Không phải là cổ tích – Phần 24+25

Tác giả: Kawi

Phần 24:

Tôi vội vàng buông tay ra khỏi người chú Bảy rồi chạy ù đi. Thật ghét cái cảm giác này, nó cứ đến bất ngờ rồi lại biến đi không chút dấu vết. Mỗi lần như vậy là người tôi lại mệt nhoài và sự khó chịu cứ đeo bám suốt trong một thời gian dài. Hình như mọi chuyện đã không còn trong tầm kiểm soát của tôi nữa rồi. Tôi cứ đơn giản cho rằng đó chỉ là ảo giác, chỉ là một sự biến động nhỏ về tâm lý trong thời gian ngắn. Nhưng sự thật không phải như vậy. Có khi nào sự thay đổi quái lạ của tên tóc vàng gần đây và sự xuất hiện đồng loạt của những cảm giác kì cục này trong tôi có mối quan hệ gì đó. Và hơn thế, có khi nào…có khi nào…kiếp trước tôi và Phước Nguyên thật sự tồn tại một thứ tình cảm mà hắn ta luôn miệng nói rằng là…tình yêu??? Không phải chứ!!!

Tôi cứ nghĩ như thế và thần thờ bước đi trên hành lang lặng gió. Sáng nay chỉ có mình tôi ở nhà cùng với chú Bảy. Những người còn lại đều đã đi làm. Còn vài ngày nữa là tôi nhập học ở trường Đại học mà suốt những năm trời học phổ thông tôi luôn ao ước được là sinh viên ở đó. Có lẽ khi đi học trở lại thì tôi sẽ không còn phải chịu đựng những thứ cảm giác chết tiệt này nữa…

Sau khi giải quyết xong gần hết cái tủ lạnh, tôi leo lên sân thượng và ngồi đó ngắm đường phố. Buổi sáng không gian ở đây tuyệt đẹp. Nhìn gần là những hàng cây xanh ngát đầy sức sống, hướng tầm mắt ra xa xa là vẻ xanh rì của biển khơi lộng gió. Cảm giác thật bình yên…Những lúc buồn tôi hay lên đây ngồi. Dù là một đứa hơi vô tâm và đôi lúc tưng tưng nhưng thực ra trong lòng tôi có rất nhiều tâm sự. Điều đầu tiên luôn có mặt trong danh sách những nỗi buồn của tôi chính là mẹ. Tôi yêu mẹ. Rất rất yêu. Ấy vậy mà mẹ chỉ xuất hiện rất ngắn ngủi trong miền ký ức của đời tôi mà thôi. Tôi nhớ cái nắm tay ấm áp của mẹ. Tôi nhớ cái vuốt tóc dịu dàng của mẹ. Tôi nhớ nụ cười gần gũi của mẹ. Tất cả về mẹ tôi đều nhớ như in mặc cho lúc mẹ rời bỏ ba con tôi để đến với hạnh phúc khác thì tôi chỉ mới là một con nhóc 5 tuổi. Hôm mẹ xách vali rời khỏi căn nhà này là một ngày tắt nắng. Vì còn quá nhỏ nên tôi không biết chuyện gì đã xảy ra giữa ba và mẹ và lý do gì để mẹ phải rời bỏ ba con tôi. Nhưng ấn tượng sâu sắc nhất của tôi đó là ba đã không hề khóc hay có chút biểu hiện đau khổ nào khi mẹ cất bước ra đi, chỉ có mình mẹ là lặng đi trong nước mắt. Tôi chỉ đứng ngơ ngẩn nhìn mẹ từng bước từng bước rời xa tôi mà không hiểu nỗi vì sao lại thế. Trong ý thức tôi lúc đó, tôi cho rằng mẹ đang đi công tác, và mẹ sẽ mua quà về cho tôi như bao lần mẹ vẫn làm. Nhưng càng lớn thì tôi càng hiểu, mẹ không phải đi công tác, mà mẹ đã mãi mãi rời xa tôi. Mãi mãi…Tuy vậy nhưng tôi vẫn mong mẹ được hạnh phúc. Vì tình yêu tôi dành cho mẹ quá lớn để có thể lấp đi nỗi trách cứ của tôi đối với mẹ…

Sống mũi tôi lại cay cay. Chán thật! Tôi lại sắp khóc. Sao vậy nhỉ??? Thực tế đã là vậy rồi mà sao mỗi lần nhớ lại tôi cứ phải đau khổ như thế này cơ chứ??? Mày yếu đuối quá đấy Thục Nguyên ạ. Phải mạnh mẽ lên mới sống được. Phải cười nhiều lên thì cuộc đời mới sáng được. Tôi đưa tay quẹt đi giọt nước mắt lưng chừng trên hàng mi và đưa mắt nhìn xuống đường. Và tôi giật mình, tay dụi dụi mắt khi thấy Phước Nguyên đang ở dưới đó, miệng cười tươi rói, hai tay còn cầm tấm bảng ghi chữ I LOVE U to đùng hướng về phía tôi. Tên khùng này hôm nay lại bày trò gì nữa đây? Bực mình thật! ( Các bạn để ý rằng cứ mỗi khi tôi nói tôi bực mình là lúc đó tim tôi đang…tập thể dục!)

Tôi bặm môi đứng dậy, chỉ tay xuống phía anh ta và hét lên:

  • Nè! Anh làm cái gì vậy hả??? Mau mau thả cái bảng đó xuống ngay! Không là tôi xử anh toe tua luôn đấy! Nhanh!

Nhưng rồi tôi khựng lại..

Tại sao con đường bây giờ lại trống trơn thế kia chứ??? Tại sao hình ảnh Phước Nguyên và tấm bảng I LOVE U không còn nữa chứ??? Chẳng lẽ vừa nãy là ảo giác ư??? Hay chăng là Phước Nguyên sợ tôi quá nên trốn ở góc nào rồi??? Nhưng tôi đành ngậm ngùi ngồi bệt lại xuống đất vì thực tế đó là ảo giác. Cảnh vật vẫn vậy, hàng cây, con đường vẫn không thay đổi. Chỉ có tôi lại đặt thêm hình bóng của tên tóc vàng vào mà thôi. Nhưng tại sao lại là ảo giác ấy??? Một ảo giác rất thực. Một ảo giác mà tôi cảm thấy dường như một thời tôi đã được nhìn thấy…Không ổn rồi! Không ổn rồi! Càng lúc đầu óc tôi càng có vấn đề rồi…

……………………………….

Sau một hồi đấu tranh tâm lý dữ dội, cuối cùng tôi cũng phải cắn răng cầm điện thoại lên và nhấn nút gọi tên tóc vàng. Vì thực sự là tôi không tin mình đang hoang tưởng, linh tính mách bảo rằng những gì tôi vừa thấy là thật. Mặc dù chỉ là sự thật trong vài giây ngắn ngủi mà thôi!

Bản nhạc chờ vang lên bên tai tôi. Và tôi lặng người đi khi nghe nó. Nói chắc các bạn không tin, nhưng đây là bài hát lần đầu tiên tôi nghe, tuy vậy những giai điệu đầu tiên cất lên lại khiến tim tôi xôn xao đến kì lạ, kì lạ đến mức quen thuộc. Và những cảm xúc không tên lại xuất hiện khiến người tôi bũn rũn cả ra…

  • Alo! Tình yêu! Bất ngờ quá!

Tiếng tên tóc vàng làm dòng cảm xúc trong người tôi đột ngột bị chặn lại. Và không hiểu sao tôi lại bối rối. Sự bối rối như những kẻ đang yêu hay gặp phải. Tỉnh lại đi Nguyên! Tỉnh lại đi!

  • Alo! Em đâu rồi??? Alo!!!
  • À ờ…Tôi đây! – tôi hắng giọng.
  • Sao thế??? Nghe giọng anh nên bối rối chứ gì???
  • Đâu…đâu…có! Anh đừng có nói linh tinh! – tôi hốt hoảng phân bua. Tại sao ngay cả khi không gặp tôi mà hắn cũng biết tôi đang trong tình trạng như thế nào nhỉ???
  • Ok ok! Không phải thế! Vậy tình yêu gọi anh có chuyện gì thế??? Hay là gọi vì nhớ anh??? – bực thật, tại sao lúc nào giọng nói cũng như cách nói của hắn lại gần gũi vậy chứ?
  • Anh toàn nói linh tinh! Không thèm nói chuyện với anh nữa!

Tôi vội vã tắt cuộc gọi mà mặt vẫn còn nóng phừng phừng vì xấu hổ. Cái tên này đúng là nguy hiểm mà! Tiếp xúc với hắn thêm một thời gian nữa thì chắc tôi bị bệnh tim mất thôi. Hừ…

Nhưng mà…

Tôi nhìn xuống điện thoại và ngẩn tò te…

Giờ tôi mới nhớ ra lý do vì sao tôi lại bật máy gọi cho hắn. Vì tôi muốn xác nhận một việc là hắn có bao giờ cầm tấm bảng đề chữ I LOVE U trước mặt tôi không??? ( câu hỏi nghe điên kinh khủng! Vì phòng khi tôi có bị mất trí nhớ thật @@). Thế mà chưa hỏi được điều cần hỏi thì tôi đã cắt máy. Thật là! Sự tưng tưng của tôi càng ngày càng đem lại tác dụng phụ rồi! Chán!

…………………………………….

Chú Bảy ngủ lâu thật. Ổng ngủ từ lúc 9h sáng mà đến giờ là 4h chiều rồi mà vẫn chưa chịu dậy. Chú ấy suốt ngày chỉ biết ăn rồi chơi chứ có làm gì đâu mà lại ngủ như kiểu cả năm trời bị bóc lột sức lao động vậy nhỉ??? Thế là hôm nay tôi phải giặt áo quần cho ổng. Theo thói quen, tôi mom mem lại phòng của chú Bảy để kiếm coi có áo quần bẩn nào của ổng không để mà giặt. Gì chứ mức độ ở bẩn của ông chú này thì vào loại…không có đối thủ! Hôm qua cô Diệp gì đó mới dọn vào phòng chú ấy ở nên chắc đồ đạc cũng chưa dọn dẹp gì. Tiện thể qua đó dọn cho ổng luôn. Lâu lâu tôi cũng thấy mình tốt bụng kinh khủng!

Tôi vào phòng thì thấy đồ đạc nghênh ngang, cô Diệp này cũng thật là, ít ra cũng phải dọn dẹp chút gì đó chứ! Tôi chỉ thấy chiếc vali màu đen của cô ấy dựa vào góc tủ, còn lại thì toàn là đồ đạc của chú Bảy. Thế là tôi xắn tay áo lao vào “chiến trường”. Cũng phải hết một tiếng đồng hồ tôi mới dọn dẹp hầu như xong cái phòng rộng tênh của chú ấy. Việc còn lại chính là mở tủ và moi ra đống áo quần bẩn mà chú Bảy thường xuyên quăng vào đó. Chắc chẳng ai ở bẩn được bằng chú tôi đâu nhỉ??? Áo quần mặc xong toàn mùi mồ hôi mà cứ thích nhét lại vào tủ cho đỡ công giặt. Hix…

Tôi lôi ra cũng phải được hơn chục bộ, từ quần jean cho tới áo pull. Đang tính đóng của tủ lại thì cái ngăn kéo nằm dưới đáy tủ kích thích sự tò mò của tôi. Thế là tôi thả đống áo quần sang một bên và thích chí kéo hộc tủ ra. Chắc trong đó là mấy trăm bức thư tình của ổng viết tặng cho người yêu hay chăng là những thứ linh tinh kì quái gì đó. Nhưng không hiểu sao tôi lại muốn …khám phá mặc dù biết đó là việc không nên. Hix…Chú Bảy thân yêu! Thôi thì con xin có lỗi với chú một lần này vậy nha! Ai bảo chú suốt ngày bắt nạt con làm gì.

Chiếc hộc tủ từ từ được kéo ra. Và khi toàn bộ hộc tủ nằm trước mặt tôi thì cũng là lúc đôi mắt tôi bị bất động. Sao chỉ toàn là ảnh của tôi vậy nè??? Có đến cả nghìn tấm chứ không ít, đủ mọi kích cỡ và chụp mọi tư thế của tôi. Ôi trời ơi! Cái này có thể gọi là chuyện lạ cần được ghi vào sách được không nhỉ??? Chưa kịp lấy lại bình tĩnh thì tôi chửng hửng ngồi bệt xuống đất, hai tay run run khi đọc được những dòng chữ không thể kì lạ hơn được viết trong một tờ giấy đã cũ màu làm bằng chất liệu đặc biệt mà tôi cũng không biết đó là gì…

“Quay ngược thời gian, anh đã chịu mọi đau đớn để lại được bên em thêm một lần nữa. Có thể anh không xuất hiện trước mặt em trong hình hài của trước kia nhưng tình yêu anh dành cho em là bất diệt. Không ai có thể tách em ra khỏi anh. Cho dù chỉ còn lại linh hồn mong manh, anh cũng sẽ cố gắng đến cùng để đem em về lại với tình yêu của chúng mình. Hãy đợi anh… Hãy đợi anh…”

Nếu chỉ là như thế thì tôi có thể hiểu nhân vật nữ trong bức thư đó là một người con gái nào đó không phải là tôi. Nhưng khi nhìn xuống phía dưới, khi nhìn thấy gương mặt của tôi được dán ở chính giữa thì tôi đã không còn viện thêm được một lý do nào nữa. Và trong đầu tôi lúc này lại hiện ra vô vàn những mảnh ghép rời rạc, tôi lại thấy biển, lại thấy những con người nhìn vừa rất lạ vừa rất quen, và tôi nhìn thấy chính mình…Ôi không! Nhức đầu quá!!!

  • Mày đang làm gì thế???

Tôi giật bắn mình. Đưa đôi mắt đang còn ngỡ ngàng nhìn ra phía cửa. Chú Bảy đang đứng đó…Và đôi mắt chú ấy đang nhìn về bức thư trên tay tôi…

Phần 25:

  • Sao mày lại coi trộm đồ riêng tư của tao hả??? – chú Bảy nổi giận đùng đùng tiến lại giựt phăng bức thư tôi đang cầm trên tay.
  • Ơ…không…cháu…cháu…
  • Càng lúc mày càng coi thường tao đấy! Mày muốn ăn tát không hả???

Tôi thật sự bất ngờ trước thái độ giận dữ có phần quá đáng chú ấy. Dù chú cháu tôi không hòa thuận gì cho lắm nhưng chưa bao giờ thấy chú Bảy hung dữ như thế này. Bức thư đó quan trọng vậy sao??? Tự nhiên tôi cảm thấy ức ức, quên bén luôn việc chủ nhân trong bức thư là mình.

  1. Cháu…cháu xin lỗi! Chỉ là…chỉ là… –  tôi lắp ba lắp bắp, người cứ run bần bật.
  2. Xin lỗi xin phải cái gì! Sao mày lại dám lục tủ của người khác như vậy chứ??? Mày nghĩ tao thương mày nhất nên mày mới làm tới hả??? Mày muốn chết hay sống đây??? – chú ấy quát, à không, đúng hơn là hét thẳng vào mặt tôi.
  3. Hức…hức…cháu… – tôi dường như cấm khẩu trước cơn thịnh nộ của chú Bảy. Cứ thế chân tôi cứ bước lùi lại, hai tay nắm chặt, nước mắt đã bắt đầu vỡ òa…

Vài giây trôi qua, chú Bảy vẫn giương đôi mắt đầy giận dữ và tiến sát lại phía tôi. Còn tôi thì theo phản xạ bước lùi dần, đầu óc trống rỗng, chỉ còn mỗi hai chữ “sợ hãi” lù lù trong tâm trí.

  • May cho mày là bức thư này chỉ lời mở đầu của tập kịch bản phim tao đang viết. Nếu nó mà là nhật ký hay thư tình của tao thì số mày coi như tận. Bây giờ thì…Biến!!!!!!!!!!!!

Chú Bảy vừa dứt lời là tôi phóng ù ra khỏi phòng bằng tốc độ nhanh nhất có thể. Đúng là may thật! Chú ấy nổi điên như thế mà vẫn chưa làm gì tôi. Hờ hờ…Kinh khủng quá! Từ nay về sau tuyệt đối tôi không dám đụng chạm vào bất kì thứ gì của ổng nữa.

…………………..

Ngồi bình tâm lại một vài phút, tôi lại bắt đầu suy nghĩ…

Hóa ra tờ giấy đó ghi nội dung của phần mở đầu tập kịch bản mà chú tôi đang tập tành viết. Hix…Tôi quên bén mất là chú Bảy chuẩn bị vào trường Sân khấu điện ảnh ( chú tôi học hành lơ mơ thế mà khi thi Đại học lại đỗ cả trường luôn mới oách, ban đầu chú còn đòi vào học kinh tế với tôi nhưng không hiểu sao sau này lại chọn học ngành đạo diễn). Thế mà lúc nãy tôi còn điếng hồn, tưởng đâu ổng bị thần kinh nữa chứ! Mà sao tôi vẫn cứ ngờ ngợ về chất liệu làm tờ giấy đó. Chắc chắn là không phải giấy bình thường nhưng cụ thể là loại nào thì tôi chịu. Còn cả việc dán ảnh tôi lên nữa chứ! Hay là nhân vật chính trong kịch bản phim chú tôi đang xây dựng là đứa cháu thân yêu này nhỉ??? Nghe vậy cũng thích thích! Tuy nhiên sau vài giây thì tôi cũng đã dẹp phăng cái suy nghĩ đó trong đầu. Mơ mộng hay tưởng tượng nhiều không tốt chút nào…

…………………………………….

Một tuần sau.

Chính xác là đã hơn 7 ngày tôi không nhận được tin nhắn hay bất cứ cuộc gọi nào từ phía tên tóc vàng. Hay là hắn đã bình thường trở lại rồi nhỉ??? Mà việc hắn không liên lạc là đáng mừng chứ sao tôi lại phải rầu rĩ như thế này chứ??? Đúng là tôi có vấn đề rồi!!! Nhưng thực sự là tôi buồn…Hix…

Chú Bảy từ dạo đó đến giờ lạnh lùng với tôi hẳn. Thế cũng tốt. Đỡ bị chú ấy làm phiền. Căn bản vì tôi cũng cảm thấy có lỗi nên chưa thể bình thường hóa quan hệ với chú ấy được. Suốt ngày ổng cứ xách xe đi nhông nhông, tối mịt mới mò về, vẻ mặt lúc nào cũng thấy mệt mỏi chán chường.

Không chỉ riêng chú Bảy thấy chán mà tôi cũng thấy chán. Từ khi cô Diệp gì đó dọn về đây ở thì không khí trong nhà thay đổi hẳn. Cô ấy cũng đã có tuổi rồi mà vẫn thích ăn diện kinh khủng, lại còn chẳng thèm đụng chân đụng tay vào việc nhà. Ngay cả áo quần của cô ấy nhiều khi cũng nhờ tôi giặt. Nói không phải oan chứ tôi thấy cô Diệp này cứ nghi nghi sao ấy. Không giống một người tốt chút nào. Người lớn trong nhà không ai chịu kể cho tôi nghe gốc gác của người đàn bà từ trên trời rơi xuống này và mối quan hệ giữ cô Diệp và bác Tư, nhưng bằng khả năng thám thính vào loại thượng thừa của mình thì tôi được biết cô Diệp vốn là vợ của bác Tư, khi hai người còn sống với nhau thì bác Tư ở chung cư. Sau đó vì xích mích trong cuộc sống vợ chồng mà cụ thể là từ phía cô Diệp nên hai người ra tòa rồi đường ai nấy đi. Cũng từ lúc ấy mà bác Tư mới chuyển về sống với chúng tôi.

Mới  nghĩ tới bác Tư thì tôi đã thấy tiếng xe của bác ngoài cửa:

  • A! Bác về rồi à???
  • Uh! – Bác Tư trả lời hời hợt rồi đi thẳng lên phòng.

Nhìn bác ấy hình như không vui chút nào. Gương mặt cau lại. Bác Tư vốn là người hiền lành nhất nhà nên chắc phải là việc gì ghê gớm lắm mới khiến bác ấy có thái độ như vậy.

Ít phút sau thì cô Diệp cũng về, gương mặt còn hầm hầm hơn cả bác Tư hồi nãy. Hai người này đang có chuyện gì vậy nhỉ??? Đúng là bó tay với người lớn! Càng lớn càng lắm chuyện phức tạp.

………………………….

Sáng thứ 2 đầu tuần, tôi nhanh nhảu phóng lên yên xe nhỏ Mít để tới trường Đại học làm thủ tục nhập học cho tân sinh viên. Lâu nay tôi chưa giới thiệu với mọi người về nhỏ bạn thân nhất của tôi thì phải??? Vậy thì điểm qua vài nét về bạn Mít nhé! Mít của tôi tên thật là Diễn, Mỹ Diễn, nhưng vì nó có gương mặt bầu bĩnh như hột mít nên lũ bạn đặt cho biệt danh là Mít. Nhỏ bạn tôi là một tiểu thư nhà giàu chính cống, đồ đạc nó xài 100% là hàng hiệu, tính cách thì khá kiêu kì nhưng khi chơi với tôi lại rất dễ thương và dễ tính. Chúng tôi quen nhau rồi thân nhau cũng tình cờ. Cuộc đời đôi khi là vậy, trong vô vàn những người ta quen thì ắt phải có một ai đó mà ta muốn thân hơn những người khác và họ cũng thế. Tôi và nhỏ Mít thân nhau cũng lâu lắm rồi. Từ cái hồi học…mẫu giáo cơ! Gì chứ tôi cũng thuộc dạng cành vàng lá ngọc ( vì ba tôi cũng là giám đốc như người ta mà!) nên bạn bè của tôi đa phần cũng khá giả và phần lớn chúng tôi gặp nhau từ lúc còn học lớp Lá hay lớp Mầm gì đó. Chuyện đáng bàn ở đây là người yêu hiện thời của chú tôi chính là …nhỏ Mít! Tuy nhiên vì nó thích chú ấy nhiều hơn nên toàn bị chú bắt nạt. Nghe đâu mỗi tuần ổng chỉ cho con nhỏ gặp mặt có một lần. Hầu như tiệc tùng sinh nhật gì gì thì cả hai cũng không đi cùng với nhau. Lý do là chú tôi không chịu đi. Lắm lúc tôi cũng thắc mắc đây có phải là một cặp không nữa. Nhìn không hề giống chút nào. Nhiều lần tôi cũng khuyên nhỏ Mít nên tỉnh táo hơn, coi chia tay được thì chia tay cho đỡ đau khổ ( vì tôi hiểu rõ tính nết của ông chú đào hoa của mình) nhưng nó vẫn một mực không nghe. Mà cũng không trách nó được, con nhỏ thích chú tôi hơn 1 năm trời, sau bao nhiêu nỗ lực chinh phục cũng khiến ổng siêu lòng và nó được trở thành bạn gái của Ngô Hoàng Huy nổi tiếng lừng lẫy năm nào ( năm nào ở đây là quãng thời gian cấp 3 đấy các bạn ạ!).

  • Mày không nhìn “anh yêu” của mày một cái trước khi đi à? – tôi trêu nhỏ Mít khi thấy nó toan rú ga.
  • Dẹp! Đừng nhắc tên đó với tao! Từ nay không còn anh yêu anh ghét gì nữa hết! – con nhỏ bực dọc trả lời.
  • Ục! Hai tụi mày lại có chuyện gì nữa à???
  • Thì còn chuyện gì ngoài chuyện hắn ta ngang nhiên nắm tay con nhỏ khác trước mặt tao chứ!!!
  • Ô! Tao tưởng cái này mày biết lâu rồi mà???
  • Biết thì biết! Nhưng quá nhiều lần thì ai mà chấp nhận được. Tao mà thấy mặt hắn ta là tao chỉ muốn xé nát ra thôi! Hừ! – Mít bặm môi, giọng đầy vẻ tức giận.

Và không biết từ đâu, chú Bảy bay vèo ra và án ngữ ngay trước đầu con Nozza của nhỏ Mít, giọng thách thức:

  • Huy đây nè! Muốn xé hay muốn băm gì thì làm đi! – nói đoạn chú tôi nhắm tịt mắt rồi đẩy đẩy cái mặt về phía nhỏ Mít khiến con nhỏ cứ gọi là …lộn tròng ( Còn tôi thì muốn ói trước cái thái độ dở người của ổng!).
  • Huy…Huy…quá đáng lắm!  ( rồi! Cái tính mít ướt và tiểu thư của con nhỏ lại sắp tung ra rồi! Má ơi!!! Da gà con nổi lên cả người rồi nè! Hờ hờ!)
  • Thôi mà! Huy có lỡ nắm tay ai thì cũng coi như xí xóa đi nha! Vì tay ai cũng không ấm áp được bằng tay Mít đâu! Bỏ qua cho Huy lần này nha! Nha ! My baby!
  • Huy hứa rồi đó! – Mít nũng nịu.

Cái trò dỗ ngọt này ông chú tôi đã xài đi xài lại không biết bao nhiêu lần với không biết bao nhiêu em nhưng em nào cũng đổ và lần nào cũng thành công. Đúng là trái tim con gái quá đỗi vị tha nên mới bao dung đến mức đó với lũ con trai. Âu cũng là sắp đặt, chắc có lẽ vì thế nên con trai mới thích con gái! ( Lý luận cùi bắp mang nhãn hiệu “ Thục Nguyên”).
Sau khi giải hòa xong với người yêu, ổng lại chuyển đối tượng sang tôi!

  • Nè! Chú định làm gì vậy hả??? – tôi dợm người khi thấy cái mặt ổng đang lăm le nhìn mình.
  • Chú có làm gì đâu! Chú chỉ muốn chúc cháu yêu ngày đầu tiên nhập học được thuận lời thôi mà!

Chú Bảy cười hiền từ, nhưng gai ốc tôi rợn cả lên. Chú ấy cứ xấn lại gần tôi và kết thúc mọi chuyện bằng một cái kiss bạo lực trên má khiến tôi chới với, hai tay khua khua như múa Ấn Độ (tại cứ mỗi lần ổng bày tỏ tình thương mến thương với tôi là lại lấy tay ôm chặt đầu tôi rồi hôn khiến cho tôi không thấy được trời đất đâu cả, tối tăm hết cả người +_+). Cái quái gì đây chứ??? Cho dù có là chú cháu đi chăng nữa thì cũng không được lộng hành như thế này được! Grừ…

Tôi lấy tay chùi lấy chùi để cái nụ hôn quái ác chú Bảy vừa “quất” vào má mình rồi nhìn ổng với đôi mắt xoẹt ra lửa:

  • Chú…Hừ!…Có Mít ở đây mà chú còn dám làm vậy hả???
  • Có sao đâu Mít nhỉ? Chú cháu với nhau cả mà! Thôi hai người đi đi không muộn giờ!

Và con nhỏ không khác gì rô bốt của chú Bảy khi mà ổng vừa nói xong là rồ ga chạy vụt đi liền. Thế đấy! Trọng sắc khinh bạn! Trọng người yêu mà quên luôn người thân! Tức! Tức quá đi mất thôi!

…………………………………….

Cổng trường Đại học rộng mở trước mặt tôi. Hạnh phúc thật! Giây phút được đặt chân vào cổng trường còn vui sướng hơn giây phút tôi nhận được kết quả là mình đã đậu. Vậy là từ ngày hôm nay, Ngô Nữ Thục Nguyên này đã trở thành một sinh viên, không còn là cô nhóc học sinh ngày nào ăn rồi chỉ biết gây họa. Phải lớn! Phải chững chạc lên! Cố gắng! Cố gắng!!!

Nhưng chưa kịp hưởng trọn niềm vui lớn lao ấy thì tôi đã phải căng đôi mắt ra khi nhìn thấy một gã tóc xù bông, mặt đeo kinh cận cỡ bự đang vẫy vẫy tay về phía mình. Thẫn thờ một vài giây, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra đó là ai…

Nếu như hắn ta không cười thì chắc có lẽ tôi đã không đoán ra được. Nhưng nụ cười đó chỉ có độc nhất trên gương mặt của “mỹ nữ” Phước Nguyên mà thôi. Mái tóc xù bông ấy hình như cũng khá quen. Xem nào! Đúng rồi! Đó chính là mái tóc xù bông mà tôi đã lỡ đặt bàn tọa lên trên đó trong lần đụng xe đạp với hắn cách đây vài tháng. Thế mà hắn vẫn còn đội được à??? Tên này quả đúng là quái dị mà!

Tự nhiên tên tóc vàng xuất hiện sau hơn 1 tuần bặt vô âm tín, cảm xúc trong người tôi cứ gọi là biến thiên đột ngột. Nói sao nhỉ??? Sự thật là không hiểu sao tôi thấy vui! Cứ như được gặp lại một điều gì đó mà bấy lâu nay mình chờ trông mong nhớ. Nhưng không thể để hắn ta phát hiện ra được. Vậy là đang cười toe toét ( nụ cười này do cảm xúc điều khiển), tôi bỗng chốc xụ mặt, tỏ vẻ nghiêm nghị rồi tiến dần tới phía Phước Nguyên. Tuy vậy nhưng tim tôi không hiểu sao vẫn cứ thích tập thể dục +_+!

  • Này! Anh tới đây làm gì thế?
  • Em hỏi lạ nhỉ? Ngày tình yêu anh trở thành sinh viên thì sao anh có thể vắng mặt được chứ! Nhưng em thông cảm nha! Anh phải hóa trang kiểu này thôi lại xảy ra lắm chuyện phiền phức! Hì hì!

Nói đoạn anh ta đưa tay gãi gãi đầu tóc, đúng hơn là đầu tóc giả của mình vẻ lúng túng khiến tôi phì cười. Cũng đáng yêu đấy chứ!

Nhưng tình hình đang có vẻ rất tình hình khi mà lúc anh ta chấm dứt việc gãi đầu và đặt tay xuống thì cũng là khi mái tóc giả…bị kéo xuống theo. Chắc có lẽ đầu tóc xù bông này rối quá nên lúc đưa tay lên gãi thì tóc mắc vào ngón tay.

Và cái gì đến cũng phải đến…

  • A………..! A……………! Anh Ryo! Anh Ryo!

Những tiếng hét toáng dựng ngược lên khiến tôi giật bắn mình. Phước Nguyên thì còn hãi hùng hơn cả tôi. Gì chứ việc bị fan phát hiện ở chốn đông người như vậy thì chắc là rắc rối nảy sinh sẽ không vừa…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s