Mỹ nữ là dã thú – Chương 4.3

Nguồn: meoconlunar

Edit: Hàn Liễu

Chương 4.3: 

Thấy Hạ Nhĩ Bình rót rượu, Hạ Trọng Bình bước qua, uống một hơi cạn sạch.

“Ly nữa nhé?” Anh hỏi.

“Bọn ta còn có người hẹn ở dưới lầu, phải đi rồi.” Nói là không cần, nhưng thấy anh rót nữa, Hạ Trọng Bình vẫn phóng khoáng lại uống hết.

“Ngươi không cần vì chuyện của Tuấn Bình mà lo lắng, ngươi cũng biết hắn xử lý rất khá.”

Hạ Trọng Bình đang đặt chén rượu lại bàn thì tay dừng lại, ngay lập tức lại xuất hiện bộ dạng tàn khốc bất cần đời. “Không ai hỏi ngươi chuyện này.”

Bước lên phía trước, Tề Bang Ngạn nói: “Hạ nhị ca, nếu đã đến đây rồi, hay tốt nhất là cứ ở đây chơi đùa đi. Phòng này đêm nay là thuộc về ngươi cùng cô bạn gái xinh đẹp đó.”

“Bạn gái” là chỉ cô sao? Cô đâu có phải! Lí Thi Mạn còn chưa kịp phản bác, em trai Hạ Nhĩ Bình cùng vị thiếu gia kia đã định rời khỏi phòng.

Hạ Trọng Bình và Tề Bang Ngạn đi rồi, Lí Thi Mạn mất hứng trừng mắt nhìn Hạ Nhĩ Bình.

Tiểu dã thú đang tức giận? “Cô trừng tôi, chính là đang dụ dỗ tôi hả?”

“Tôi chỉ đang trừng mắt với anh thôi.” Cô không khách khí nói lại.

“Tôi lại nghĩ là cô đang cảm kích việc tôi cứu cô lần nữa.”

“Hạ Nhĩ Bình, anh có em trai là người của Hổ Bang, mà anh cùng thiếu gia của bọn họ cũng có quen biết như vậy, thế tại sao đêm đó chúng ta bị bọn họ truy đuổi, anh lại không hề nhắc tới thân phận thật của mình hả?”

“Là vì tôi quên.”

“Quên?” Lí Thi Mạn nhe răng trợn mắt kêu. “Anh là đang cố ý đùa tôi sao?” Cô không phải ngu ngốc, chuyện như thế sao có thể quên được! Nghĩ đến việc mình đêm đó bị anh xoay như chong chóng, cô vô cùng tức giận.

Không biết vì sao mà khi biết mình bị anh đùa bỡn, cô cảm thấy rất khó chịu.

“Có lẽ chúng ta nên uống rượu giải hòa.”

“Không cần, tôi muốn đi về. Mà anh, cứ làm như thiếu gia xã hội đen kia nói đi, nếu đến đây rồi thì tốt nhất là cứ ở đó mà hưởng thụ sự thống khoái đi.” Khách sạn là nơi cho bọn đàn ông đến tìm hoan mua vui, mấy cô gái trẻ như cô không thích hợp đến nơi này.

Lí Thi Mạn cầm lấy túi xách, xoay người rời khỏi.

“Quay lại đi. Có thể đem cái cô còn thiếu của tôi trả lại cho tôi không?”

Cô dừng chân lại, xoay người hỏi “Tôi còn nợ anh cái gì?”

“Một cái hôn, em nợ tôi một cái hôn.”

“Cái gì!” Lí Thi Mạn cảm thấy anh đang cười rất thích thú. “Anh còn dám nhắc tới chuyện này, nếu tôi sớm biết rằng em trai anh là đại ca ở nơi này, làm sao tôi có thể đáp ứng anh chứ?”

Thảo nào lúc ấy cô cảm thấy hơi kỳ quái, bởi vì anh ta rất bình tĩnh, mà bản thân thì lại ngây ngốc bị anh ta lừa đáp ứng cái chuyện như thế, đều do không khí lúc đó rất nguy cấp.

“Nói thì phải làm được, chẳng lẽ cô định đổi ý?”

“Anh……”

“Mặc kệ lão Tam nhà tôi có phải người của Hổ Bang hay không, nhưng thật sự tôi lại cứu cô một lần, không phải sao?” Hạ Nhĩ Bình thâm sâu ngắm nghía, khiêu khích cô, “Chẳng qua là một cái hôn thôi mà. Lí Thi Mạn, cô đang sợ cái gì? Chẳng lẽ sợ tôi ăn cô?”

Vẻ mặt của anh ta giống nhau như là đang nhạo báng cô là cái kẻ yếu đuối, điều này làm cho Lí Thi Mạn không thể chấp nhận.

“Tôi biết rồi, anh khỏi cần nói nữa.” Thì cứ làm như lời anh ta nói, chỉ là một cái hôn mà thôi, dù sao bọn họ cũng không phải là chưa từng hôn qua.

Hơn nữa, anh ta thật sự là lại cứu cô, tuy rằng lại bị anh đùa bỡn một lần, nhưng nếu không phải gặp anh ở trên đường gặp, thì căn bản là cô không biết mình bị theo dõi. Cô không muốn thiếu tên đại sắc lang này bất cứ món nợ ân tình nào.

Lí Thi Mạn quay lại, buông cái bao da, ngồi xuống bên cạnh anh.

Vừa rồi đã nói là không sao cả, nhưng chỉ có bản thân cô mới biết, giờ phút này tim cô đang đập nhanh tới mức nào. Lúc nãy còn đang rất tức giận, bây giờ lại chỉ cảm thấy rất hồi hộp. Bởi cô không biết hôn con trai thì làm như thế nào, trước giờ toàn là anh chủ động hôn mà.

Phát hiện người con gái bên cạnh một hồi lâu vẫn ngồi yên không hề động đậy, Hạ Nhĩ Bình nở nụ cười. “Sao nào? Cô muốn cứ như vậy cùng tôi đối mặt cả đêm? Chắc là đang chuẩn bị nổi giận cái gì sao?”

Quả là cảm giác đáng ghét! “Anh trước tiên phải nhắm mắt lại.” Anh ta cứ nhìn cô thế sẽ làm cô hồi hộp không thể hôn được.

“Sở thích của cô thật đặc biệt.” Trên mặt anh mang ý cười sâu sắc.

“Đừng nhiều lời, nhanh nhắm mắt lại.” Cô quyết định sẽ liều mình một cái, rồi sẽ lập tức bỏ chạy.

“Tôi biết rồi.” Hạ Nhĩ Bình nhắm hai mắt lại, rồi lập tức lại mở ra, làm cho Lí Thi Mạn hoảng sợ. “Tôi thấy như vậy được rồi, cô bây giờ nhắm mắt lại, để tôi hôn.”

“Cái gì…… a!” Thân hình cao lớn ấy đem cơ thể tinh tế ép vào sô pha, nụ hôn nóng rực lập tức hạ xuống, cướp đi lời nói của cô.

Vừa rồi anh chỉ là đùa đùa cô mà thôi, xem ra cô cực kỳ hồi hộp, hơn nữa vẻ mặt còn thật sự nghiêm túc, đúng là rất đáng yêu. Kỳ thật, khi nhìn thấy cô ở trước cửa nhà hàng, anh đã muốn hôn cô, bởi cô đã hại anh trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Đúng vậy, anh quả thật đã rất căng thẳng, trán vẫn còn toát mồ hôi lạnh. Nếu đêm nay anh không bắt gặp cô, thì thật không thể tưởng tượng được cô bị thủ hạ của Hào ca bắt đi sẽ phải chịu hậu quả như thế nào.

Nghĩ đến việc cô thiếu chút nữa đã gặp thương tổn thật lớn, anh không khỏi càng ôm chặt cô hơn, quên mất lúc trước mình đã tự nhủ không được chạm vào cô. Giờ phút này, anh hung hăng thầm nghĩ muốn hôn cô để trấn an lòng đã bị cô dọa cho kinh hoảng, hoàn toàn không phát hiện bản thân càng lúc càng quan tâm đến người con gái đang ở trong lòng mình hơn.

Không giống những lần trước cố ý dùng đầu lưỡi quấn quýt trêu đùa, lần này anh gắt gao mút lấy môi cô, như thể muốn hấp thu hết từng chút ngọt ngào trong miệng cô. Giống như con thú hoang không thể thoả mãn được, anh cố ý đè lên cơ thể mềm mại ấy, nhẹ nhàng cọ khẽ……

Hết chương 4.

One thought on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 4.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s