Mỹ nữ là dã thú – Chương 7.3

Nguồn: meoconlunar

Edit: Hàn Liễu

Chương 7.3:

Hạ Chính Đức nghe thấy tiếng quản lý nói chuyện cùng với ai đó, ông còn chưa ngủ hẳn nên liền mở mắt, thấy được người con thứ đang ở đây.

“Nhĩ Bình, con đã về rồi.” Ông ngồi dậy.

Hạ Nhĩ Bình định đi qua. “Cha, cha thế nào rồi?”

“Cha không sao, chiều nãy là bị Đạt Bình làm tức giận đến nhất thời không thở nổi, hiện tại cũng không có việc gì.” Hạ Chính Đức xoa xoa ngực. Đạt Bình chỉ biết hành động theo cảm tình đã bội ước với khách hàng, lại còn chối rằng mình huỷ bỏ hợp đồng là do lúc ấy hợp đồng đã hoàn thành xong cả rồi.

Khó trách được cha lại tức đến mức phải nằm viện. Chuyện cậu Tứ gây hoạ, anh đã biết được qua thư ký lúc còn ở bên kia, quả thật là làm cho người ta rất tức giận.

“Đúng rồi, sao con lại có thể cứ đột nhiên chạy tới nước Mỹ nhiều lần như vậy chứ?”

“Không có gì.”

“Còn nữa, cha nghe nói rằng con và Thi Mạn chia tay, chuyện này là như thế nào? Là thật sao?” Con đi nước Mỹ, ông cũng không có biện pháp tìm anh để chứng thực chuyện này.

Hạ Nhĩ Bình trầm mặt xuống. “Chia tay?”

“Là chính Thi Mạn cho bác Lí, nói rằng cô ấy muốn chia tay với con, không còn giữ mối quan hệ gì nữa.” Ông cũng là do nghe thấy ông Lí bên kia nói.

Cái người con gái này, anh phải bắt đến, để rồi xem anh sẽ xử phạt cô như thế nào. “Con và Thi Mạn không hề chia tay.”

“Như vậy là tốt rồi. Con biết không, làm người thừa kế tập đoàn thì người vợ của con phải xuất thân từ danh môn mới tốt. Con làm như vậy là rất đúng. Kẻ làm chuyện đại sự phải biết suy xét đúng mực, trăm ngàn lần đừng giống như Tuấn Bình, tuỳ tuỳ tiện tiện tìm một đứa con gái về, chưa gì đã đòi kết hôn.”

Lời nói của cha khiến Hạ Nhĩ Bình khẽ sững lại. Cha anh nghĩ rằng anh vì phải làm người thừa kế nên mới đi yêu Thi Mạn sao? Ngay cả cha cũng có ý nghĩ đó thì khó trách được cô ấy cũng nghĩ như thế.

Nhưng anh thật sự là không phải như vậy.

“Cha, con không phải vì muốn là người thừa kế tập đoàn gì đó nên mới có quan hệ với Thi Mạn.” Mà là anh hoàn toàn bị con thú hoang nhỏ xinh đẹp kia mê hoặc.

Hạ Chính Đức cũng không để ý tới cách nói của người con thứ. “Dù sao cha cũng muốn con cứ như vậy, hiểu được đạo lý đối nhân xử thế mới có tư cách làm người nối nghiệp của Hạ Chính Đức này.”

Hạ Nhĩ Bình hiểu rất rõ rằng cha anh không thèm để lời giải thích của anh vào tai, vẫn cho rằng anh yêu Thi Mạn là có mục đích. Điều cha anh muốn chính là quyền tối thượng của người cha, chứ nếu không cũng sẽ không cãi nhau với Tuấn Bình, cha con bất hoà tới mức muốn đoạn tuyệt quan hệ.

“Cha, con không thích hợp làm người nối nghiệp của cha đâu.”

“Vì sao?” Hạ Chính Đức kinh ngạc, “Chẳng lẽ con cũng như Tuấn Bình, có bạn gái khác nên mới chia tay với Thi Mạn sao?” Bằng không vì sao lại nói rằng mình không thích hợp làm người nối nghiệp?

Xem ra muốn thay đổi quan niệm của cha anh là rất khó, bởi nó đã trở thành thâm căn cố đế.

“Nhĩ Bình, cha vừa mới khen con hiểu biết đại thế, như thế nào mà bây giờ con lại đi học Tuấn Bình như thế chứ!” Hạ Chính Đức nghĩ rằng người con thứ hai này cũng giống như người con cả, yêu phải người con gái không có gia thế mất rồi. “Nếu con có người yêu khác, thì cũng đừng ngại mà cưới về làm vợ bé, dù sao con vẫn phải cưới Thi Mạn.” (H: xin ông, thời đại nào rồi??)

Đầu tiên là dẫu cho gia thế anh có tốt thế nào đi nữa, thì nếu anh mở miệng nói muốn cưới tiểu dã thú xinh đẹp kia về làm vợ lẽ, thì khẳng định là ngay lập tức sẽ bị cô ấy cắn cho mình đầy thương tích.

Anh đại khái có thể hiểu được cảm nhận của Tuấn Bình rồi. Đó là không thể nào làm cho người con gái mình yêu phải chịu bất công được, và có lẽ anh và cái tên Tuấn Bình kia cũng có ý nghĩ giống nhau, rằng suốt đời này bên mình sẽ chỉ có một người con gái mình thích mà thôi, chứ nhất định sẽ không có thêm vợ bé gì nữa.

“Cha, con sẽ đi Mỹ.”

“Cái gì?”

“Con thực sự muốn cuộc sống ở Mỹ. Từ khi con còn đi du học, con đã nghĩ về sau sẽ tới Mỹ sống.”

“Nước Mỹ có cái gì tốt chứ?” Hạ Chính Đức bỗng nhiên nhớ tới việc người con thứ này cứ đột nhiên lại chạy tới nước Mỹ. “Con lần này đi Mỹ là vì đã tính tới cuộc sống về sau ở đó, nên tới bên ấy sắp xếp các thứ sao? Vậy còn công việc của con thì sao? Con muốn vứt bỏ hết tất thảy ở bên này, kể cả công ty sao?” Năm đó vì muốn tương lai các con được ra nước ngoài học tập, nên mấy người vợ của ông đều sang Mỹ dưỡng thai, sau đó những đứa trẻ sinh ra đều được cấp thẻ xanh.

“Ở nước Mỹ bên kia con đã có công việc rồi.”

“Là cái dạng công việc gì? Chả lẽ so với làm ở tập đoàn Bảo Lai nó còn tốt hơn sao?” Hạ Chính Đức không ngờ rằng người con thứ lại không muốn làm người nối nghiệp của ông, khiến ông kinh ngạc mãi không thôi.

“Đó là những chuyện mà bản thân con muốn làm.” Còn về vấn đề có tốt hay không tốt, thì đó chỉ là chuyện thứ yếu mà thôi (H: đoạn này mình rất ngưỡng mộ anh Nhĩ Bình, dám nghĩ dám làm, dám sống vì lý tưởng của mình, tiền tài vật chất đối với anh cũng không là gì cả)

Hạ Chính Đức nhìn người con thứ. So với Tuấn Bình trầm ổn tự tin, thì Nhĩ Bình tự tin giống như hơn ở chỗ càn rỡ cùng bá đạo. Từ nhỏ người con thứ hai này cũng chưa từng làm cho người khác phải lo lắng vì mình, bởi vì nó luôn biết chính mình đang làm cái gì, muốn làm cái gì. Ngay từ rất sớm trước kia ông đã biết bản thân mình cũng không có khả năng không quản nổi nó.

Hiện tại nhìn thái độ của Nhĩ Bình, giống như chỉ chờ hiệu lệnh săn thú, đã muốn chuẩn bị xông ra bên ngoài. Ông nhìn ra được rằng anh thật sự không hề muốn tiếp nhận vị trí của ông. Tại sao trước đây ông không hề chú ý rằng con mình có ý nghĩ như vậy nhỉ?

“Cha, gọi Tuấn Bình trở về đi.”

“Làm sao có thể được!” Hạ Chính Đức kêu lên. “Hơn nữa, gọi nó trở về, thì cái thằng ấy sẽ trở về sao?”

“Nhưng cha hẳn là rất rõ ràng, anh ta quả thực thích hợp, hơn nữa có năng lực tiếp quản tập đoàn Bảo Lai.”

Ông không trả lời, xem ra là cũng có chung ý kiến với những gì người con thứ vừa nói. Nhưng ông làm sao có thể hạ cái mặt già nua này xuống mà đi gọi chính người con đã bị mình đuổi đi kia trở về đây?

Hạ Nhĩ Bình nhìn người cha vẫn đang trưng ra vẻ mặt cứng rắn kia. Có lẽ, anh nên đi tìm anh ta, thế này xem như anh thể hiện chút lòng hiếu thảo với cha anh vậy.

Ngồi trên ghế ở trong phòng, Hạ Tuấn Bình có chút đăm chiêu nghĩ tới việc lúc ban ngày Hạ Nhĩ Bình đã tìm đến mình. Anh nghĩ đến mức nhập thần, ngay cả khi Vu Tâm Lăng vợ anh mở cửa định vào phòng, anh cũng không hề phát hiện.

Lúc trước Đạt Bình cũng từng tìm đến anh, hy vọng anh có thể về công ty giúp cậu ta xử lý một sự tình, nhưng anh không đáp ứng, bởi vì anh đã muốn rời bỏ công ty, vừa lòng với cuộc sống “trạch nam” bây giờ (H: trạch nam, nghĩa là chàng trai chỉ ru rú ở nhà, không ra ngoài kiếm việc làm hả? =)) khái niệm này mới à nha)

Kết quả, anh không ngờ là cái tên Hạ Nhĩ Bình kia hôm nay lại tự mình tới nhà tìm anh, muốn anh quay trở lại công ty khắc phục hậu quả.

2 thoughts on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 7.3

  1. Pingback: MỸ NỮ LÀ DÃ THÚ | Thiên Kim Tiểu Thư

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s