Bóng dáng người hầu – Chương 6.2

Nguồn: meoconlunar

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 6.2:

“Vì anh đã nổi giận với em, là anh sai, xin lỗi”. Anh không nên cáu giận với người phụ nữ luôn ngày đêm ở bên cạnh anh, cô chưa từng rời xa…. Nhưng cũng chính vì nguyên nhân đó, nên khi anh không tìm thấy cô, mới có thể sốt ruột như vậy.

“Anh kết thúc cuộc họp trở về văn phòng, đang muốn tìm em đi ăn cơm, nhưng em lại không ở đó, không ai biết em đi đâu cả, chỉ biết em nói là muốn lấy một thứ quan trọng nào đó, điện thoại của anh em không nghe, anh gọi rất nhiều, còn tưởng rằng em không muốn nhận điện thoại của anh”. Anh chậm rãi kể ra những bất an trong lòng. “Em một câu cũng chả nói mà rời đi, anh nghĩ rằng em đang chán ghét anh, chăm sóc cho anh thật phiền phức, anh biết anh là một tên bệnh nhân rất phiền toái”.

Anh cũng không còn giống như trước kia, giả bộ đáng yêu, giả bộ vô tội, khoa trương ôm cô, tính oán giận trẻ con, ngược lại lại giống như một người đàn ông đang đau thương, muốn kể hết những tâm sự.

Đây cũng không phải Ngụy Kính Nghiêu mà cô từng biết nha! Bộ mặt u buồn tuyệt vọng kia khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng, sẽ nhịn không được mà muốn cho anh ôm một cái, vì thế cô cũng không giãy dụa mắng anh không được ôm cô.

“Anh rất lo lắng, vội vã muốn đi tìm em, nhưng lại tìm không thấy, kết quả là không kiềm chế được mà phát giận, mọi người ở gần anh đều chạy đi như trốn bão, tính tình của anh làm cho mọi người xung quanh chịu khổ, có lẽ là vì anh rất lệ thuộc vào em, không thể không có em”.

Đây… có được xem là lời tỏ tình không? Chắc không đâu! Hoa Xảo Hủy giật mình sửng sốt trong giây lát, nói cho bản thân mình rằng không nên tin là thật, anh còn chưa khôi phục trí nhớ, khối máu tụ còn chưa biến mất, căn bản là không biết mình đang nói gì!

“Xảo Hủy, em đối với anh rất quan trọng”. Hai tay thu hẹp lại, vòng ôm càng chặt hơn.

Ôm chặt như vậy, cô cũng không phản kháng gãy dụa, nhưng anh lại đang phát run.

“Em chỉ đi ra ngoài một chút mà thôi, cam đoan lần sau sẽ không như vậy nữa, sẽ không đi đâu mà không nói một tiếng với anh, để anh tìm không ra, em không phải cố ý không tiếp điện thoại của anh, em không nghe thấy tiếng di động vang, cho đến khi nghe được muốn nhận thì đã không kịp rồi, em ở nước Pháp rất ít khi dùng tới di động…”

“Được thôi, em đáp ứng anh, điện thoại của anh em nhất định sẽ nhận 24/24”. Không khỏi đau lòng, thì ra giọng nói nhẹ nhàng của anh đã chạm vào nơi dịu dàng trong lòng cô, giống như sự an ủi của người yêu, tay cô vuốt ve gương mắt đang tựa vào bả vai mình. “Như vậy anh yên tâm chưa?”. Cảm thấy khuôn mặt mình đang vuốt ve, có chút lúc cao lúc thấp.

Ở góc độ cô không nhìn thấy, Ngụy Kính Nghiêu khóe môi cong lên, lộ ra một nụ cười bí hiểm. (@K.Bee: Anh thật là bệnh!!!!!!!)

Cô không còn như hai tháng trước nữa, mỗi khi bị anh quấn lấy là cực lực giãy dụa, nhưng bây giờ còn để cho anh ôm —- thì ra là thế, cô đối với người đàn ông đang mang bệnh trong người như anh không có sức chống cự.

“Em đi đâu vậy?” Xin lỗi và hối hận là một chuyện, nhưng vẫn phải làm rõ ràng, anh chân trước đi họp, cô sau lưng đã lén lút rời đi là vì chuyện quái gì, còn đi mất cả một buổi chiều, làm cho anh tìm mãi không thấy.

“Hai ngày trước anh có hỏi em là trước kia con người anh như thế nào, em trong khoảng thời gian ngắn không biết phải trả lời anh ra sao, sáng sớm hôm nay mới nghĩ đến, có thứ này ở trong nhà, anh nhìn sẽ nhớ ra ngay”. Nhờ anh nhắc Hoa Xảo Hủy mới nhớ tới, chạy về nhà lục tung lên tìm kiếm, là muốn gây bất ngờ cho anh.

Rời khỏi vòng tay của anh, kéo anh đi đến sô pha, nói anh chờ một chút, tiếp theo cô lấy ra từ trong túi giấy thứ có kích cỡ lớn nhất — cuốn album D_E_L_E_T_E đã cũ.

Cuốn album thật dày và nặng, cô đem nó đặt lên sô pha, thuận tiện ngồi xuống bên cạnh, đang muốn lật xem thì nghĩ ra một việc, “Vẫn chưa đến thời gian tan tầm, anh xong việc rồi sao?”

“Việc xong rồi”. Bởi vì sợ không tìm thấy cô, anh giống như đang ngậm thuốc nổ, kết quả của việc bị phân tán tư tưởng, là những vấn đề công việc vốn dự định là sáu giờ mới hoàn thành, nay mới bốn giờ đã chấm dứt.

Đó có lẽ là thời gian thống khổ nhất trong công việc mà cấp dưới của anh trải qua từ trước tới nay.

“Được rồi”. Nếu không chậm trễ công việc, Hoa Xảo Hủy liền yên tâm. “Tiên sinh và phu nhân lúc di cư đến Thụy Sĩ, có rất nhiều đồ đạc không mang đi. Khi đó anh cũng không ở trong nước, là ba em sau khi nghỉ việc đã xử lý hết, gia đình anh quả là thích chụp ảnh, quyển album này không may bị sót lại. Ba em cất nó trong căn nhà hiện tại, muốn khi nào đến Thụy Sĩ sẽ gặp trả lại tiên sinh và phu nhân, nhưng công việc làm ăn bận quá, ông không có chút thời gian rảnh rỗi, cứ như vậy, đã để nhiều năm rồi”.

Ngụy Kính Nghiêu nghe vậy khóe miệng run rẩy, nhịn xuống cơn xúc động muốn phản bác, không phải gia đình bọn họ thích chụp ảnh, mà là mẹ của anh rất thích chụp, còn ép buộc ba phải hợp tác, ỷ vào sự nuông chiều của ông đối với vợ, mặc kệ anh có chịu tình nguyện hay không, lôi cả con trai vào cuộc, thỏa mãn sở thích chụp ảnh của bà.

Ảnh chụp rất nhiều, nhiều đến nỗi trong nhà có hẳn một gian phòng riêng dành để lưu giữ những album, chắc là khi đóng gói chuyển nhà đi, người mẹ hay quên của anh không phát hiện là đã mất một cuốn album.

“Thiếu gia…. À không, Kính Nghiêu”. Cô vừa mở miệng, lập tức bị Ngụy Kính Nghiêu nhìn trừng trừng bèn phải thay đổi cách xưng hô.

“Chuyện gì?” Đối với việc cô kịp thời sửa chữa, anh cảm thấy rất vừa lòng, tay gắp lấy một miếng xíu mại tôm, đưa đến miệng cô làm phần thưởng.

Nhìn cô há miệng ăn đồ ăn mình đút, Ngụy Kính Nghiêu có một loại cảm giác rất thỏa mãn, thì ra đút cho người khác ăn rất thích thú? Trước kia vẫn chưa thử qua, sau này nhất định phải làm thường xuyên mới được.

“Anh không nhớ rõ, có lẽ một thời gian khi khổi máu tụ tan hết anh sẽ nhớ lại tất cả, đến lúc đó, nói không chừng anh sẽ không còn nhớ những ngày tháng hiện tại nữa, nhưng em vẫn muốn nói cho anh một điều, anh không biết là chính anh đã cho em rất nhiều dũng khí, làm em hạ quyết tâm cho bản thân mình.”

Cô cười thật là đáng yêu… Đúng, là đáng yêu trong mắt anh, bộ dáng thẹn thùng ngại ngùng của cô, nói rằng anh đã cho cô dũng khí rất lớn, làm anh nhịn không được suy nghĩ… Khoan đã!

Anh nghi hoặc nhíu mày, không thể tin hỏi lại : “Anh cho em dũng khí? Thật hay giả vậy?”

Cái này cùng với việc mất trí nhớ không liên quan, anh thật sự không có ấn tượng, bản thân mình đã từng đối tốt với cô, đã từng nói với cô một câu dịu dàng nào sao? Không có đâu! Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Ngụy Kính Nghiêu trước kia, căn bản là một tên đểu!

“Đương nhiên là thật”. Hoa Xảo Hủy nhìn vào mắt anh, trả lời một cách khẳng định.

Đem toàn bộ chân tướng kể hết cho anh, về chuyện anh đã vô tình làm thay đổi cuộc sống của cô, nói cho anh nghe, về một Ngụy Kính Nghiêu mà cô biết, là con người như thế nào.

Vào ban đêm, Ngụy Kính Nghiêu vẫn không đi ngủ.

Anh ngồi trong phòng làm việc, xem xét những công việc mang về từ công ty, hai tháng không tới công ty, rất nhiều kế hoạch cần phải xử lý, rất nhiều thư tín phải hồi đáp.

Khi anh xử lý hoàn tất bức mail cuối cùng, đã là ba giờ.

Mệt mỏi xoa chân mày, day day thái dương, bình thường làm việc vào ban đêm, anh sẽ uống một ly Whisky tự thưởng cho mình, sau đó đi tắm rửa, đem thân mình ném lên chiếc giường mềm mại, ngủ vào đúng bốn giờ sáng, bảy rưỡi sáng sẽ tỉnh lại.

Lê thân mình ra khỏi thư phòng hướng đến phòng khách, nơi đó có một gian quầy bar, chứa những loại rượu mà anh thích nhất.

Rót một ly rượu, một bên nhìn về phía phòng khách hỗn độn, gối ôm không đặt trên sô pha, ngược lại nằm lăn lóc trên thảm, Ngụy Kính Nghiêu nhìn tình thế này, chỉ cười một cái, cũng không cảm thấy chướng mắt liền bước đến mang gối ôm bỏ đúng vào vị trí.

Chuyện này nếu là trong quá khứ, anh tuyệt đối sẽ không cho phép, phòng ở của bản thân anh lúc nào cũng phải sạch sẽ, chỉnh tề, như là một tòa nhà cao ốc mẫu chưa có dấu hiệu đã được sử dụng, ngoại trừ Đổng Diệc Hà ra, anh cũng không dẫn người khác về nhà của mình, vì đây là một không gian riêng tư, không cho phép người khác xâm nhập.

4 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 6.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s