất coi trọng Đổng Diệc Hà.

Dựa theo hiểu biết của cô đối với vị thiếu gia này, anh sao có thể vì một người đáng ghét mà lãng phí thời gian của chính mình? Nhưng chỉ vì một câu của Đổng Diệc Hà, anh tiếp nhận hợp đồng khó, kết quả là phải thức đêm làm, có phải rất bất công không?

 

4 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 8.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s