Mỹ nữ là dã thú – Chương 7.1

Nguồn: meoconlunar

Edit: Hàn Liễu

Chương 7.1:

Đây là tình cảm tớ dành cho bạn 🙂

────(♥)(♥)(♥)────(♥)(♥)(♥)
──(♥)██████(♥)(♥)██████(♥)
─(♥)████████(♥)████████(♥)
─(♥)██████████████████(♥)
──(♥)████████████████(♥)
… … ──(♥)█████████████(♥)
──────(♥)██████████(♥)
────────(♥)██████(♥)
─────────(♥)████(♥)
──────────(♥)██(♥
────────────(♥)

“Anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình, anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình, anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình……”

Sáng thứ bảy, tại vườn hoa của viện mồ côi, bạn Lí Thi Mạn đầu đội mũ lưỡi trai, ngồi xổm trên bãi cỏ vặt cỏ dại, miệng thì lặp đi lặp lại mấy chữ ấy.

“Ngừng!” Phương Dung Chân từ văn phòng đi ra la lên, “chỗ cỏ dại đã nhổ hết rồi, đổi sang bên vườn hoa kia đi.”

“Tớ biết rồi.” Lí Thi Mạn giống như du hồn đứng lên, hướng đến chỗ vườn hoa nhỏ ở trước mặt. Bên trong vườn dù không có một cọng cỏ dại nào nữa, nhưng cô vẫn ngồi xuống, vừa vặt vừa lẩm bẩm, “Anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình, anh ấy yêu mình, anh ấy không thương mình, anh……” Cô cứ coi như mình đang nhổ cỏ thật vậy, đúng là ngốc.

Phương Dung Chân ở bên cạnh thay Thi Mạn hô lên, “anh ấy yêu cậu.”

Thi Mạn để rơi cọng cỏ dại trên tay, ngồi xuống chiếc ghế lạnh lạnh bên cạnh. Phương Dung Chân cũng ngồi xuống theo.

“Tại sao lại không có bộ dạng cao hứng gì hết thế, không phải vừa rồi đếm tới là anh ta yêu cậu sao?”

Lí Thi Mạn so đo với cái kết quả lúc trước. “Nhưng cái chỗ kia là anh ấy không thương tớ.”

Phương Dung được một trận cười, nhìn thấy cô bạn tốt mất hứng nhìn mình, cô lại ngừng cười, nhưng mà thật sự là đang cố nhịn. “Thật xin lỗi, tớ không phải là cố ý muốn cười chuyện của cậu.”

Một tuần trước, Thi Mạn đột nhiên xách hành lý tới nói tạm thời muốn ở nơi này, cùng Phương Dung Chân nằm chen chúc một giường, bởi vì cô đang bị thất tình. Trước kia Thi Mạn cũng thường ngủ lại ở viện mồ côi, chuyện này thì chẳng có gì, nhưng cái vế sau của câu nói kia thì làm cho Dung Chân khiếp sợ không thôi.

Thất tình?

Lúc trước không phải vẫn còn ngọt ngào, còn nói muốn đính hôn ư, sao giờ lại biến thành chia tay? Nghe xong lý do chia tay, Dung Chân không biết nên làm như thế nào, đành chỉ biết tận lực mà an ủi Thi Mạn.

Một người không biết yêu là gì, thậm chí nói chuyện về tình ái cũng không muốn cho dù làm trời long đất lở, một lòng hãm sâu xuống, bất quá việc này rất giống với những chuyện mà Thi Mạn sẽ làm, cá tính của cô ấy chính là như vậy, thẳng thắn, thật tình.

“Dung Chân, tớ có thể ở luôn lại viện mồ côi này được không?” Mặc dù ban ngày đi làm, nhưng tạm thời cô không muốn ban đêm lại về nhà kẻo lại bị cha truy vấn.

Cha cô hy vọng rằng hai người đừng vì mới khắc khẩu một chút hoặc bất đồng ý kiến một tẹo mà đã nói muốn chia tay.

Nếu việc giữa cô và Hạ Nhĩ Bình chỉ đơn thuần là sự khắc khẩu của đôi tình nhân thì còn có thể dễ dàng giải quyết tốt đẹp. Vấn đề là, chuyện của bọn họ lúc này cũng không phải là cãi nhau, thì biết giải quyết thế nào? Đành phải tạm thời ra đi trước đã.

Nhưng cha vẫn muốn chuyện của cô và Hạ Nhĩ Bình nhanh nhanh trở lại tốt đẹp, cho nên ông mới có thể phiền lòng cho cô đến viện mồ côi, nhắm mắt làm ngơ, như thế cô cũng có thể suy nghĩ kỹ càng một chút.

“Cậu vẫn nghĩ tới chuyện ở lại đây?” Phương Dung Chân kinh ngạc.

“Không thể sao?”

“Đương nhiên có thể, viện trưởng nói, cậu muốn ở bao lâu đều được.” Chẳng qua là nhiều hơn một bộ bát đũa, hơn nữa Thi Mạn buổi tối còn phụ đạo các em nhỏ học bài, giúp được không ít việc. “Chỉ là…… Tớ cảm thấy cậu cứ trốn tránh như vậy, liệu có được không?”

“Tớ không có trốn tránh, chỉ là có một việc còn nghĩ chưa được thông suốt.”

“Thi Mạn, tuy rằng tớ chưa từng gặp qua Hạ Nhĩ Bình, nhưng đó là dạng người cậu thích, nên tớ nghĩ  anh ta nhất định rất xuất sắc. Cậu cũng nói anh ta có cá tính rất tự đại, phóng đãng, không phải sao? Người như vậy, tớ cảm thấy đó sẽ không phải là một kẻ âm hiểm đâu.”

Dung Chân đã công tác ở ngân hàng nhiều năm, mỗi ngày đều qua lại với nhiều khách hàng như vậy, các ngành các nghề, đủ loại kiểu người cô đều đã gặp qua, chính là cảm thấy Hạ Nhĩ Bình hẳn không phải người giỏi về tâm kế. Anh ta có thể thật sự bởi vì muốn kế thừa công ty mà quan hệ với Thi Mạn sao?

“Tớ cũng không biết.” Lí Thi Mạn có chút mờ mịt bất lực.

Thật ra ngay sau hôm sinh nhật của chị họ, một người bạn của Thi Mạn cũng tham gia bữa tiệc đó đã gọi điện cho cô, ngoài việc khen thích pháp (H: chính là mấy cú đá lộ hết “hàng” của chị ý ạ) của cô rất soái, rất đẹp (H: soái có nghĩa là đẹp trai tuấn tú), cũng nói cho cô biết rằng cô đã hiểu lầm Hạ Nhĩ Bình, bởi vì Hạ Nhĩ Bình lúc ấy nói anh ta muốn, ngoại trừ Bảo Lai, Long Hoa, còn có Thi Mạn, anh ấy nói rằng mình thật sự rung động đối với cô.

Cái kẻ tự đại kia có thể thật sự ở trước mặt mọi người mà nói rằng mình yêu cô sao?

Tâm tình của cô thật phức tạp, cao hứng vì anh có lẽ thật sự thích mình, nhưng là về phương diện khác lại rất để ý việc anh nói rằng anh quan hệ với cô là do có mục đích, như vậy cô nên tin tưởng rằng anh thật lòng yêu cô sao?

Nhớ tới những lần cô nhắc chuyện đính hôn, trên mặt anh chẳng những không có một chút vui mừng nào, còn nói là quá nhanh, anh không phải là không thích cô như cô thích anh sao? Liệu có thể nào anh chỉ đang diễn cho cha anh xem, chờ khi anh chính thức ngồi vào vị trí chủ tịch rồi, sẽ lập tức vứt bỏ cô?

Cô giơ tay cào đầu, càng nghĩ tâm càng phiền, suy nghĩ càng loạn.

“Thi Mạn, tớ cảm thấy là một đôi yêu nhau khi xảy ra vấn đề xích mích, thì hẳn là đôi bên cần ngồi xuống nói chuyện cẩn thận, nghe ý của đối phương một chút, trừ phi là cậu không còn muốn yêu anh ấy nữa.” Chỉ là, cứ xem Thi Mạn mấy ngày nay giống như là không có hồn nữa, còn bạt hết cả đám cỏ dại của viện mồ côi, thì cũng biết rằng cô vẫn rất yêu Hạ Nhĩ Bình.

One thought on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 7.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s