Kiss the rain – Chap 35

Tác giả: K

Chapter 35:

Cuối cùng thì ngày thu âm ca khúc mới đã đến. Ngay từ khi nghe giai điệu của bài hát, tôi đã vô cùng sửng sốt, bởi…nó quá tuyệt vời!

Như ông An Mạnh nói, âm nhạc khiến người ta cảm thấy hạnh phúc, đem đến những cảm xúc khi thì nhẹ nhàng, khi thì nồng nhiệt, khi buồn sâu lắng.

Tôi bước vào phòng thu, đeo headphone lên tai, khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nhạc dạo. Tâm hồn tôi và bài hát lúc này hòa nhập làm một, lâng lâng, trôi bềnh bồng trên chiếc thuyền độc mộc…

“Về bên em”

Tôi trôi theo thời gian

trên chiếc thuyền độc mộc

nước trong veo như màu mắt em

tôi cúi nhìn

nhưng không sao chạm tới đáy

bởi cả đời này, tôi chưa hiểu hết lòng em

 

tôi ra đi khi vừa chớm bình minh

ánh mặt trời còn ửng hồng rạng rỡ

qua bốn mùa

chuyến đi dài đằng đẵng

có lẽ

sắp kết thúc lúc hoàng hôn

chiếc thuyền

sẽ đưa tôi đến cõi hư vô

 

này chú sóc nâu tinh nghịch

đang nô đùa trên tán cây hạt dẻ

giữ giùm tôi

chút buồn vương vấn

hóa chùm hoa nhỏ xinh

mong manh gài trên mái tóc em

 

tiếc nuối quá

còn chưa đi hết cuộc hành trình

muốn ngắm hoa bao báp bung nở giữa đêm tối

muốn nghe tiếng chuông nhà thờ Paris ngân vang

muốn thấy những cánh diều

vút bay trên bầu trời xanh lơ

 

trên thế gian liệu có con đường nào

đi hoài đi mãi không có điểm dừng?

chắc không đâu

trừ khi đó là đường vòng

 

chờ tôi nhé, đợi tôi nhé!

Về bên em.

 

“Chú An Thông, cho cháu hỏi một chuyện được không?”

“Ừ.”

“Jenny là ai ạ?” Tôi cúi đầu xuống, ngập ngừng.

“Jenny? Sao cháu lại hỏi về con bé ấy?”

“Cô ấy, có liên quan như thế nào đến Kiwi và Skyler hả chú? Hình như…cháu có nét gì đó rất giống Jenny thì phải.”

Nét mặt chú An Thông lúc này thấp thoáng chút ngạc nhiên.

“Thú thật là lần đầu tiên thấy cháu, chú cũng có ý nghĩ đó. Nhìn từ xa, cả hai cháu đều khá giống nhau, nhất là kiểu tóc và cách ăn mặc. Nhưng nhìn gần thì cũng không hẳn.”

“Vậy ạ…” Tôi đứng đơ ra như người mất hồn.

“Trong hồi ức của chú, Jenny là cô bé người Việt lai Thụy Điển rất xinh xắn, nó có đôi mắt màu nâu đồng, tóc dài mềm mượt như cháu vậy, con bé rất thích đội mũ len lệch màu tím, mặc váy trắng xòe, và…ôm đàn guitar hát tối ngày.”

“Ôi…”

Sao có thể giống tôi đến như vậy chứ?

Hóa ra trên thế gian này, tôi không phải là đứa con gái duy nhất thích đội mũ len và chơi đàn guitar. Ừ, tôi ngốc thật.

“Ngày trước Jenny rất thân thiết với Kiwi và Skyler. Tụi nó thưởng rủ nhau đi dã ngoại, du lịch khắp nơi. Thì ba đứa tụi nó đều là con lai mà, chơi với nhau hợp lắm. Con bé đó đáng mến giống cháu vậy Kem à.”

“Cô ấy vẫn ở đây chứ ạ?”

“Không.” Chú An Thông chua xót. “Nó biến mất rồi.”

“Biến mất?”

“Bố mẹ nó li dị, kết cục là Jenny phải theo bố về Thụy Điển, từ đó đến giờ không còn chút liên lạc nào với nó nữa. Nó cũng chưa bao giờ có cơ hội quay về Việt Nam. Cũng ba năm rồi. Cả hai thằng nhóc, Kiwi và Skyler đều buồn lắm. Kiwi vẫn ở đây như bình thường, còn Skyler sang Mĩ theo học một trường âm nhạc. Mọi chuyện cũng đã qua rồi cháu ạ, nuối tiếc cũng không lấy lại được gì.”

“Cháu nghĩ Jenny sẽ sớm trở về thôi chú An Thông à.”

“Chắc không có chuyện đó đâu cháu. Bố Jenny vì dính vào một vụ bê bối doanh nghiệp, bị truy tố nhưng đã nhanh chóng đưa nó sang Thụy Điển lẩn trốn. Ông ta không còn cửa về đây đâu, và vì thế con bé Jenny cũng vậy.”

Rồi chú An Thông đưa tôi đến một căn phòng nhỏ trong biệt thự nhà Hoàng Gia. Một căn phòng chứa đầy những kỉ niệm về Jenny.

Cô ấy rất yêu hoa violet, vì thế khắp đâu cũng là những bức ảnh Jenny rạng ngời chụp bên loài hoa đáng yêu ấy. Cô ấy rất sống động, rất yêu đời, lúc nào cũng cười rạng rỡ. Jenny-cái tên đẹp, và gương mặt cũng rất xinh đẹp.

Tôi đưa tay lướt qua các bức ảnh trên bàn. Đập vào mắt tôi lúc này là bức ảnh Jenny đang thơm má Kiwi, trông cả hai đều rất vui vẻ, hạnh phúc.

Cổ họng tôi tắc nghẹn.

Những gì My nói khi trước…

Ôi, tim tôi muốn vỡ tung ra từng mảnh.

Không muốn xem nữa! Không muốn!

Tôi chẳng thể nhớ nổi cái cảm xúc tồi tệ khi ấy, chỉ biết tôi đã đẩy cửa, rồi chạy.

“Lừa dối! Là lừa dối hết!” Vừa chạy, tôi vừa gạt nước mắt.

Anh không hề thích em, Kiwi! Người anh thích là Jenny!

Cả Skyler nữa…

Tôi giống cô ấy đến vậy sao? Đến nỗi cả hai người đều lầm tưởng!

Kiwi, anh đối xử tốt với em, yêu mến em, anh tặng em chiếc vòng hạt cườm, rồi nói em là Ice-cream của anh-tất cả chỉ vì bề ngoài của em giống Jenny thôi ư?

Vì em đội mũ len, vì em để tóc dài, vì em thích chơi đàn guitar?

Ngay từ lúc đầu, mình đã là Kem NQ mà. Mình chẳng có gì nổi bật cả, mình tầm thường đến chẳng còn gì tầm thường hơn, thế mà Kiwi lại đối xử với mình ấm áp đến vậy.

Thì ra là thế…

Thì ra mình chỉ là cái bóng trong lòng anh ấy mà thôi.

Sau buổi thu âm, Fresh Music đã cử một ekip các chuyên gia trang điểm, stylish đến xây dựng hình ảnh cho tôi, chuẩn bị cho buổi chụp hình, quay clip, ngày ra mắt album, các sự kiện, buổi họp báo.

Tạm biệt Mũ Len Nhỏ…

Tôi quyết định để các chuyên gia làm tóc cắt phăng mái tóc dài mềm mại của mình đi, ngắn đến ngang vai.

Nếu là ngày trước, khi lưỡi kéo chạm đến mái tóc đáng tự hào này, tôi sẽ òa khóc mất. Nhưng giờ thì khác.

Sau đó họ uốn chúng thành những gợn sóng. Nó khiến tôi biến thành một người hoàn toàn khác, thực sự vô cùng lạ lẫm. Nhưng có sao đâu, miễn là tôi thay đổi là được, để không một ai còn nhầm lẫn nữa. Đau lòng như thế đã đủ rồi.

Trong cái salon tóc rộng thênh thang này, âm thanh của máy sấy, mùi thuốc làm tóc hòa lẫn vào nhau.

Tạm biệt mắt kính cận thị…

Các chuyên gia đeo cho tôi kính áp tròng, và từ giờ trở đi, mỗi khi xuất hiện giữa đám đông, Kem sẽ không còn là một cô nhóc cận thị nữa.

Không còn style “Bà già thập niên 70” nữa, cũng không còn áo sơ mi cài nút trên cùng nữa.

Phòng riêng của tôi giờ đây cũng ngập tràn các giá treo quần áo, váy vóc, giày dép chẳng khác nào Hannah Montana.

Kem của ngày trước đã rơi vào quên lãng rồi.

“Từ giờ trở đi, cuộc sống của cháu sẽ thay đổi hoàn toàn, Hạ Kem. À không, phải gọi là ca sĩ tuổi teen Hạ Kem mới đúng chứ, hà hà. Chào mừng đến với thế giới showbiz.” Bác giám đốc Fresh Music đến vỗ vai động viên tôi sau khi đặt bút kí hợp đồng.

Phải, thay đổi hoàn toàn.

Bởi từ giờ trở đi, tôi sẽ không sống cuộc sống một teen girl 17 tuổi như bao bạn bè khác, sẽ không còn thời gian la cà quanh các cửa hàng sách, không thể xuất hiện vô tư giữa trung tâm thương mại, không thể hồn nhiên đi ăn quẩy nóng hay nem chua rán.

Tôi có trợ lý, có ekip làm việc riêng. Tan học, thay vì trở về nhà nằm dài, xem các bộ phim trên TV thì tôi phải đến studio chụp hình, ráo riết quay MV “Về bên em”, tập thanh nhạc cùng các chuyên gia hàng đầu, quay cuồng với tất cả.

Phía sau tôi là cả một gia đình hậu thuẫn mạnh mẽ. Có bố mẹ động viên, có ông đem sữa đến cho tôi uống, bà nội làm cơm hộp ngon mắt, còn có cả chị Sam nữa.

Chị ấy chỉ tôi cách tạo dáng trước ống kính, cách đi đứng, ăn nói. Sam còn lên một danh sách các ngôi sao tuổi teen lẫn 7x, 8x khác nữa mà tôi rất cần gặp gỡ cũng như hợp tác.

Ví dụ như:

Hát chung với:

♥ Anh Noo Phước Thịnh.

♥ Hồ Ngọc Hà

♥ Thanh Bùi

♥ Justin Bieber (cái này thật hoang tưởng)

♥ Britney Spears (cũng hoang tưởng không kém)

Chụp ảnh bìa Teeny với:

♥ Tăng Thanh Hà

♥ Johnny Trí Nguyễn

♥ Isaac của 365 daband

Đóng phim cùng:

♥ Lương Mạnh Hải

♥ Dustin Nguyễn

♥ Thái Hòa

♥ Kathy Uyên

Ôi, một cái danh sách chóng mặt!

Vậy là công cuộc chuẩn bị cho sự ra mắt của Kem đã chính thức hoàn thành. Tính đến thời điểm này chỉ còn ba ngày nữa sẽ đến buổi họp báo ra mắt album “Về bên em” của nhạc sĩ An Mạnh.

Những ngày bận rộn này, tôi gần như chẳng còn thời gian để thở. Đến trường, tôi không nhìn ra ngoài hành lang mỗi khi Kiwi đi ngang qua nữa, không nghe điện thoại anh ấy gọi, và cũng không reply lại tin nhắn của Kiwi nữa.

Kiwi à, em sẽ quên anh đi một thời gian…

Mọi chuyện đều diễn ra rất tốt đẹp, có điều trước buổi họp báo hai ngày, một chuyện động trời đã xảy ra.

Đó là lúc anh trợ lý mới hớt ha hớt hải chạy đến studio mà tôi đang chụp hình cho album mới.

“Không xong rồi mọi người!” Bình tĩnh một giây, anh ấy tiếp. “Bài hát Về bên em đã bị rò rỉ trên mạng rồi, phiên bản bị lộ này không phải Kem hát, mà là một người khác!”

“Sao cơ? Ai?” Tất cả mọi người, từ nhiếp ảnh gia, chuyên viên trang điểm đến bác giám đốc đều thốt lên kinh hãi.

“Là do Mai Linh. Cư dân mạng lẫn giới chuyên môn đều rất bất ngờ và đánh giá cực cao phiên bản này, trong khi phiên bản chính thức vẫn chưa ra mắt.”

Ôi không…

Advertisements

6 thoughts on “Kiss the rain – Chap 35

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s