Bóng dáng người hầu – Chương 5.3

Nguồn:meoconlunar

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 5.3: Cóm mần nào, cóm mần nào hú hú!!! =))

Không giống nhau, anh đối với cô rất khác biệt, bản thân anh sẽ không bao giờ nhắc đến công việc trước mặt các cô gái khác, ít nhất anh cũng sẽ không lộ ra bộ mặt buồn rầu của mình. Đối với mọi người, anh vẫn phải mạnh hơn, sĩ diện, hư vinh, thói quen nhận lấy những ánh mắt cực kỳ hâm mộ của mọi người, không bao giờ để người khác thấy bộ mặt vất vả của anh.

Nhưng anh biết, cho dù bản thân trước mặt Xảo Hủy chật vật như thế nào, cô cũng sẽ không cười nhạo anh.

“Có lẽ là do anh bình thường quá nghiêm khắc, anh đó, vẫn luôn yêu cầu sự hoàn mỹ …. Cứ phải gấp gáp như vậy sao? Muốn anh trở lại công ty, là muốn anh từ từ quen thuộc với hoàn cảnh, xem có thể nhớ ra thứ gì không, nhưng trông anh bây giờ bộ dáng thật mệt mỏi.”

Hoàn toàn như anh dự liệu, cô không hề cười chê anh, ngược lại còn an ủi anh, lo lắng anh sẽ bị mỏi mệt vì bề bộn công việc.

Những lo lắng, buồn bực trong lòng vì công việc không thuận lợi giờ phút này đều không còn.

“Cho nên em phải ở lại đây giúp anh”. Ngụy Kính Nghiêu ngồi dậy, nhìn vào mặt cô, trong ánh mắt thâm thúy chỉ có hình bóng cô, ngón tay hướng đến gương mặt của cô, nhẹ nhàng trượt xuống, thanh âm khàn khàn, từ tốn nói với cô : “Có em giúp đỡ anh sẽ không mệt.”

“Giám đốc, ngài nói…. Thật xin lỗi.”

Mẹ kiếp! Khó có được lúc anh thể hiện thành ý của mình, toàn là những lời tâm huyết của anh, muốn dùng hết khả năng để đánh gục cô, vậy mà có người đến gây rối! Ngụy Kính Nghiêu nhịn không được trừng mắt nghiêm khắc với nhân viên phá rối kia.

“Anh cứ làm việc đi, tôi ở bên cạnh chờ anh”. Hoa Xảo Hủy đúng lúc ra mặt giải vây, một câu đơn giản vô cùng, lập tức làm tiêu tan cơn tức của Ngụy Kính Nghiêu.

“Được, anh làm việc ngay đây”. Ngụy Kính Nghiêu tự nhiên cười như một đứa ngốc, đơn giản là vì một câu của cô, anh cũng thấy rất vui vẻ.

Cô nói cô sẽ chờ anh, những lời này làm cho anh cảm thấy rất an tâm.

“Chuyện gì?” Đối mặt với cấp dưới, anh liền thu hồi vẻ dịu dàng, bày ra một biểu tình lạnh lùng, không cười, ngữ điệu lạnh như băng làm cho người ta không rét mà run, ánh mắt đảo nhanh đại biểu rằng anh không có tính nhẫn nại, không được lãng phí thời gian.

Anh bắt đâu cùng cấp dưới thảo luận về công việc, dùng thái độ lãnh đạm lắng nghe, có khi làm cho người ta tưởng rằng anh căn bản chẳng chú tâm, nhưng giây tiếp theo sẽ đưa ra một câu trời giáng.

Lật mấy tờ tạp chí, tâm tư cũng không nằm trên đó, Hoa Xảo Hủy tầm mắt thỉnh thoảng bị người đang ngồi ở bàn làm việc kia hấp dẫn.

Nhìn nghiêng khuôn mặt đẹp trai của anh, khuôn mặt uy nghi tự tin, cô thích bộ dáng hăng say của anh, cực kỳ giống một thuyền trưởng đứng trước đầu sóng ngọn gió.

Chưa bao giờ phủ nhận rằng, anh chính là hoàng tử trong lòng cô.

“Nhìn anh chằm chằm như vậy, em đang nghĩ gì thế?” Dặn dò xong cấp dưới, Ngụy Kính Nghiêu khẩn cấp hỏi, trong lúc làm việc thỉnh thoảng anh bắt gặp cô đang nhìn anh chăm chú, làm cho tâm anh xoay chuyển, nhịn không được đẩy nhanh tốc độ xử lý công việc, một khi không có người liền lập tức chạy đến bên cô.

“Tôi đang nghĩ, anh chẳng lẽ không phát hiện ra điều gì sao?” Cô ngồi trong này cả một ngày không làm việc gì, nhưng ánh mắt cũng không có vẻ nghỉ ngơi, nhịn không được hoài nghi. “Anh vừa bước vào công ty liền làm việc không ngừng, xứ lý công việc có trình tự đàng hoàng, chẳng lẽ thật sự không nhớ tới cái gì sao? Anh cũng nhớ rõ nhân viên của anh chứ?”

“Anh cũng không phải lập tức biết được, ngay từ đầu bản thân đã cảm thấy có chút quen thuộc, ngồi ở vị trí này, tự nhiên nghĩ đến một chuỗi mật mã, lấy ra cuốn sổ tay này, sau đó…” Cầm lên cuốn sổ tay bằng da, anh nhún vai. “Tiếp tục làm việc”. Chính mình cũng cảm thấy chột dạ, quả nhiên giống như lời cha nói, sau một lời nói dối, sẽ phát sinh ra nhiều lời nói dối khác.

Nếu có một ngày, anh rốt cuộc lấy không ra chứng cứ để chứng minh lời nói dối của bản thân vậy, phải làm sao bây giờ?

“Kỳ thật không phải là anh nhớ ra, mà là tư liệu đều rất đầy đủ, em xem, bản ghi chép tay này đã nói lên rất nhiều”. Anh mở cuốn sổ tay mà chưa có người nào được chạm đến cho cô xem, chỉ vào một danh sách liệt kê các hành trình và hạng mục công tác, cho dù là đã hoàn thành hay vẫn còn đều nằm trong kế hoạch, người phụ trách là ai, nhóm thành viên có những ai, hoặc khi nào thì phải bàn giao hoàn thành, cứ dựa vào đây, không khó tra ra người.

Ngụy Kính Nghiêu không khỏi thầm nghĩ may mắn vì bản thân có thói quen ghi chép lại những hạng mục công tác, cái hành động mà người bạn tốt luôn cho là “tự rước phiền toái” này, bây giờ lại trở thành cứu tinh.

“Anh thật là một người chu đáo!” Hoa Xảo Hủy trợn mắt há mồm mà nhìn cuốn sổ trong tay anh, chữ viết rất đẹp, biểu đồ rành mạch, nếu không biết được đây là bản chép tay của một người kinh doanh, có lẽ sẽ nhầm tưởng là bút kỹ cua một nghiên cứu sinh.

“Hình như vậy”. Điểm này Ngụy Kính Nghiêu không phủ nhận, anh là một người yêu cầu sự hoàn mỹ, từ nhỏ đã là một đứa trẻ thích soi mói, anh tự tin tự phụ, không chỉ nghiêm khác đối với bản thân mình, tiêu chuẩn đối với người khác cũng rất cao.

Trước mặt người khác, anh rất coi trọng hình tượng, tuyệt đối sẽ không để người ta thấy được vẻ khó khăn của anh, ngay cả đối tượng kết giao, cũng phải là người có điều kiện tốt nhất, anh sống ba mươi năm, nhưng điều đó vẫn chưa từng thay đổi, cho đến khi gặp phải tai nạn xe cộ hai tháng trước, sự va chạm đó mới làm cho anh hiểu được, thì ra bản thân thật nông cạn.

Bây giờ nhớ lại lúc tỉnh dậy sau một thời gian bị hôn mê, không hiểu sao trước mặt xuất hiện một đám phụ nữ đang cào cấu nhau, anh khi đó, phản ứng còn châm chạp, ngơ ngẩn, không chỉ mất trí nhớ, cả phản ứng liên quan cũng bị ảnh hưởng, nhìn như một người thiểu năng trí tuệ, phải cần người khác giúp đỡ.

Kết quả là những người phụ nữ vẫn thường vây quanh anh, mà anh cho rằng là xứng đôi với mình nhất, ngay tại lúc bác sĩ tuyên bố anh cả đởi có khả năng không thể hồi phục, thì biến mất tăm không thấy bóng dáng.

Thì ra là câu ‘không nên đánh giá một con người bằng vẻ bề ngoài’ là chính xác, họ chỉ có thể cùng hưởng phúc, chứ không thể đồng cam cộng khổ.

Ngụy Kính Nghiêu rất chán ghét cảm giác mất trí nhớ, nhưng thật may mắn là anh từng bị mất trí nhớ, nếu không cứ theo sự mù quáng và nông cạn của anh, tuyệt đối sẽ không thấy được Xảo Hủy đối với mình  là tốt nhất, có khả năng cả đời này cũng không biết, cảm giác có được tình yêu là tuyệt vời như thế nào.

“Hơn nữa cảm giác anh có chút gì đó không giống”. Hoa Xảo Hủy nhìn kỹ mặt anh, quay trái quay phải, suy nghĩ xem đến tột cùng là anh không giống chỗ nào.

Anh cũng rất muốn biết biểu tình lúc này của mình như thế nào, thoạt nhìn thì chân thực, nhưng ý tứ có chút xấu xa, bình thường tán gái nếu dùng chiêu này,sẽ thấy đối phương mặt đỏ tim đập.

“Thật sự là rất kì lạ…” Báp một tiếng, hai tay cô bắt lấy mặt anh, làm cho khuôn mặt tuấn tú của anh biến hình, sau đó lại thả ra. “Anh có vẻ đã trở nên thành thục trầm ổn, vì sao anh lại không ầm ĩ đòi rời khỏi nơi này? Rõ ràng anh không có tính nhẫn nại cơ mà?”

“À, có lẽ vậy”. Ngụy Kính Nghiêu sờ sờ sống mũi, trong lòng chột dạ nhưng rất nhanh đã biến mất, “Tuy rằng anh không nhớ rõ, nhưng anh cảm thấy, ở trong này không thể làm nũng, phải đứng đắn một chút, sau đó tự nhiên thành ra như vậy, cứ như thế. Có lẽ theo như bác sĩ nói, khối máu tụ sẽ tự dần dần thu nhỏ đi, anh sẽ mau chõng hồi phục cũng không chừng”. Cũng tốt, anh nghĩ nếu anh cứ tiếp tục giả ngu nữa, chính mình sẽ không chịu nổi. “Xảo Hủy, anh trước khi mất trí nhớ và hiện tại, có gì khác nhau sao?”

“Làm sao mà phân biệt được, anh chính là anh mà”. Cô trả lời một cách đương nhiên, còn bật cười. “Anh sao lại hỏi vấn đề ngốc nghếch này chứ?”

Vấn đề này rất ngốc nghếch sao?

Ngay cả chính anh cũng cảm thấy trước và sau khi mất trí nhớ, Ngụy Kính Nghiêu đã trở thành hai người khác nhau, chỉ có cô mới hiểu, cho dù hôm nay Ngụy Kính Nghiêu bị hóa thành một đứa ngốc, cũng vẫn chỉ là anh.

Cô nhất định là yêu anh, nhưng lại không nghĩ sẽ có được anh, vì sao?

“Vậy, anh trước kia và bây giờ thì có gì khác nhau? Ý anh là thời điểm lần đầu tiên em gặp anh ấy.”

“Em cảm thấy…” Hoa Xảo Hủy không khỏi hồi tưởng lại, sau đó nhìn gương mặt chờ mong của anh, thở dài một hơi. “Em không thích nói dối, cho nên sẽ thành thực nói cho anh, lần đầu tiên nhìn thấy anh, em cảm thấy anh rất khó gần, em sợ anh phát khiếp”. (@K.Bee: =))) Anh Nghiêu ăn đất rồi!)

Hả, anh còn tưởng rằng thứ cô coi trọng đầu tiên phải là vẻ ngoài tuấn tú của anh, từ nhỏ đã thầm mến anh, kết quả là không phải?

Đáp án này làm anh có chút buồn, nhịn không được nhíu mày, quyết định tiếp tục truy hỏi cô.

“Anh không nhớ rõ những chuyện trước kia,em mười tuổi đã đến nhà anh, mãi cho đến khi mười tám tuổi đi đến Pháp, tính ra thì chúng ta ở cùng nhau đã nhiều năm rồi, vậy em nói xem, hồi đó trông anh như thế nào?”  Anh muốn nghe thử một chút, để xem bản thân mình có quá đáng gây ra những vết thương lòng cho cô hay không, anh mới có thể nghĩ ra biện pháp cứu vãn.

“Sao đột nhiên anh lại tò mò đối với chuyện trước kia?” Hoa Xảo Hủy cảm thấy kinh ngạc, nhưng nhanh chóng bỏ qua, bắt đầu suy tư hồi tưởng. “Trước kia…”

Hết chương 5.

Advertisements

3 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 5.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s