Mỹ nữ là dã thú – Chương 6.2

Nguồn : meoconlunar

Edit: Hàn Liễu

Chương 6.2:

Lúc nãy anh cắn ngón tay cô là hình ảnh hướng dẫn, cô cứ như thế làm theo, cũng cắn ngón tay anh, nhưng tuyệt đối chỉ ở mức hạn chế. Gương mặt nhỏ nhỏ, cái miệng cũng nhỏ xinh, cắn cắn ngón tay anh, nhìn thật khêu gợi. Ngay lúc cô lộ ra chiếc lưỡi nho nhỏ hồng hồng, lại đổi ý dùng nó liếm lên tay anh, khiến cho anh nhiệt huyết sôi trào.

Cả thân hình cao lớn của anh hoàn toàn căng thẳng, đem cô ngã xuống giường. Đáy mắt anh không còn lấy một tia bình tĩnh, chỉ còn dục hoả phừng phừng. “Em sao lại biết làm như thế chứ?”

Cảm thấy anh đang cố gồng mình giữ người cho thẳng, Lí Thi Mạn chợt e lệ, hơn nữa không biết vì sao còn có chút sợ sệt rất kỳ lạ.

“Anh cũng đã học ở Mỹ rồi, thì chắc là biết xem mấy cái phim tình cảm chỉ là chuyện bình thường thôi mà.” Cô có lần tình cờ biết được bạn cùng phòng của mình thường xem phim tình cảm để gia tăng lạc thú trong khi làm chuyện đó với bạn trai. (@K.Bee: Ha ha, tình hình là bạn Hàn Liễu đã chú thích ở đây là nghi ngờ phim tình cảm đc nhắc đến ở đây là not good for chidren =)))

“Anh muốn em đáp ứng với anh, mấy chuyện như thế này từ giờ về sau chỉ được làm với anh thôi, nghe chưa?”

Đây là ý gì vậy? Ý của anh là cô từ nay về sau chỉ có thể có anh là bạn trai thôi sao? Cô vui tới mức đuôi lông mày khẽ nhếch lên, nhưng lại không lập tức đồng ý ngay. “Để em nghĩ đã.”

Cái người con gái này, vừa rồi rõ ràng còn ngoan như vậy, thế mà giờ đây lại lại bắt đầu hỏng rồi! Anh đã quên mất rằng, cô chỉ là một dã thú nhỏ, chỉ giỏi làm cho người ta tức giận đến ngứa ngáy, bị dục hỏa thiêu đốt.

Hạ Nhĩ Bình vươn tay cởi áo ngủ của cô, dục vọng cứ thế mà tăng vọt, khiến cho tay dùng lực quá mạnh, xé rách luôn bộ đồ ngủ bằng ren. Bộ đồ coi như đã bị hỏng rồi, anh cũng không ngại ngần, chỉ đơn giản là xé tan luôn.

“A, anh thật là dã man” Cái áo ngủ này của cô đắt lắm đó, hôm qua vừa mới mua, đêm nay đặc biệt mặc lên cho anh xem. Kết quả là anh cũng chẳng hề nhìn, vậy thì cô mặc làm gì chứ, lãng phí tiền quá.

Nghĩ đến cái áo ngủ kêu gợi đẹp đẽ cứ như thế mà bị giật mất, Lí Thi Mạn dã tính cũng bị kích khởi.

“Chưa gì đã xé cả áo ngủ của người ta sao? Em cũng làm thế.”

Thật đáng giận, cái gã này tuyệt đối không biết thế nào là lãng mạn, phải cắn chết hắn đi!

Hai người cùng nhau cởi quần áo của đối phương, như thể đang đấu xem ai làm nhanh hơn. Cuối cùng Lí Thi Mạn thành công đẩy được anh ngã trên giường, mà anh thì trần như nhộng, còn cô thì vẫn còn một cái quần lót nữa. Cô biết Nhĩ Bình có lẽ mặc cho cô hơn anh một chút, nhưng dù sao người thắng vẫn là cô, khiến cho cô cao hứng toét miệng cười.

“Ha ha, anh thua rồi.” Ngồi ở trên người anh, cô thốt lên tuyên ngôn của người thắng cuộc.

Hạ Nhĩ Bình cũng cười, anh đưa tay vuốt khuôn mặt của cô. “Em xem ra đã lên tinh thần hơn rồi, đẹp quá.”

Cứ như vậy, một câu thôi, anh đã đánh cho Lí Thi Mạn nằm úp sấp xuống (H: đánh lén kìa, gian quá). Cô mặt đỏ bừng, tim đập nhanh, mất hứng trừng mắt nhìn cái tên đang ở trước mặt.

Rõ ràng cô mới là người thắng……“Anh phạm quy!”

Anh bày ra bộ mặt cười tuấn mị “Được, vậy cho em trừng phạt.” rồi dang cả chân cả tay ra, điệu bộ như thể mặc cho cô xâm lược.

Biết chính mình bị thua, lại còn thua thảm, Lí Thi Mạn hô lên: “Không thèm chơi nữa.” Cô trèo xuống khỏi người anh, nhưng lại bị anh ôm gọn lấy từ sau lưng, đồng thời cái quần nhỏ cũng bị trộm mất. (:”>)

“Này lại đây chơi đùa chút đi.” Hạ Nhĩ Bình ôm lấy cô, đem chỗ ấy cọ vào giữa hai chân Thi Mạn, bàn tay to (gan) ở đằng trước ôm lấy hai bầu ngực mềm mại đầy đặn, lại cắn mút vành tai cô đến mức đỏ ửng lên.

Những chỗ mẫn cảm đều bị người ta khống chế, khiến cho Lí Thi Mạn chỉ cảm thấy khoái cảm mãnh liệt xuyên thấu toàn thân. Cả người cô như nhũn ra mà rơi vào sự khiêu khích nhiệt tình của anh.

Tiếp theo cô cảm thấy anh từ phía sau chậm rãi tiến vào trong cơ thể, khi thì ôn nhu, khi thì điên cuồng tới lui, so với ngày thường có vẻ kích động hơn. Rồi anh gia tăng tốc độ, sự khoái cảm mãnh liệt kéo tới, khiến cho ai đó ý loạn tình mê……

Trong ngày sinh nhật của Lục Khả Nhân, chị họ của cô, Lí Thi Mạn cùng người cô đang yêu thắm thiết là Hạ Nhĩ Bình đến tham dự. Không phải cô muốn làm như lời chị họ nói là muốn thử xem Nhĩ Bình có thích mình thật hay không, mà là cô muốn cho mọi người biết rằng, cô sẽ không thèm để ý tới những lời đồn đại, cô vẫn sẽ suốt đời yêu Hạ Nhĩ Bình.

Tiệc sinh nhật của những người trẻ tuổi, nên không có các bậc trưởng bối, cũng đỡ phải câu nệ, thậm chí có người còn đùa cợt, cố ý mặc quần áo quái dị đến dự.

Hạ Nhĩ Bình nhìn người yêu đứng bên cạnh mặc một bộ váy hội đơn giản màu tím, là người con gái đẹp nhất ở đây. Cô không đeo nhiều trang sức, chỉ điểm nhẹ những món đồ trang nhã, khiến cho nét xinh đẹp của cô vừa gợi cảm lại vừa hồn nhiên ngây thơ.

Chị họ của cô, cũng chính là nhân vật chính trong bữa tiệc sinh nhật hôm nay – Lục Khả Nhân, có quen biết với anh. Không biết cô ta có từng đề cập qua với Thi Mạn chuyện mình và anh từng có lần gặp mặt đi chơi với nhau hay không.

Chuyện xảy ra khi anh vừa trở về Đài Loan không lâu. Một lần anh cùng đám bạn đến quán bar, và anh gặp Lục Khả Nhân ở đó. Cô ta bề ngoài lãnh diễm, bên cạnh không hề thiếu đàn ông vây quanh. Bạn anh giới thiệu rằng đây chính là Nhân Nhân công chúa trong “truyền thuyết”, còn khoa trương nói rằng cứ thử hỏi cả quán bar này thì sẽ biết có ít nhất một nửa số khách nam ở đây từng là tình nhân của cô ta. Anh nghe qua, cho rằng dù sao những lời đồn đại quả nhiên cũng là những chuyện ấu trĩ.

Lúc sau Lục Khả Nhân đi tới chỗ anh. Vừa mới nghe anh bạn kể về thành tích của cô ta đã bị cô nàng này xoắn lấy, làm cho anh cảm thấy chỉ buồn cười. Cô ta đưa tay vuốt đùi anh làm ám hiệu, bị anh cự tuyệt, nhưng cô nàng lại khoa trương dính cả người vào anh định tiến tới. Cuối cùng anh không thể không đẩy cô gái này ra, nói cho cô ta biết rằng cô làm anh thấy không thoải mái chút nào.

Anh học ở Mỹ đã nhiều năm, không phải là chưa từng có tình một đêm với ai đó, nhưng mà ít nhất hai người cũng phải thấy vừa mắt lẫn nhau, hoặc là có chút cảm giác gì đó. Còn Lục Khả Nhân này, từ đầu tới cuối đều làm cho anh thấy thật ngán. Khuôn mặt cô ta thật giả dối, anh không có hứng thú muốn trở thành nhập mạc chi tân của cô ta.

Có lẽ khi đó anh nên tỏ ra quân tử một chút, kêu cô ta rời đi, chứ không phải trực tiếp kêu cô ta cút ra xa. Nhưng cũng không thể trách anh có thái độ không tốt được, bởi vì cô ta thật sự làm anh chịu không nổi.

Còn nhớ cô nàng lúc ấy tức giận đến mức mắng ầm ĩ lung tung rằng anh là cái đồ tự cao tự đại càn rỡ, ngạo mạn vô lễ. Anh không thèm để ý, dù sao anh cũng chính là loại người như vậy, không cần quan tâm xem ai đúng ai sai, xem ra anh thật sự đúng là kẻ tự đại.

Bị cự tuyệt như thế đúng là loại chuyện mất mặt. Nhìn cô nàng vừa mới ra vẻ nhiệt tình chào hỏi mình, anh xác định cô ta không nói cho Thi Mạn biết bọn họ đã từng “đi chơi” với nhau. Cũng tốt, dù sao chuyện đã quá lâu như vậy rồi, không cần để ý nữa. Nhưng xoay người, lại thấy cô gái kia trừng mắt với mình, khiến anh không khỏi cho rằng ý nghĩ này là sai.

Anh gặp mặt mấy cậu bạn, nên cùng họ trò chuyện. Thi Mạn nói rằng muốn đi vào phòng để trang điểm, anh gật đầu, lại tiếp tục cùng đám bạn nói chuyện phiếm.

2 thoughts on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 6.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s