Mỹ nữ là dã thú – Chương 6.1

Nguồn:meoconlunar

Edit: Hàn Liễu

Chương 6.1:

Hạ Nhĩ Bình làm theo ý của mẹ, để cho cậu Tứ (là Đạt Bình, em trai cùng mẹ của anh Nhĩ Bình) tiếp quản vị trí của Hạ Tuấn Bình, sau đó anh mặc kệ không thèm quan tâm tới. Quả nhiên như anh dự đoán, công ty nảy sinh vấn đề tài chính. Anh vốn nghĩ là đại khái phải nửa năm mới có thể phát sinh chuyện, không ngờ kết quả là hai, ba tháng đã vậy rồi.

Việc điều hành tài chính của công ty có vấn đề, làm cho cha nổi giận, quở trách lão Tứ vì tội ký ước rồi bội ước loạn bậy khiến cho công ty gặp chuyện. Lão Tứ quýnh cả lên, chạy tới tìm anh, hỏi xem nên làm gì. Anh không thèm để ý, nhưng cũng gợi ý hắn rằng nếu như công ty có sụp thì nên đi tìm Tuấn Bình.

Buổi sáng vừa mới xui lão Tứ đi tìm Tuấn Bình, buổi chiều mẹ đã đến công ty tìm anh. Chẳng cần hỏi cũng biết, nhất định là lão Tứ đã về nhà khóc lóc với mẹ.

“Nhĩ Bình, Đạt Bình nói rằng con không chịu giúp nó, cố ý để nó bị cha quở trách. Cha con còn nói nếu nó xử lý không tốt thì ông ấy sẽ đuổi nó ra khỏi công ty.” Hồi sớm nhận được điện thoại của con trai thứ, Chu Dục Tú rốt cuộc ngồi không yên, lập tức đến công ty tìm người con lớn.

Hạ Nhĩ Bình cảm thấy buồn cười. “Ha, cha vừa mới đuổi đi một thằng con, ông ấy rốt cuộc có bao nhiêu thằng con để đuổi đi vậy?”

“Hiện tại không phải lúc thảo luận vấn đề này, con mau giúp em đi.” Nhĩ Bình không chịu kế thừa, giờ nếu Đạt Bình bị đuổi đi, thì bà nên làm cái gì bây giờ?

Anh thu hồi tiếng cười. “Mẹ, con đã đáp ứng yêu cầu của mẹ rồi, làm cho Đạt Bình tiếp quản công việc của Tuấn Bình, làm cho nó chuẩn bị được làm người nối nghiệp tương lai rồi đấy thôi.”

“Mẹ biết, nhưng là hiện giờ tài chính có vấn đề, con không thể nghĩ biện pháp giúp nó sao?”

“Mẹ, nó không thể mỗi lần xảy ra chuyện, gây họa, đều tìm người giải quyết hộ chứ. Nếu con không có ở công ty, thì về sau nó sẽ làm thế nào? Tìm ai giúp hắn đây?”

Chu Dục Tú không nói gì. Bà hiểu được ý của Nhĩ Bình. Từ nhỏ đến lớn, Đạt Bình chỉ cần gây ra chuyện gì, cũng đều có bà giúp giải quyết vấn đề. Có lẽ bà đã nuông chiều Đạt Bình quá rồi. Nhưng mà có người mẹ nào lại thấy con mình không tốt, không bằng người khác đâu.

“Mẹ mặc kệ, con phải giúp em.”

“Mẹ, mẹ còn không nhìn ra sao. Đạt Bình chỉ thích hợp làm thiếu gia nhà họ Hạ, chứ không thích hợp làm chủ tịch công ty.” Không phải anh cố ý chê bai người em cùng mẹ sinh ra, chỉ là tên Tứ ấy thật sự không có khả năng.

“Không cho nó thử lại, con làm sao có thể khẳng định là nó không làm được.” Cho dù trong lòng biết chắc, nhưng Chu Dục Tú vẫn không chịu buông tha. “Chẳng lẽ con chưa từng nghe câu “thiết xử ma thành tú hoa châm” sao? ( là có công mài sắt có ngày nên kim) Con tốt nhất là hãy kèm cặp giúp đỡ cho Đạt Bình đi, nó nhất định là có khả năng làm được.”

“Mẹ, gỗ mục thì không thể chạm trổ, chỉ có thể đem đốt đi. Mẹ hãy để cho Đạt Bình rời khỏi vị trí nó đang ngồi, như vậy mới là tốt nhất đối với cả nó và công ty, bởi vì như vậy thì ít nhất nó vẫn được làm Tứ thiếu gia của tập đoàn Bảo Lai. Chứ nếu nhỡ ngay cả công ty cũng không còn thì mẹ muốn nó làm cái gì đây?”

“Vì sao con cứ không tin tưởng Đạt Bình như vậy?”

“Mẹ, vậy mẹ thật sự tin tưởng lão Tứ sao?”

Bị con lớn chất vấn, Chu Dục Tú không có cách nào trả lời ngay được, nhưng mà vẫn không nghĩ rằng mình hoàn toàn không tin tưởng người con thứ, bởi vì nếu không tốt vẫn có thể học mà.

Giá như Đạt Bình cũng vĩ đại giống Nhĩ Bình thì có phải đã tốt rồi không! Bà thở dài than vãn.

“Nhĩ Bình, hôm qua cha con đến chỗ mẹ. Mẹ thấy tâm tình ông ấy không tốt. Tuy ông ấy không nói ra, nhưng mẹ biết đối với việc phải đuổi Tuấn Bình ra khỏi nhà cha con rất khó chịu, chỉ là, với cá tính của cha con thì muốn ông ấy phải mở miệng kêu Tuấn Bình trở về là chuyện không thể xảy ra.” Cũng như chuyện của Trọng Bình, đã qua nhiều năm như vậy rồi, ông ấy cũng không hề đề cập đến hắn nữa.

Chu Dục Tú nhìn con, tiếp tục nói: “Ông ấy nói hiện tại chỉ có thể mong đợi ở con, vậy mà con còn muốn ra đi. Con thật sự muốn làm cho cha thất vọng như vậy sao?”

“Mẹ, vấn đề này chúng ta đã thảo luận rất nhiều lần rồi, không cần phải nói nữa.” Chính bởi vì không muốn cha thất vọng, cho nên anh mới phải rời khỏi. Nếu lão Tứ đủ thông minh, thì hắn hẳn sẽ phải đi tìm Tuấn Bình.

“Được, mẹ không thể khuyên con, vậy Thi Mạn thì làm sao bây giờ? Chẳng lẽ con muốn con bé bỏ lại cha nó và tập đoàn Long Hoa để theo con sang Mỹ sao? Lúc con đưa nó về ra mắt, con bé có vẻ rất cao hứng, còn tưởng rằng con đã bỏ cái ý nghĩ muốn rời đi, hoá ra lại là không phải sao?

Anh bị mẹ nói trúng tâm sự. “Đây là chuyện giữa con và Thi Mạn, con sẽ tự mình giải quyết.”

“Con sai rồi. Con hẳn là biết, chuyện con và con bé yêu nhau là việc chung của hai nhà. Hay là, con không định cùng nó kết hôn?” Lúc trước cha của Nhĩ Bình đã có ý kết thông gia với nhà họ Lí, nên khi biết Nhĩ Bình và Thi Mạn yêu nhau, ông đã cao hứng nói rằng ngay từ đầu mình đã thấy Nhĩ Bình có vẻ thích hợp với Thi Mạn, cả ông trời cũng đem hai đứa ghép thành đôi.

“Mẹ, chuyện tình cảm, tự con sẽ xử lý.”

Cho dù chuyện anh và cô yêu nhau là chuyện của cả hai nhà, nhưng anh cũng không hy vọng các vị trưởng bối nhúng tay vào, dù sao anh cũng không muốn bắt cô phải miễn cưỡng làm một việc gì. Đó chính là lý do vì sao anh chậm chạp chưa nói với cô về chuyện mình sẽ rời Đài loan.

Anh biết chuyện này dù sao cũng sẽ phải nói ra, chỉ là anh mong muốn mình có được cô thêm một ít ngày nữa thôi.

“Hôm qua cha con nói muốn con dẫn Thi Mạn đến để nói chuyện. Ông ấy còn nói cha của Thi Mạn đã hỏi con bé về chuyện đính hôn, nó cũng không có phản đối gì, có thể thấy là nó thật sự thích con. Chẳng lẽ con muốn bỏ rơi con bé rồi rời Đài Loan sao?”

Người con gái ấy đáp ứng chuyện đính hôn? Cô ấy chưa từng nói với anh, đã đáp ứng thật rồi sao? Như vậy cô có nguyện ý cùng anh sang Mỹ hay không?

Sau đó anh cùng mẹ nói chuyện của Đạt Bình, vẫn là những chuyện cũ, không có gì mới.

Hạ Nhĩ Bình cảm thấy đêm nay Lí Thi Mạn có chút thờ ơ, nói rất ít, không giống với bình thường. Thực ra không chỉ đêm nay mà mấy ngày nay cô ấy đều kỳ lạ như vậy.

Còn nữa, cô lại trở nên đặc biệt yêu dính lấy anh, ăn cơm cũng dựa vào anh, còn như lúc này, anh vừa mới tắm xong, ngồi ở trên giường, cô liền lập tức dính lại bên anh. Tuy rằng anh thật sự thích cô cứ như con mèo nhỏ bám lấy anh như vậy, anh đi đâu cô đi đấy, nhưng lại vẫn cảm thấy không thích hợp.

Hơn nữa, cô còn luôn mang một bộ dạng muốn nói nhưng lại thôi.

Anh vuốt ve cô. “Em làm sao vậy? Có phải là có chuyện muốn nói với anh không?”

“Em……” Cô muốn hỏi, vì sao đêm đó anh lại muốn nói nên làm gì với cô bây giờ? Anh không thật lòng yêu cô sao? Vì sao giọng anh lại có chút bất đắc dĩ như vậy?

Nhưng cô không dám hỏi, sợ rằng sẽ phải thấy anh gật đầu, thì lúc ấy mình sẽ khó mà chịu đựng được.

Ngẫm lại trước kia lúc còn chưa sống chung, vì sao cô lại ghét việc bị anh trêu đùa đến thế? Thì ra ngay từ lúc ấy cô đã rất để ý đến anh, cho nên không thích bị anh đùa bỡn.

Mấy ngày nay cô vẫn cứ nghĩ đến cái chuyện quyết định chọn lựa kia, cho dù anh không đủ yêu cô, thì ít nhất là muốn chọn cô cũng được. Bởi vậy cô luôn dính lấy anh, để anh tuỳ lúc đều có thể nhìn thấy mình, thì như vậy anh có thể sẽ nhìn nhận cô.

Ngẫm lại trong lúc bọn họ yêu nhau, tuy rằng mọi chuyện phát triển tự nhiên, nhưng giống như mọi người nói, chẳng lẽ anh lại có thể yêu cô từ trước sao?

“Muốn hỏi thì hỏi đi.”

“Không có gì đâu.”

“Có phải là em lại có linh cảm gì mới không?” Anh biết cô là nhà thiết kế nội y tình thú, tuy rằng cảm thấy không thể tưởng được, lại có chút buồn cười, bởi chuyện ý nghe có vẻ chẳng thể nào liên quan được đến cô, nhưng anh không hề phản đối, anh thích xem cô làm những chuyện cô muốn làm.

“Không có.” Lần trước đã sửa chữa tốt lắm rồi.

“Có vấn đề gì thì có thể nói với anh, có lẽ anh có thể cho em một vài ý kiến.”

“Anh còn dám nói nữa. Chiếc áo hàng mẫu lần trước kia, em còn chưa kịp sửa cho tốt, đã bị anh làm hỏng rồi.” Chiếc áo nội y màu phấn hồng ấy, đêm đó đã bị cái tên đang ngồi bên cạnh cô đây xé rách mất. Không, chính xác mà nói thì là bị tên này cắn hỏng, thật là dã man (H: đúng, quá là dã man đó, làm ta tưởng tượng linh tinh).

Nhưng nhớ đến cái bộ dạng cắn cắn lúc ấy của anh, cô lại bật cười.

Hạ Nhĩ Bình nâng mặt của cô lên hỏi: “Em đang cười cái gì?”

“Em đang nghĩ đến bộ dạng cắn nội y của anh, thật quá buồn cười, đúng là chả khác gì dã thú cả.” Lí Thi Mạn cười mới chỉ có vài giây, đã lập tức vì động tác của anh mặt đỏ tim đập.

Anh kéo tay cô lại, thừa nhận. “Đúng đó, anh là dã thú. Hiện giờ anh lại đói bụng rồi, em bảo nên làm gì bây giờ?” Anh kéo ngón tay tinh tế của cô lên, con ngươi đen láy ngưng đọng nhìn cô, rồi khẽ cắn lên đầu ngón tay ấy.

Chưa kể đến việc hình ảnh một người con trai cắn cắn ngón tay của cô gợi lên bao nhiêu tình sắc ái muội, đã đủ làm cho tim cô đập nhanh hơn rồi, cô lại còn cảm thấy nhiệt độ của anh từ đầu ngón tay mình truyền đến khắp người, càng khiến cho cảm xúc thêm mãnh liệt, chỉ đơn giản là làm bừng lên khát vọng nào đó trong cơ thể, khiến hô hấp của cô đột nhiên rối loạn.

Cái người này rõ ràng là cố ý. Tên này nhìn vào mắt cô, ánh mắt tà ác lại khiêu khích hơn nữa.

“Đừng có tưởng rằng chỉ có anh biết cắn ngón tay, em cũng cắn được.” Cô không chịu nhận thua, kéo bàn tay to lớn của Hạ Nhĩ Bình qua, học theo anh, cũng cắn lấy ngón tay, định hung hăng cắn cho thật đau, nhưng lại luyến tiếc.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s