Không phải là cổ tích – Phần 10+11

Tác giả: Kawi

Phần 10:

Sau vài giây tự trấn an, tôi lấy lại chút ít tinh thần và bắt đầu trèo. Con người đến lúc cùng đường thì tự khắc sẽ làm được những việc mà thường ngày tưởng chừng là không thể.

10 phút với mấy chục lần trèo lên rồi lại tụt xuống, cuối cùng tôi cùng đưa được thân hình mình qua phía kia của cổng. Hạnh phúc ! Phải nói là như thế ! Hạnh phúc quá !!!

Vừa mới đặt chân xuống đất, tôi giật bắn mình khi thấy một bàn tay khác nắm lấy tay tôi.

–         Đi thôi ! Taxi đang đợi ở ngoài !

Là giọng của hắn. Vậy là sao ??? Tên tóc vàng không bỏ tôi lại một mình mà trèo qua cổng trước để đợi tôi ư ??? Tên này thật là…

Sau khi ngồi yên vị trên xe taxi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, công cuộc trốn thoát của tôi hình như đã được tên tóc vàng bố trí và sắp xếp sẵn. Hắn có vẻ không xấu xa như tôi nghĩ.

–         Cảm ơn anh nha !

Tôi cười tươi quay sang phía cửa xe taxi nhưng tên tóc vàng đã biến mất. Kỳ lạ thật ! Cách đây vài giây hắn còn đóng cửa xe cho tôi mà ! Hix…Đáng sợ với hai anh em nhà này quá…

***

Còn một tháng nữa là tôi nhập học. Hix…Sao mà lâu thế cơ chứ ??? Tôi không thích nghỉ hè chút nào cả. Mùa hè với tôi rất rất vô vị và chán nản. Đi học vui hơn nhiều và ít ra là tôi không phải bận rộn với đống việc nhà chất như núi của mình. Với lại lên Đại học sẽ có thêm nhiều bạn mới. Gì chứ tôi rất khoái cái khoản được mở rộng mối quan hệ, nhiều bạn sẽ càng nhiều niềm vui.

–         Này ! Chiều nay đi chơi với chú không ? – chú bảy đưa khuôn mặt lãng tử rủ rê tôi.

–         Không ! – tôi trả lời cái rụp, mắt vẫn chằm chằm vào màn hình laptop.

–         Sao thế ??? – chú bảy cau mày.

–         Đi chơi với chú chán lắm ! Thà ở nhà còn hơn !

–         Này ! Có biết là rất nhiều đứa con gái muốn đi chơi với chú lắm không hả ??? Mày chảnh vừa vừa thôi !

–         Kệ họ ! Cháu không thèm !

–         Ta không biết ! Chiều nay sống chết kiểu gì mày cũng phải đi cùng chú !

Chú bảy hăm dọa rồi bước ra khỏi phòng, trước khi đi còn lấy tay đậy màn hình laptop của tôi xuống nữa chứ ! Tôi đang chơi game dở dang mà ! Đến tức vì chết mất thôi !!!

–         Mặc kệ chú ! Chiều nay cháu nhất quyết không đi !!! – tôi bực bội hét lớn hết mức có thể.

………………………………….

Chiều…

Tình hình là tôi đang bị ông chú trời đánh lôi xềnh xệch ra khỏi nhà sau khi bị lão ta phục kích ngay trước cửa phòng…tắm ! Chú quả thật thông minh khi chọn thời điểm đó vì ngay lúc ấy tôi không thể đề phòng và chống cự được !

–         Chú làm cái quái gì thế ??? Đứng trước phòng tắm của con gái mà không thấy xấu hổ hả ??? – tôi hét dựng lên.

–         Chỉ có cách này thì mày mới chịu đi với chú. Ai bảo mày cứng đầu làm gì ! – chú Bảy vẫn nắm tay tôi lôi đi không thương tiếc.

Thế là tôi lại thua cuộc. Không ai ác độc bằng chú tôi ( không, còn thêm nhóc Nghi nữa !). Chú Bảy luôn bày ra những trò quái đản chỉ để bắt tôi làm theo ý mình. Trước mặt ba và mấy chú bác, lúc nào chú bảy cũng nói là thương tôi nhất nhưng có thương thật hay không thì chỉ mình tôi biết được. Hix…

Tôi bị lôi lên xe yên sau chiếc Airblade của chú sau cả một quá trình đấu tranh vật lộn trong vô vọng. Thực lòng không phải tôi ghét bỏ gì chú Bảy nhưng mỗi lần đi chơi với chú ấy là y như rằng tôi phải chịu đựng hàng tá rắc rối. Nào là gặp lại một cô người yêu cũ của chú, nào là bị lôi đi tham gia những buổi sinh nhật của những người bạn xa lơ xa lắc từ thưở cấp 1 vỡ lòng của chú, nào là bị kéo vào xem phim ma trong khi đó là thể loại phim tôi căm thù nhất. Với chú Bảy, hành hạ đứa cháu gái này hình như là thú vui của chú, tôi với chú lại bằng tuổi nên đi với nhau cứ hay bị nhầm là một đôi. Khổ không thể tả !!!

–         Vào trung tâm mua sắm làm gì vậy ??? Tính mua quà cho cô người yêu mới hả ???

–         Uh !

Tôi thở dài ngao ngán. Muốn mua quà cho bạn gái thì đem nó theo mà mua, mắc mớ gì phải lôi tôi đi nhỉ ???

–         Mà chú ! Làm gì mà chú cứ nắm tay cháu mãi thế ! Buông ra đi ! Mồ hôi ướt hết cả tay rồi ! – tôi càu nhàu nhìn sang ông chú đào hoa của mình. Hix, với ngoại hình lung linh thế này thì mang tiếng sát gái là chuẩn rồi.

–         Không ! Mày đi lạc thì mất công chú đi tìm nữa ! – ổng không thèm nhìn tôi mà cứ thể trả lời.

–         Lạc hả ??? Chú có nhầm không đó ! Cháu sắp 19 rồi ! – tôi cãi lại.

–         Kệ ! Tao thích thế !

Tôi thoáng giật mình. Cái câu này nghe quen quen. Ôi trời ! Nghe câu này lại khiến tôi nhớ lại cái gia đình kinh khủng với những con người quái dị nhất thế giới. Cái hôm thoát ra khỏi căn nhà đó đối với tôi bây giờ vẫn là ác mộng. Hix…Tôi đành lòng vất lại con ngựa sắt ở đó mà không tới lấy lại cũng đủ để chứng tỏ tôi hãi hùng ngôi nhà đó đến mức nào… Giờ nghĩ lại vẫn thất gai ốc nổi lên…

–         A ! Cô giúp việc !

Không phải thế chứ ! Sao cái miệng mình bỗng dưng thiêng thế này ??? Mới nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo xuất hiện ngay. Ác mộng ! Đúng là ác mộng !!!

–         Chú…chú tiền xu…Sao…sao…chú lại ở đây ??? – tôi ú ớ khi thấy lão Tú – người có khuôn mặt lạnh như tiền xu đứng lù lù trước mặt mình.

–         Cô bé có thấy Nguyên không ??? – anh ta hớt hải hỏi tôi.

–         Nguyên ư ??? Là ai thế ??? A…Tên tóc vàng hả ???

–         Uh ! Hôm nay nó có buổi ký tặng fan ở đây nhưng thoáng một cái đã không thấy nó đâu rồi ! – tình hình có vẻ căng thẳng thì phải, vì tôi thấy gương mặt lão Tú trông rất lo lắng.

–         Không ! Tôi không thấy ! – tôi đáp ngơ ngơ.

–         Thế à ! Cám ơn ! Chào nhé !

Anh ta nói liến thoắng rồi vội vã chạy đi. Tên tóc vàng cũng lớn rồi mà, cần gì ông tiền xu phải lo lắng đến thế nhỉ ???

Một thứ gì đó hình như xoẹt qua người làm tôi thấy mình tê liệt đi, mọi thứ chao đảo, nhòa dần trong ý thức. Những con người xung quanh đột nhiên biến thành những vệt trắng mờ ảo, hai tai tôi ù đặc, đôi mắt cứ thế mở to và không thể nhấp nháy. Cảm giác giống như bị dòng điện chạy ngang người. Trong phút chốc, tôi nhìn thấy tên tóc vàng…Phải ! Là hắn ! Là tên tóc vàng ! Một cảnh tượng kì lạ hiện ra … tôi thấy hắn đang đứng một mình trong nhà vệ sinh và đằng sau lưng là một vật gì đó giống như con dao mà hằng ngày tôi vẫn dùng để thái thịt . Tim tôi đập nhanh một cách bất thường. Tôi còn thấy khó thở nữa. Cảnh tượng đó vẫn đang diễn ra trong đầu tôi, rất thật, rất thật. Cái quái gì thế này ???

–         Chú Bảy ! Nhà vệ sinh nam ở đâu ??? – tôi hoảng hốt.

–         Mày bị thần kinh à ??? Tự nhiên hỏi nhà vệ sinh nam ??? – chú tôi phì cười.

–         Cháu không đùa đâu ! Nói nhanh đi ! – tôi hét lớn, không hiểu sao tôi thấy bất an kinh khủng, ruột gan cứ lộn tung cả lên.

–         Ơ…nhà vệ sinh ở góc trái tầng 1 gần thang máy !

Tôi phóng vù đi trước con mắt hình viên bi của chú Bảy. Có lẽ ông chú thân yêu đang nghĩ tôi bị điên, nhưng chính tôi cũng không biết bản thân mình đang làm cái gì nữa. Tôi chỉ biết rằng nếu như không tới đó thì sẽ có chuyện kinh khủng xảy ra.

Càng lúc tôi càng thấy khó thở hơn…

Tấm bảng nhà vệ sinh nam đập thẳng vào mắt, không chút chần chừ, tôi chạy ào vào trong.

Trước mắt tôi lúc này…

Là tên tóc vàng và những vệt máu dài….

Phần 11:

…Bệnh viện thành phố…

Đến giờ phút này tôi vẫn không sao hiểu được cái gì đang diễn ra. Khi nhìn thấy tên tóc vàng nằm dưới nền nhà vệ sinh cùng chiếc áo trắng dính đầy máu thì mọi thứ trong tôi đã hoàn toàn bị đảo lộn. Nhưng dù không hiểu vì sao mọi chuyện lại xảy ra như thế thì tôi vẫn thấy vô cùng có lỗi khi bản thân đã đến quá trễ. Rõ ràng tôi nhìn thấy được con dao đó, rõ ràng tôi biết tên tóc vàng đang ở đâu nhưng tôi vẫn chậm chân và để mọi thứ trở nên tồi tệ. Tôi không dám nói với bất kì ai việc tôi nhìn thấy trước được điều gì sẽ xảy ra với tên tóc vàng vì có nói thì chưa chắc họ đã hiểu và tin tôi. Chính tôi còn không tin vào chính mình nữa là…Tâm trạng tôi lúc này rối bời và bấn loạn kinh khủng. Bác sĩ bảo rằng tên tóc vàng chỉ bị thương nhẹ vì mũi dao không đi vào chỗ hiễm mới khiến tôi an tâm bớt phần nào. Hắn mà có chuyện gì thì tôi cũng khó mà sống yên ổn với sự dằn vặt của lương tâm.

–         Này ! Mặt của mày tái ngắt rồi kìa ! Anh ta không sao rồi mà ! Mày vẫn còn sợ hả ??? – chú Bảy quệt mồ hôi trên trán tôi tỏ ý lo lắng.

–         Hơ…cháu…cháu vào nhà vệ sinh một chút !

Tôi đứng dậy và đi về phía nhà vệ sinh. Người tôi lúc này vẫn chưa thể gọi là bình thường được. Mọi thứ cứ chao đảo, nghiêng nghiêng như bị say sóng. Có lẽ là tôi bị shock khi nhìn thấy cảnh tượng đó, và shock hơn khi biết bản thân nhìn thấy trước được điều gì sẽ xảy ra…

Đối diện với chính mình trong gương, tôi hồi tưởng lại mọi thứ. Cái cảm giác lúc đó thật kì lạ, dường như hồn tôi đã thoát ra khỏi thể xác vậy. Nó thậm chí còn đáng sợ hơn bị giật điện nữa. Hình ảnh tên tóc vàng và cây dao lại hiện lên trước mặt tôi. Tôi lắc mạnh đầu tóc đã ướt nhẹp đi vì nước. Đến chết vì sợ mất thôi !!! A a a a ……………….

……………………………………..

–         Cám ơn cô bé đã phát hiện kịp thời ! Cũng may Phước Nguyên không sao cả ! Thủ phạm cũng đã bị bắt rồi ! – ông anh tiền xu vỗ vai tôi mỉm cười.

–         Tên nào thế ông anh ??? Mà làm ơn cất tay ra khỏi người cháu tôi ngay ! – chú tôi hất hàm.

–         Là một fan cuồng nữ ! Haizzz, nó khai là vì quá yêu thần tượng nên muốn chiếm đoạt lấy thần tượng cho riêng mình bằng cách cùng nhau chết. Nhưng khi đâm Phước Nguyên xong thì sợ hãi quá nên bỏ chạy.

–         Có fan kiểu đó cũng mệt nhỉ ??? – chú Bảy buông một câu nhận xét gà mờ.

–         Tôi có thể vào trong được không ??? – tự nhiên tôi muốn nhìn thấy tên tóc vàng.

–         Uh !

Bước từng bước nặng nề vào trong phòng bệnh, người tôi cứ đờ đẫn ra. Tên tóc vàng đang nằm đó, khuôn mặt không chút cảm xúc. Tên Phước Nguyên này chắc không biết rằng hắn đã khiến tôi hoảng sợ đến mức nào. Lúc nhìn thấy hắn và hình ảnh con dao sau lưng, cả người tôi dường như chết đứng vì lo lắng và sợ hãi. Nhưng giờ đã không sao rồi. Hắn vẫn ổn. Tôi cũng ổn…

Tôi đưa nhẹ bàn tay mình chạm vào khuôn mặt giống hệt con gái của hắn. Không hiểu sao tôi lại làm vậy. Có lẽ tôi đang đồng cảm với nỗi sợ hãi mà hắn ta vừa đối diện. Tại sao con trai mà lại mang gương mặt thanh tú như con gái thế này nhỉ ??? Mắt, mũi, miệng, tất thảy mọi thứ đều khiến cho nữ nhi chúng tôi phải ghen tị. Nhưng dù gì hắn vẫn rất con trai. Chắc là vì hắn sinh ra là để làm con trai mặc dù được mang gương mặt của một mỹ nữ.

Giật mình !

Tôi thấy trong người lại xuất hiện cái cảm giác đó. Tê liệt và chao đảo. Trước mắt tôi lúc này là cảnh tượng hỗn độn của khói và tiếng la hét. Tôi thấy những chiếc ô tô bốc cháy, tôi thấy những gương mặt đầy máu đang thở từng hơi nặng nề trong màn lửa mịt mờ…

Quá sợ hãi, tôi rút tay mình lại. Mọi thứ tắt phụt đi. Tôi bị cái gì thế này ???

–         Chú ! Mình về thôi ! – tôi hốt hoảng chạy ào ra ngoài và lôi xồng xộc ông chú quý hóa của mình đi.

–         Này này ! Từ từ chứ ! Ngã bây giờ !!!

Hình như tôi đang bị một cái căn bệnh gì đó. Hình như mọi thứ đang bị thay đổi. Hình như…hình như tôi sắp phải đối diện với một điều kinh khủng sẽ xảy ra…Không ! Không ! Tôi không biết ! Tôi không biết !!!

***

Cũng phải một tuần trôi qua thì tâm trạng tôi mới tạm gọi là bình thường trở lại. Tuy nhiên nhiều đêm tôi vẫn mơ thấy ác mộng, cái đáng lo sợ là cảnh tượng những chiếc ô tô bốc khói vẫn ám ảnh tôi. Rốt cuộc thì sự việc là như thế nào nhỉ ???

–         Nhóc ! Từ hôm ở bệnh viện đến giờ chú thấy mày không ổn chút nào ! Có muốn chú dẫn tới bác sĩ tâm lý không ??? – chú Bảy đứng trước cửa phòng cười nham nhở.

–         Cháu ghét chú ! Chú biến đi !

–         Đùa có chút xíu mà mày phản ứng ghê quá ! Thôi xuống ăn cơm đi ! Mọi người đang chờ đó !

Gia đình tôi có cái hay là hai bữa chính đều có đầy đủ thành viên ngồi ăn cùng nhau. Cho dù công việc có bận đến mức nào thì mọi người cũng thu xếp để có thể về nhà đúng giờ ăn cơm. Tính ra thì gia đình tôi cũng tuyệt vời đấy chứ ! Bữa cơm nhà vì thế mà lúc nào cũng tràn đầy không khí ấm cúng mặc dù chỉ có mình tôi là nữ.

–         Nguyên này ! Cháu có bồ chưa thế ??? – câu hỏi đột ngột của bác hai làm tôi sặc cơm ra ngoài.

–         Ực ! Bác hỏi gì kì thế ạ ???

–         Thì bác thấy cháu cũng lớn rồi nên hỏi thôi !

–         Anh hỏi thừa rồi ! Con nhỏ này không thằng nào thèm thích đâu ! – chú Bảy chen miệng vào xóc xỉa.

–         Đâu có ! Nhỏ Nguyên nhà mình xinh mà ! – bác Ba cười hiền an ủi. Sao mà tôi yêu bác Ba thế không biết ! Bác chỉ được cái nói đúng thôi hà !

–         Ta thấy thằng nhóc Hoàng ở nhà bên có vẻ bồ kết nhỏ Nguyên lắm ! Thằng đó cũng được đấy cháu ạ ! – bác Năm cũng vào cuộc.

–         Hở ??? Thằng Hoàng hói hả bác ??? – tôi há hốc mồm. Sao bác Năm lại có thể gán ghép cho tôi cái thằng đó được cơ chứ ???

–         Nó có phải bị hói đâu ! Chỉ là ít tóc thôi con ạ ! – ba tôi cũng « góp vui » bằng lời nhận xét « chân thật ».

–         Hix ! Nó hói thật mà ba. Cả trường cấp 3 của con ai cũng gọi nó là « Hoàng Hói » thôi à ! Nếu nó không bị hói thì chắc cũng được. – tôi thở dài.

–         Uh ! Mà thời buổi hiện đại rồi. Chỉ cần bôi thuốc là tóc mọc nhiều thôi ! Thằng đó bác cũng thấy hợp với cháu đấy ! – cuối cùng thì bác Tư , người ít nói nhất nhà cũng vào cuộc.

–         Ổn gì mà ổn chứ ! Con nhỏ bạo lực này không có thằng nào thích được đâu ! – chú Bảy tự nhiên bực mình quát lên một tràng rồi đứng dậy bỏ đi.

–         Nó bị cái gì thế nhỉ ??? – mọi người đồng thanh hỏi tôi với vẻ ngạc nhiên.

–         Cháu cũng bó tay ạ !

………………………………………………

Sự thật là chú Bảy giận tôi. Nguyên nhân vì sao giận thì tôi chịu. Ông chú này hay có cái màn giận dỗi vô cớ lắm. Nhiều lúc chỉ vì nhìn thấy tôi chụp hình chung với thằng bạn cùng lớp thì đã nổi khùng lên rồi. Đáng lẽ ra làm chú thì phải mừng cho cháu nếu cháu có bạn trai chứ ??? Thật không thể hiểu nỗi.

–         Nè ! Cháu làm gì chú mà mấy ngày nay không thèm nói chuyện với cháu thế ??? – tôi vỗ vai chú Bảy khi thấy ổng đang ngồi ngơ ngẩn trước ban công.

–         Im đi ! Để tao yên !

–         Ơ ! Chú quá đáng rồi đó ! Con trai gì đâu mà ích kỷ, hẹp hòi, xấu tính ! Không thèm chơi với chú nữa !

Tôi nổi điên thật sự. Tôi làm gì sai mà ổng lại nổi đóa với tôi chứ ??? Muốn ngồi tự kỷ thì cứ tự kỷ đi, tôi đi chơi với nhỏ Mít còn sướng hơn. Nói đoạn tôi đứng phắt dậy bước ra khỏi phòng chú Bảy. Chắc là ổng đang nhớ cô người yêu bé nhỏ vừa mới sang Mỹ du lịch nên mới đâm ra khùng khùng như vậy. Thật là chán với ông chú này quá đi !

Nhưng tôi mới bước được vài bước thì chú Bảy đột ngột cầm tay tôi kéo mạnh khiến tôi ngã nhào xuống giường. Đến nước này thì không thể nhịn được nữa !!!

–         Chú làm cái gì thế hả ??? Muốn cháu gãy tay à ??? – tôi hét toáng lên.

–         Mày không được có người yêu ! Chú không muốn mày có người yêu !!! Mày hiểu không ??? – chú Bảy nắm chặt hai tay tôi ấn xuống giường, khuôn mặt thể hiện vẻ giận dữ tột độ. Điều này khiến tôi thấy sợ ! Chưa bao giờ chú ấy lại nổi giận theo kiểu này.

–         Chú ! Chú làm gì thế ??? – tôi hốt hoảng.


Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s