Mỹ nữ là dã thú – Chương 5.3

Nguồn: meoconlunar

Edit: Hàn Liễu

Chương 5.3: Cái cháp trước nó hốt quá ==”

Anh không thật sự yêu cô sao? Bằng không thì vì sao lại chẳng nói yêu cô? Cô không biết tại sao bản thân lại để ý cái chuyện này làm gì, lại ngượng ngùng không dám mở miệng hỏi, bởi vì cảm giác cứ như là mình đang ép buộc anh phải nói điều đó. Bọn họ sống chung hoàn toàn không do bị ràng buộc, nếu thật sự không thích nhau thì sẽ không ở cùng nhau.

Tóm lại, cô muốn cùng anh vĩnh viễn bên nhau.

Bà chị họ vẫn có ý nghi hoặc, hy vọng cô có thể dẫn anh cùng đi tham dự tiệc sinh nhật vào tháng sau, để thử thăm dò xem anh ta có thật sự yêu cô hay không. Nhưng cô không muốn làm như vậy, và cũng không muốn nghe thêm những lời đồn đại.

Nhìn cô bạn vừa rồi còn cười ngọt ngào, giờ lại hơi nhíu mi, khiến cho Phương Dung Chân cảm thấy buồn bực. “Thi Mạn, làm sao vậy, là vì tớ vừa mới nói hai cậu yêu nhau quá nhanh sao? Cậu đừng để ý, đó chỉ là phản ứng tự nhiên thôi mà.”

Bất kể người nào khi mà nghe đến việc ai đó vừa yêu được một tháng đã sống chung hoặc là đính hôn, thì đương nhiên sẽ rất là kinh ngạc, đặc biệt là Thi Mạn trước kia còn la hét rằng mình không có bạn trai, mình không muốn lập gia đình.

“Không phải do những điều cậu vừa nói đâu, tớ chỉ là đang nghĩ đến chuyện khác thôi.” Không cần lại suy nghĩ lung tung nữa.

“Thi Mạn, khi hai người yêu nhau, chỉ có cậu và Hạ Nhĩ Bình mới biết rõ được tình cảm của nhau. Nếu hai cậu đã sớm quyết định lựa chọn nhau rồi, thì thời gian yêu nhau ngắn dài ra sao cũng không phải là điều quan trọng nữa đâu.”

“Quyết định lựa chọn?”

“Tớ chưa nói với cậu một chuyện, đó là thật ra một thời gian trước gia đình bạn trai tớ cũng đưa ra đề nghị muốn cho bọn tớ đính hôn trước.”

Chuyện này Dung Chân chưa từng nói cho bất cứ ai, kể cả với viện trưởng, người vẫn thân thiết với cô như mẹ ruột.

“Thật sao? Sao trước kia chưa từng nghe thấy cậu nói tới chuyện này?”

“Tớ chưa từng nói với cậu, là bởi vì bạn trai tớ đã từ chối đề nghị này. Anh ấy biết tớ hiện tại công việc bề bộn, không có thời gian bàn đến hôn sự.” Được bạn trai săn sóc như vậy lại làm cho cô cảm thấy uất ức. “Anh ấy nói rằng, ngay từ lần đầu tiên nhìn vào mắt tớ, anh cũng đã quyết là sẽ chọn tớ.” Đính hôn hoặc kết hôn chẳng qua chính là một hình thức mà hai người có thể được ở bên nhau mãi mãi.

Lí Thi Mạn không hiểu mấy những gì cô bạn tốt nói. Khi cha cô đưa ra ý kiến muốn hai người đính hôn, tuy rằng cô không trả lời ngay, nhưng kỳ thật là trong lòng đang vui sướng nhảy nhót, như vậy có được tính là quyết định lựa chọn rồi không? Cô thậm chí còn cảm thấy rằng nếu ai đó muốn ngày mai bọn họ phải kết hôn thì cô cũng sẽ gật đầu ngay.

Nhưng Nhĩ Bình thì sao? Anh có cùng ý nghĩ như vậy không?

Có lẽ là do quá để ý lời nói của người bạn tốt, lại cũng có thể do cô thật sự muốn biết liệu Hạ Nhĩ Bình có cùng ý nghĩ với mình hay không, cho nên lúc đến nhà trọ của anh, ngồi ăn mỳ anh nấu cho, cô cố ý nhắc tới chuyện đính hôn.

“Nhĩ Bình, anh có biết không, cha em hôm qua hỏi xem em có muốn đính hôn trước với anh hay không?”

“Hôm nay cha anh cũng nhắc tới chuyện này.”

Bác Hạ đã nói với anh rồi, vậy ý của anh là gì? Lí Thi Mạn cảm thấy bản thân mình đang rất căng thẳng.

“Anh cảm thấy quá nhanh, để sau một thời gian nữa hãy nói, em chắc cũng thấy như thế mà!”

“…… Vâng.” Cô gật đầu có chút cứng ngắc.

“Em ngoan ngoãn ăn mỳ đi, anh đi tắm rửa một cái đã.” Hạ Nhĩ Bình hôn lên hai má cô rồi mới đi vào phòng trong.

Là ảo giác sao? Vì sao vừa rồi kia trong nháy mắt, cô cảm thấy Nhĩ Bình không muốn cùng mình đính hôn, chẳng lẽ anh không muốn hai người được vĩnh viễn ở bên nhau sao?

Vậy chắc là anh không có quyết định chọn cô? Như vậy anh có thật lòng yêu cô không?

Mới hơn hai giờ sáng, Hạ Nhĩ Bình bị một cú điện thoại đường dài gọi từ Mỹ đánh thức. Anh cúi xuống hôn Lí Thi Mạn vừa bị đánh thức, rồi đứng dậy đi vào văn phòng để nghe điện.

Đó là trợ lý ở bên Mỹ của anh gọi tới. Do có việc khẩn cấp nên mới gọi về Đài Loan cho anh vào lúc khuya như vậy. Anh từ trước kia đã có quyết định muốn rời đi, cho nên đã đầu tư sự nghiệp ở bên nước Mỹ.

Nửa tiếng sau, anh trở lại phòng.

Người trên giường nằm nghiêng, quay lưng về phía anh mà ngủ. Anh khẽ nằm xuống, vòng tay ôm cô từ phía sau.

Lúc nãy nghe điện, trợ lý hỏi anh khi nào sẽ đến nước Mỹ? Anh không trả lời, cũng không nói trước thời gian, bởi ngoại trừ vì chuyện Tuấn Bình mà chậm trễ, còn vì người con gái đang nằm trong lòng anh.

Đêm đó, ở trên tầng cao nhất của khách sạn Ngân Báo khách sạn tầng cao nhất, anh bế cô lên, bởi vì khi ấy cô thật sự rất đẹp, hơn nữa lại còn mặc cái bộ nội y kia làm anh thiếu chút nữa phải chảy máu mũi ròng ròng.

Sau đó, anh biết được rằng cha cô an bài cho cô đối tượng để đi xem mắt, cô lại còn ngây ngốc nói muốn gặp lại người ta, làm cho anh bốc hoả mà không biết là vì sao, thế là bật thốt nên lời muốn yêu cô.

Bây giờ nghĩ lại, lúc ấy không phải là anh bất ngờ thốt ra, mà là bởi vì anh thật sự thích người con gái này, thật sự bị cô ấy hấp dẫn, không muốn cô đi gặp gỡ bọn đàn ông khác, cũng không muốn mấy chuyện hôn nhân chết tiệt nào đó.

Mặc dù biết rõ không nên có quan hệ gì với cô, nhưng anh lại không kiềm chế được ý muốn chiếm hữu cô. Biết là như vậy sẽ khiến anh khó khăn trong việc rời đi, nhưng anh vẫn liều lĩnh muốn có được cô ấy. Người con gái này, quả thật làm cho anh mất hết bình tĩnh, toàn thân sôi sục cũng chỉ vì cô.

Sau khi yêu nhau, anh thường gọi cô đến qua đêm ở đây, bởi vì muốn được ôm cô ngủ như vậy. Anh không hề cảm thấy hai người phát triển quá nhanh. Bọn họ cũng không phải kiểu người thích chấp nhặt tiểu tiết, chỉ là cứ yêu thôi, không gây áp lực cho đối phương, mà cái sự hợp nhau ở trên giường là nguyên nhân quan trọng nhất thúc đẩy mối quan hệ của hai người tiến triển nhanh đến thế.

Sau khi quen cô, anh mới biết được rằng hoá ra mình cũng có thể rung động, có thể đắm say một ai đó.

Nhưng liệu cô có thể hoàn toàn thuộc về anh không?

Nếu nói với cô rằng anh muốn cô đi Mỹ cùng anh, thì cô sẽ vứt bỏ hết tất cả ở Đài Loan, kể cả người thân cùng công việc, để đi với anh sao? Anh rất sợ cô sẽ nói không nói không, càng sợ rằng mình sẽ làm cho cô lâm vào khó xử hoặc là phải đau khổ.

Cha cô đưa ra đề nghị muốn hai người đính hôn, anh đương nhiên là rất thích, nhưng vấn đề là, nhỡ xảy ra trường hợp hai ở trên, thì anh lại không thể chịu đựng được sự tra tấn tàn nhẫn ấy.

Chẳng lẽ muốn chia tay? Điều này thì anh càng không thể chấp nhận, bởi vì tự anh hiểu rằng mình không thể không say đắm người con gái ấy. Mỗi lần nhìn thấy cô, anh chỉ muốn xông tới hôn cho một cái.

Anh biết bản thân mình thật ích kỷ. Biết rõ là không nên làm cho cô càng ngày càng yêu anh, để sau này nếu cô quyết định ở lại Đài Loan thì hai người sẽ đỡ thấy khổ tâm, nhưng thật sự anh lại không thể buông tay. Anh chỉ muốn làm cho tiểu dã thú xinh đẹp này phải yêu anh sâu đậm rồi phải cùng anh đi Mỹ (H: âm mưu nha, gian quá).

Ôm nàng, nghe hương thơm ngọt ngào của nàng, anh không khởi than nhẹ, “Anh nên bắt em làm gì bây giờ?”

Hạ Nhĩ Bình ôm lấy Lí Thi Mạn, nhắm mắt lại, hoàn toàn không phát hiện ra người đang nằm quay lưng lại trong lòng mình vẫn còn tỉnh, vẻ mặt mờ mịt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s