Bóng dáng người hầu – Chương 5.2

Nguồn: meconlunar

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 5.2:

“Văn Sâm, anh cứ chuẩn bị tinh thần, bất quá sẽ chậm hơn so với dự kiến một tháng”. Không để ý tới sự hỏi thăm nhàm chán của hắn, thuận tay cầm lấy cây bút trên bàn, xoay một vòng trên đầu ngón tay, sau đó bắt đầu ghi chép lia lịa vào cuốn sổ tay bọc da.

Toàn bộ nhân viên trong So Push đều biết rằng, vị quản lý nhân sự kiêm luôn lãnh đạo tài vụ Ngụy Kính Nghiêu, trong tay có một quyển sổ tay bằng da, luôn luôn cất vào ngăn tủ sắt bảo mật trong phòng làm việc, những ưu nhược điểm của nhân viên, tiền thưởng của quý và tiền thưởng cuối năm đều phải dựa và cuốn sổ ghi chép này.

Bởi vì động tác này của anh, hơn nữa nghe thấy những lời nói nghiêm khắc, làm cho Văn Sâm vốn đang định thử trí nhớ của lãnh đạo sắc mặt đại biến.

“Giám đốc!” Tha mạng đi, tôi chỉ nói giỡn thôi mà.

“Thì ra tôi vẫn âm thầm ủy thác cho anh làm công việc kim ốc tàng kiều, nói như vậy, giao tình giữa chúng ta cũng không phải ít nhỉ?”. Ngụy Kính Nghiêu mỉm cười bộ dáng thực ma quỷ, bởi vì ánh mắt hoàn toàn không mang ý cười.

“Giám đốc à, tôi hay nói giỡn, thói quen hay nói giỡn thôi mà”. Giả lả cười hối lỗi, hắn không khỏi đem tầm mắt hướng đến Hoa Xảo Hủy đang ngồi bên cạnh Ngụy Kính Nghiêu, hy vọng người “phụ nữ đặc biệt” đầu tiên được lãnh đạo mang vào công ty này, sẽ mở miệng giúp hắn nói vài câu.

“Tôi bất quá chỉ mất trí nhớ, anh lại cho tôi là bị mất não luôn, đúng không?” Một câu nói nhẹ nhàng, lại mang theo cảm giác áp bách. “Anh đang nhìn cái gì? Còn nhìn nữa, cẩn thận tôi đem hai con mắt của anh moi ra!” Giây trước còn nhẹ nhành bâng quơ buông một câu, giây tiếp theo đã lập tức nổi giận, ánh mắt nguy hiểm nheo lại nhìn trừng trừng cấp dưới. “Còn nhìn nữa?”

“Này”. Hoa Xảo Hủy căn bản không định nhúng tay vào chuyện công việc của anh, vốn muốn nhìn phản ứng của anh đối với sự việc con người quen thuộc xung quanh, chờ mong xem anh có thể nhớ những gì, nhưng lại thấy anh bắt đầu lên cơn, nhịn không được đẩy anh một cái. “Bình tĩnh một chút.”

“Hừ” Bị sư tiên thuần phục, Ngụy Kính Nghiêu mới thu hồi lại tính tình, hừ một tiếng đối với Văn Sâm.

Anh đối đãi với nhân viên vẫn luôn rất phóng khoáng, chỉ cần làm tốt công việc, anh sẽ không ngại đến chuyện biến văn phòng của mình trở thành căn phòng khách, buông thả một chút cũng không sao, thậm chí còn có cà phê xay nguyên chất tùy lúc có thể đến thưởng thức, công ty thì được trang trí như một khách sạn hạng sang, mặt khác còn có cả hồ bơi và hội trường ngoài trời, cho phép nhân viên được hưởng những giây phút thư giãn thoải mái nhất.

Anh cung cấp môi trường làm việc lý tưởng, dùng tiền thưởng kếch xù để động viên, nhưng xác thực, nhân viên làm việc đã mang đến những thành quả cao, anh biết rằng việc anh bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy, nhất định có thể đào tạo ra nhiều nhân viên chuyên nghiệp, rất đáng giá.

“Một mớ hỗn độn, đã mấy giờ rồi, sao anh vẫn còn ở nơi này? Hôm nay là thứ Hai, hiện tại đã là mười giờ, lúc này anh hẳn là đang ở văn phòng triển khai hội nghị kiểm điểm cho tuần trước, hội nghị đâu? Không cần mở sao?” Ngụy Kính Nghiêu hấp háy mí mắt, nhìn người quản lý đang lâm vào trận địch trước mắt.

Ăn miếng trả miếng, không thể tức giận vì ánh mắt lộn xộn của hắn, vậy thì trả thù ngay tại phương diện công việc đi! (Nhìn chị Hoa Xảo Hủy của ổng đây mà…)

“Cái đó, bởi vì …. Đã xong rồi.” Hắn không thể nói trắng ra, cái hội nghị kia chỉ họp nửa tiếng là đã xong rồi, bởi vì thiếu vị lãnh đạo hay xét nét soi mói, không phải bị “đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than” nghe giáo huấn nữa, hắn rất nhanh đã hoàn thành việc kiểm điểm, mọi người trong phòng đều như trâu đói được thả đã chạy ra ngoài ăn cơm trưa.

“Đã xong?” Rõ ràng không hài lòng đối với kết quả này, biểu tình Ngụy Kính Nghiêu rất khó coi. “Biên bản hội nghị đâu?”

Ai mà biết lãnh đạo đột nhiên xuất hiện, trợ lý phụ trách việc ghi chép lại còn chưa giao biên bản cho hắn, đã đi theo những người khác xuống quán cà phê ăn Muffin.

Theo quy định của So Push, nếu biên bản của hội nghị không được giao lên, sẽ chứng minh rằng hội nghị đó không tồn tại.

“Tôi cho anh mười phút, triệu tập mọi người lại cho tôi, anh gọi luôn Tiểu Chung lại đây, anh ta đã làm mất bản hợp đồng với bên Kĩ Vương, tôi muốn nghe một lời giải thích hợp lý”. Ánh mắt Ngụy Kính Nghiêu nhìn chằm chằm vào máy tính, nhìn những tư liệu liên tiếp được gửi đến, nhìn vào thời gian, ước chừng là năm phút sau khi anh bước vào văn phòng này mới đột nhiên tải lên, anh ung dung cười, di chuyển con chuột bấm nút chặn lại, đem toàn bộ những tư liệu nước đến chân mới nhảy kia hoàn toàn bị gián đoạn.

Không ngoài ý muốn, những tiếng kêu la, khóc than, tất cả mọi thứ tiếng đều từ bên ngoài bay vào phòng anh.

Kỳ thật không phải bọn họ làm việc không tốt, mà là cách thức làm việc lười nhác của bọn họ khiến anh không thể chấp nhận được, thoải mái thì có thể, nhưng không thể lười biếng lơ là công việc.

Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, phát ra một tiếng vang thanh thúy, một tiếng rồi lại một tiếng, làm cho người ta sởn hết tóc gáy, mà Ngụy Kính Nghiêu ánh mắt đang lộ ra tia chết chóc, anh nhìn tên cấp dưới đang cắn môi ở phía trước gằn từng chữ: “Tôi nói lại lần nữa, cho anh mười phút, mười phút sau, tôi muốn nhìn thấy tất cả mọi người đều phải có mặt tại phòng họp, nhớ kỹ, tôi ghét nhất người chậm trễ.”

***

Hoa Xảo Hủy ngồi một mình trong văn phòng của Ngụy Kính Nghiêu, dù sao cũng chẳng có gì để làm, nhưng cứ bước ra khỏi cửa phòng, sẽ có một đám nhân viên vội vàng chạy đến, hỏi xem cô cần những gì.

“Hoa tiểu thư, giám đốc có dặn lại, cô cần gì cứ nói một tiếng cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ giúp cô.”

Bộ dáng khép nép thế kia, hẳn là bị Ngụy Kính Nghiêu dọa cho rồi!

“Không cần, tôi muốn tự mình đi xem”. Nhẹ nhàng cười, cô lui về văn phòng đợi, bởi vì mọi ánh mắt bên ngoài đều nhìn chằm chằm vào cô, tò mò quan hệ giữa cô và Ngụy Kính Nghiêu.

Anh đã trở về Ngụy Kính Nghiêu mà cô từng biết, tự tin, kiêu ngạo, ăn nói thong dong, mỗi lần mở miệng đều làm cho người xung quanh phải ngừng động tác, yên lặng mà nghe anh nói.

Ánh mắt của mọi người không hề có một tia xét nét dòm ngó, hoặc là âm thầm mỉa mai sau lưng, mà là kính cẩn, tôn trọng không dám khinh thường anh.

Vừa mới ngồi xuống lật lật trang tạp chí, chợt nghe thấy cửa bị người đẩy ra, Ngụy Kính Nghiêu nghênh ngang mà đi vào.

“Mệt chết được!” Anh vừa chấm dứt hội nghị, đã nhanh chóng trở về văn phòng, thấy cô vẫn còn ở nơi này, ngồi trên sô pha đọc tạp chí mà anh đã phái người mua đến, trái tim đang treo cao bây giờ mới bắt đầu thả lỏng xuống.

Cô không đi, thật tốt quá.

Gỡ bỏ chiếc cà vạt đi đến bên cô, tiếp theo cởi luôn chiếc áo vest ngoài, cố gắng làm cho chính mình không bị trói buộc, đặt mông ngồi bên cạnh cô, thân thể một phen ngả xuống, không hỏi qua sự đồng ý của cô, liền gối lên đùi cô, mắt nhắm lại.

“Xảo Hủy, anh mệt mỏi quá đi…..” Miệng anh chu lên làm nũng, nào có nhìn ra sự tàn khốc nguyên một ngày đối với nhân viên? Còn ngủ ở trên đùi người khác, cầm lấy tay cô, muốn chờ cô xoa đầu anh.

Hoa Xảo Hủy không khỏi bật cười, mới cảm thấy anh trở về là một Ngụy Kính Nghiêu trước kia, lập tức liền bị đánh đổ, lại thấy anh trở lại bộ dạng ngây thơ này.

“Nhưng mà, tôi thấy anh làm việc thật sự rất hứng thú, thuận buồm xuôi gió, giống như hồi anh chưa mất trí nhớ vậy, thế nào? Có nhớ thêm được gì không?” Theo ý anh, cô đặt tạp chí sang một bên, hai tay bắt đầu xoa tóc của anh, vò qua vò lại, làm cho anh phát ra âm thanh thỏa mãn.

Thật sự rất giống cún… Hoa Xảo Hủy cắn môi dưới, nhịn cười.

Ngụy Kính Nghiêu nghe vậy giật mình, nghĩ rằng quả nhiên, văn phòng là nơi dễ dàng làm cho anh dễ lộ ra dấu vết nhất, bởi vì anh không thể khắc chế được tham muốn công việc của mình.

“Làm sao hứng thú được, bọn họ căn bản là muốn anh chết”. Không những không khắc chế được tham muốn công việc, mà trước mặt cô cũng không ngăn được bản thân mình thổ lộ việc rèn sắt không thành đối với nhân viên. “Hợp đồng đã không ký được, lại còn cố kiếm cớ, căn bản là muốn đem anh trở thành một tên ngốc”. Ngụy Kính Nghiêu càng nghĩ càng tức giận. “Anh là mất trí nhớ, chức không phải mất não!”

4 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 5.2

  1. A Nghiêu điêu quá đi mất
    mất trí nhớ mà vẫn giải quyết mọi việc với tốc độ như vậy, lại còn biết là ai làm mất hợp đồng rùi cả vị trí của quyển sổ da nữa chứ =)))))
    lại còn biện minh mình bị mất trí nhớ chứ ko bị mất não

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s