Bóng dáng người hầu – Chương 6.3

Nguồn: meoconlunar

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 6.3:

Anh từ nhỏ đã là người yêu cầu sự hoàn mỹ.

Nhìn chung quanh căn phòng của mình đã không còn như trước kia, tiếng nói trầm khàn của Hoa Xảo Hủy lại vang lên trong đầu anh.

Nhấp một ngụm whisky không đá, Ngụy Kính Nghiêu để mặc cho thần trí mình suy nghĩ, nhìn căn phòng do tự tay mình làm ra dần dần có hơi thở cuộc sống.

Nhìn bộ ấm trà trong phòng khách, một đôi tách màu lam đỏ, màu lam là của anh, màu đỏ là của cô, tách trà này tuyệt đối không phải phong cách của anh, nhưng lại là của cô.

Nghĩ đến Hoa Xảo Hủy, anh không khỏi nở nụ cười, những thiết kế của cô rất mới mẻ, rất táo bạo, nhưng cá tính cô thì lại đơn thuần như vậy.

Cô đơn thuần, chỉ biết suy nghĩ cho anh.

Anh nhớ lại lúc chạng vạng khi ở trong văn phòng…

Ngồi bên cạnh cô, nhìn cô mở từng trang ảnh, động tác của cô cẩn thận làm anh động lòng, khiến anh không khỏi cười thành tiếng.

Mở ra trang ảnh đầu tiên lập tức thấy hình anh đội mũ học sĩ, cùng với Đổng Diệc Hà, bọn họ đối đầu với nhau từ năm thứ nhất đến năm thứ ba, mãi cho đến năm thứ tư mới trở thành bạn của nhau, tình cảm như anh em tay chân.

“Là buổi tối ngày anh tốt nghiệp, trước khi anh đi xuất ngoại”. Hoa Xảo Hủy tiếp tục lật xem album, một bên giải thích : “Đây là buổi tiệc tiễn anh, ngày đó khách khứa đến tham gia rất đông, đều là bạn bè của anh cả, party tổ chức ở bể bơi, ngày đó vui đùa đến tận khuya, rất náo nhiệt, ai cũng quyến luyến lấy anh.”

Bối cảnh quen thuộc là căn nhà anh sống từ nhỏ, anh sinh ra ở Mỹ, bảy tuổi đã theo cha về nước, đặt chân vào khu vườn rộng lớn được xây dựng vì mẹ mình.

Vườn bể bơi gieo trồng hoa hồng xung quanh, mỗi khi đến thời kỳ nở hoa, sẽ trở thành một vùng hoa hồng đỏ tươi bát ngát, tỏa ra hương thơm mê người, anh còn nhớ rõ lúc nửa đêm khi đi qua khu bể bơi này, đều ngửi thấy mùi hương thơm ngát kia.

Nhưng trong số những người vây quanh anh trong ảnh chụp, anh thấy rất xa lạ.

Trí nhớ khôi phục, nhưng Ngụy Kính Nghiêu lại nhớ không nổi buổi tiệc party đưa tiễn anh lên đường xuất ngoại này, trừ bỏ Đổng Diệc Hà ra anh chẳng nhớ gương mặt người nào, hay tên của bất cứ người nào.

Anh có duy trì liên lạc cùng một người nào đó trong số này sao?

Sau mười năm quay lại nhìn chính mình hồi đó, anh nhíu mày thầm nghĩ.

“Mọi người đều thích anh, muốn trở thành bạn của anh, đến bây giờ vẫn vậy”.

Nhưng trong mắt Hoa Xảo Hủy, cô không hề cảm thấy anh nông cạn, ngay thẳng nói cho anh biết, anh là người rất được hoan nghênh.

Nhưng điều kiện để mọi người hoan nghênh anh là gì? Là bởi vì anh có một người cha giàu có!

Điều kiện để anh kiêu ngạo là gì? Cũng bởi vì có một người cha giàu có , tất cả mọi thứ trên đời anh đều có, nên làm cho người ta ưa thích?

Nghĩ đến đó, Ngụy Kính Nghiêu không khỏi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, con người như vậy, Hoa Xảo Hủy cũng để tâm sao?

“Anh làm việc thường yêu cầu sự hoàn mỹ, khi đi ra ngoài cũng vậy, tuyệt đối sẽ không để bản thân mình khó coi”. Cô chỉ vào trang phục của anh trong buổi party, áo sơ mi màu trắng kết hợp với quần dài màu đen, từ đầu đến chân không có chỗ nào không phải là hàng hiệu, còn là những thứ hàng đắt tiền nhất.

Cô dùng một câu rất hay, “Yêu cầu hoàn mỹ”, để nói về sự hư vinh của anh.

“Cũng bởi vì anh quá yêu cầu sự hoàn hảo, nên anh chưa bao giờ dễ dàng khích lệ người khác”. Hoa Xảo Hủy tinh tế kể ra, bởi vì nhớ lại mà cười mãi. “Em lần đầu tiên nghe thấy anh khích lệ em, anh không biết là anh đã cho em nhiều tự tin đến thế nào đâu, em xưa nay vẫn chưa có niềm tin vào việc gì, chính lời động viên của anh làm cho em hạ quyết tâm, muốn xuất ngoại học thiết kế.”

Lật xem một bức ảnh, trong những nam nữ đang vui đùa, ngẫu nhiện thấy một thân ảnh nhỏ gầy ngăm đen xen kẽ vào giữa.

Do không nhắm chuẩn nên hình ảnh không quá rõ nét, nhưng nhìn kĩ có thể thấy đó là một cô gái, không ăn nhập với những chàng trai cô gái khác, cô không phải là khách tham dự buổi tiệc, mà là người làm công việc thu dọn đồ ăn, bưng bê đồ ăn.

“Đó là em, khi đó mười sáu tuổi, sau khi học trung học cũng không cao lên được tý nào, vĩnh viễn là 1m55”. Thấy tầm mắt anh dừng lại trên người cô năm đó, Hoa Xảo Hủy cười giải thích.

Nhìn ảnh chụp, cổ họng Ngụy Kính Nghiêu liền thắt chặt lại.

Trong lúc anh đang ăn chơi vui vẻ, thì cô lại đứng một bên làm phục vụ, cảm giác này thật không hay ho chút nào.

“Anh đã từng khích lệ em sao? Sao anh không nhớ rõ”. Đây không phải là làm bộ mất trí nhớ, mà là Ngụy Kính Nghiêu thật sự không nhớ rõ chính mình từng đối tốt với cô, ngay cả nói chuyện cũng lười, sao có khả năng chứ?

Anh chưa bao giờ để ý tới con gái của người tài xế, cho dù mẹ rất yêu thương cô, dặn anh chăm sóc cô nhiều hơn, anh cũng chỉ cười nhạt, chẳng thèm để tâm tới.

Bởi vì anh chỉ kết thân với những cô gái có dáng người cao gầy, làn da trắng nõn, mắt to tròn, hoàn toàn phớt lờ cô. Những năm xuất ngoại kia, ngẫu nhiên mỗi lẫn cùng nói chuyện với mẹ, lại nghe thấy mẹ nhắc đến tình hình của cô gần đây, anh chỉ biết là, cô mười tám tuổi đã đi Paris học thiết kế thời trang, không đến ba năm, đã hoàn thành khóa học và bắt đầu thực tập, khi có một công việc mới, vì cô có năng khiếu, đã được hợp tác với một nhà thiết kế nổi tiếng… Hiểu biết của anh đối với cô, cũng chỉ có những từ ngừ ngắn ngủi như vậy.

“Ngày đó anh thực sự nổi điên, không biết là ai đã làm dơ quần áo của anh, anh rất tức giận, nói tuyệt đối không tha thứ cho người đó, bởi vì anh rất thích chiếc áo sơ mi ấy.”

À, chuyện này anh nhớ rất rõ, bởi vì anh vẫn còn thích chiếc áo sơ mi thủ công kia, không biết bị người nào làm đổ rượu đỏ lên, phá hỏng cả tâm trạng vui vẻ tối đó.

“Đó là em làm, bài tập ở trường”. Hoa Xảo Hủy cười đáp, làm cho Ngụy Kính Nghiêu ngạc nhiên đến nối bị dọa.

“Là cái này? Mười lăm mười sáu tuổi đã làm ra thành phẩm như vậy?” Anh chỉ vào ảnh chụp của mình mà không tin nổi, chiếc áo sơ mi trắng mười năm trước anh mặc, lại chính là tác phẩm của cô.

“Phu nhân nói anh vẫn nghĩ rằng thứ đó là do bà mua về từ chỗ của một nhà thiết kế. Em học lớp nữ công gia chánh, lúc lên trung học, cô giáo đã đề nghị em đi đào tạo thêm, đề nghị em đến học ở trường học thiết kế tại Paris, em không biết bản thân mình có thể học tốt môn thiết kế hay không, vì vậy cứ nghĩ là phu nhân chỉ an ủi em, động viên em mà thôi, mãi cho đến khi nghe thấy chính miệng anh nói, em mới thật sự tin tưởng, em có lẽ hoàn toàn có khả năng đi trên con dường thiết kế này.”

 

7 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 6.3

  1. bạn ơi dịch truyện bóng dáng người hầu nhanh chút bạn, nó rất hây. tớ chờ mãi mới ra 1 chương ak!

    • Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện nhà mình nhưng mong bạn thông cảm với, mình và cả bạn editor phụ trách bộ này đều đang trong thời kì thi cử nên… bế tắc lắm bạn ạ. Vì thế có lẽ sau đợt này tiến trình post truyện nhà mình mới trở về nhịp được. Mong bạn vẫn sẽ ủng hộ nhà mình nhé! 🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s