Bóng dáng người hầu – Chương 6.4

Nguồn: meoconlunar

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 6.4: Sau một thời gian máy tính bị mất hết toàn bộ dữ liệu, bạn Sô thân yêu của chúng ta đã căm bách, moah haha…

“Đó thật sự không phải là có ý khích lệ em…” Ngụy Kính Nghiêu mặt ngoài bình tĩnh, kỳ thật nội tâm đã sợ hãi không thôi, rất ngoài ý muốn, không nghĩ đến cô lại tự hào vì cậu nói như vậy, cái đó cũng được tính là niềm tự hào sao?

“Nhưng đã cổ vũ cho em”. Hoa Xảo Hủy nhận định, loại phản ứng chân thật này chính là lời khen tuyệt với nhất. “Không biết vì sao, nghe câu nói của anh, em liền cảm thấy dũng khí tăng lên gấp trăm lần, nếu không phải vì anh, em đã không có được ngày hôm nay, Kính Nghiêu, anh là người quan trọng nhất với em, cựa kỳ quan trọng, anh đã thay đổi cuộc đời em.” (@K.Bee: Nghe nuột quá :*)

Tâm tình của Ngụy Kính Nghiêu chợt phức tạp.

Trước khi xảy ra tai nạn xe cộ, cả hai cũng chưa gặp lại nhau lần nào, trước khi anh xuất ngoại hai người rõ ràng là cùng sống dưới 1 mái nhà, nhưng số lần nói chuyện lại không nhiều lắm, anh căn bản không nhớ rõ đã từng để lại cho cô thứ tốt đẹp gì, thậm chí anh còn muốn cô tránh xa anh một chút, nói cô chướng mắt, nhưng cô lại … bởi vì một lời nói vô tâm của anh, mà cảm động đến rơi nước mắt.

“Cho nên em mới dễ dàng đi theo anh?”. Rõ ràng là nhiều năm không gặp, nhưng chỉ với một cuộc điện thoại nhờ giúp đỡ từ phía mẹ anh, cô đã lập tức vội bay về, từ bỏ thành quả mấy năm trời, giúp anh vượt qua giai đoạn mất trí gian khổ, “Dễ dàng từ bỏ một công việc tốt phải rất vất vả mới kiếm được, cùng một bệnh nhân vừa mất trí lại vừa hoạt động bất tiện, trải qua hai tháng này, ngoại trừ ân tình ra, không có gì khác sao?”

Thật không muốn nghe chính miệng cô nói ra, cô đi theo anh, chăm sóc anh, tất cả đều bởi vì ân tình.

“Kính Nghiêu, anh là một con người mà người khác lúc nào cũng muốn quen thân, cho dù tính tình của anh không tốt, rất khó sống chung, nhưng người trở thành bạn bè của anh, trở thành một cá nhân trong nhóm bạn của anh, quả thực nhiều không kể nổi”. Hoa Xảo Hủy ý muốn nói đến đám người phong cách trong bữa tiệc tối ngày đó, bọn họ đùa giỡn, hơn nữa còn chơi xấu với một số người, gây ra không ít thương tổn cho người khác, nhưng người bị bọn họ đùa giỡn, vẫn sẽ ôm mộng trở thành một thành viên trong nhóm, tìm cách tiếp cận.

Mà trong nhóm người này sẽ có một nhân vật trung tâm, phải được sự cho phép của người này, mới có thể trở thành một phần tử của nhóm, Ngụy Kính Nghiêu chính là nhân vật quyết định đó.

“Em cũng vậy”. Cô không thể phủ nhận, từ trước đến giờ, cô đều muốn trở thành một người đặc biệt trong mắt anh, cô hiện tại, đúng là người rất đặc biệt, quan trọng đối với anh, nhưng chỉ sợ thời gian chẳng còn được bao lâu. “Đáng tiếc, em vẫn không phải là một cô gái thú vị”.

Ngụy Kính Nghiêu nhớ rõ khi Hoa Xảo Hủy tự nhận bản thân không phải là một người con gái thú vị, trên mặt cô đã mang theo một chút chua xót.

Chất lỏng màu hổ phách phản chiếu vào sắc mặt ngưng trọng của anh, bởi vì cho tới bây giời anh cũng không nghĩ đến mình sẽ thê thảm như vậy, sẽ vì tình yêu mà khổ sở như thế này.

Anh được một người trong lòng hâm mộ và hoàn toàn dựa dẫm, vì một lời nói của anh mà lập nên chí hướng, trong lòng anh tràn đầy xúc động, vì sự tôn thờ của cô mà toàn thân run rẩy không thôi.

Cảm giác như vậy chưa từng trải qua, so với việc ký được bản hợp đồng mấy trăm vạn còn khiến anh sảng khoái hơn, hy vọng cả đời này có thể…. Chiếm được sự sùng bái và phụ thuộc của cô.

Thế nhưng, điều này sẽ duy trì được bao lâu?

Tay cầm ly rượu vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, một hơi uống sạch chất lỏng trong ly, tùy tay quăng lên quầy bar, chả màng đến tắm rửa, bước chân anh vội vã, đi về hướng phòng ngủ —— cô không có ở đây.

Xoay tròn bàn chân, anh đi về hướng phía hành lang nhỏ, bước vào một gian phòng khách duy nhất.

Nhẹ nhàng đẩy, cửa đã bị anh mở ra.

Hoa Xảo Hủy, cô đang ở đây, bình yên ngủ trên chiếc giường ở phòng khách.

Ngụy Kính Nghiêu không tiếng động đi vào phòng khách, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh mép giường, nhìn khuôn mặt cô đang say ngủ, bất giác, khuôn mặt đang trầm trọng của anh giờ trở nên dịu dàng.

“Thật là ngây thơ đến… ngu ngốc, một chút ý nghĩ phòng thân cũng không có, cho dù là anh, cũng không nên tin tưởng như vậy”. Ngón tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, tâm tình anh trở nên phức tạp.

Hẳn là nên vui vẻ vì sự không phòng bị của cô mới đúng, cùng một người đàn ông sống chung, lại không biết khóa cửa khi ngủ, cứ như vậy tin tưởng rằng anh sẽ không làm điều xằng bậy.

Cũng đã hai tháng, anh mỗi ngày đều gây chuyện, cô sao lại chưa biết cảnh giác? Chỉ vì một câu nói bâng quơ của người không để cô vào mắt, mà bận tâm nhiều năm.

“Ngốc như vậy, anh cần phải trông em thật tốt, để không bị ngươi khác lừa mất.”

Giống như bế một đứa nhỏ, anh ôm cô đang ngủ say ra khỏi phòng khách, hướng đến phòng của mình, đặt cô nắm trên giường của anh, động tác anh rất nhẹ nhàng, bởi vì đây đã là thói quen, bất kể anh quấn quýt lấy cô bao nhiêu, ép cô ngủ cùng giường với mình, cô cũng sẽ nhân lúc anh ngủ say quay trở lại phòng khách, sau đó anh sẽ tỉnh lại, rồi lại bế cô về phòng mình, ngày nào cũng vậy.

Anh nhanh chóng cởi quần áo trên người, nằm lên người cô, thừa dịp cô ngủ say, tứ chi giống như tám tua bạch tuộc bám vào người cô, cảm thấy ôm như vậy vẫn chưa đủ, liền cúi xuống hôn đôi môi đang nhắm chặt của cô.(@K.Bee: Êu ôi khiếp, anh không tắm hở???)

“Anh suy nghĩ một đêm, nghĩ đến mất ngủ”. Ngụy Kính Nghiêu giữ lấy mặt cô, hôn rồi lại hôn, đem cô hôn đến tỉnh, mơ mơ màng màng mở to mắt.

“Kính Nghiêu…” Hoa Xảo Hủy vẫn đang còn ngái ngủ, đối với chuyện đậu hũ bị ăn sạch hết cô cũng đã thành thói quen. “Anh gặp ác mộng sao? Ngoan, đó chỉ là ác mộng mà thôi…”. Nói còn chưa xong, lại nhắm mắt vào ngủ, xem ra thật sự rất khó mà tỉnh.

Ngụy Kính Nghiêu không khỏi bật cười, mặc cho cô vẫn ngủ say trong ngực mình, những nụ hôn vẫn chưa chịu ngừng lại, một lần rồi lại một lần, dừng trên trán, trên mặt cô.

“Sao anh lại thích em như vậy chứ? Thích đến nỗi nếu không ôm em, hôn em, sẽ không thể ngủ ngon được?” Anh nhịn không được đưa tay chạm vào lúm đồng tiền hai bên má của cô, cười ra tiếng. “Ngủ cạnh anh mà cũng đáng yêu như vậy…. À, chỉ bởi vì một câu vô tâm của anh mà xác định chí hướng, Xảo Hủy, em hẳn là rất yêu anh?”

Anh cũng không màng đến việc bất kể truy vấn thế nào, cô cũng không chịu trả lời, ngẫm lại, lúc tỉnh táo cô đều trốn tránh ánh mắt anh, tội gì phải khó xử một người phụ nữ đang ngủ trong lòng mình?

Không sao cả, dù sao anh cũng đã quyết định, sẽ giữ chặt cô bên người, chiếm sự tin cậy và sùng bái của cô đối với anh.

6 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 6.4

  1. Chào bạn, lần đầu tiên vào nhà bạn. Cám ơn bạn vì đã edit truyện này nha. Mình rất thích một cốt truyện nhẹ nhàng và sâu lắng như thế này. Chúc bạn thật nhiều sức khỏe. Chúc bạn một mùa Giáng Sinh vui vẻ và một năm mới hạnh phúc.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s