Bóng dáng người hầu – Chương 5.1

Nguồn: meoconlunar

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 5.1:

Trong khu vực phát triển nhất của thành phố, là một tòa nhà với kiến trúc mười lăm tầng, nơi đây vẫn thường được thế giới nhắc đến với cái tên “So Push”, đó là một công ty kỹ thuật đã thành lập được bốn năm, chuyên cung cấp cho khách hàng các sản phẩm thiết bị mã hóa đặc biệt,  cùng với các dịch vụ game giải trí đang nằm trong kế hoạch cũng sắp được tung ra thị trường. Từ công ty chỉ có hai người lãnh đạo giờ đây đã phát triển lên năm mươi chủ quản lý, mở rộng nhanh chóng, lập trình viên lên đến số lượng ba mươi, bất cứ trò chơi nào, cho dù là game trực tuyến hay các thể loại khác, chỉ cần thông qua những kỹ thuật của So Push, đều sẽ bán chạy, các phương thức lập trình của So Push cũng được mã hóa cẩn thận, do đó đã trở thành độc nhất vô nhị, không ai có thể vượt qua.

Nhìn khắp khu vực châu Á, không người nào có thể tiến xa hơn vị trí của So Push, lại nhìn toàn thế giới, rất hiếm công ty nào có thể sánh ngang.

So Push là niềm kiêu hãnh của Ngụy Kính Nghiêu, là thành tựu lớn nhất trong cuộc đời anh, nhưng khi trở về sau gần hai tháng vắng mặt, lại làm cho anh gặp không ít khó khăn.

“Boss đã trở lại!” Nhân viên đang lười biếng ngồi trong góc cà phê của công ty, ánh mắt đột nhiên nhìn thấy vị lãnh đạo bước vào sau khoảng thời gian biệt tăm, liền hướng mọi người thông báo.

“Báo cáo, báo cáo, bên cạnh Boss còn có một cô gái!”

“Thật không vậy? Boss lại bắt đầu bước vào con đường phong lưu sao? Cả cái công ty So Push này chỉ có duy nhất Boss là không bị nhúng chàm mà.”

Hay lắm, hai tháng anh không đến công ty, trong công ty không có người lãnh đạo, bây giờ anh bắt đầu trở lại, bọn người kia lại coi như anh đã chết, dám chạm vào nỗi đâu của anh.

Ngụy Kính Nghiêu thừa nhận bản thân mình không phải một người đàn ông tốt, nhiều năm sống phóng đãng, hứng thú lớn nhất của anh là vui vẻ với phụ nữ, nhưng anh chưa bao giờ mang những người bạn gái đến công ty, lại càng không cho phép họ gọi điện đến công ty làm phiền, ảnh hưởng đến công việc của anh, điểm này anh thật sự rất nghiêm khắc.

Nhưng Hoa Xảo Hủy không giống vậy, anh muốn mang cô theo bên người, công khai nắm tay cô, ngẩng cao đầu mà bước vào công ty.

Nhưng cô có quan tâm những lời kêu gào bàn tán của nhân viên hay không?

“Công ty của anh…. thật đặc biệt”. Hoa Xảo Hủy trợn mắt há mồm mà nhìn như đang được bước vào một khách sạng hạng nhất, hoàn toàn không có chú ý đến những điều khác, bởi vì vừa bước vào thang máy đã ngửi thấy mùi hương cà phê nồng đậm, đó nhất định không phải là cà phê hòa tan, mà là cà phê được xay nấu nguyên chất, nơi đây cũng thật biết hưởng thụ đúng không?

Vượt qua sự đón chào của các trưởng phòng và nhân viên, bước vào văn phòng, đập vào tầm mắt chính là cách bài trí rất sang trọng và cao cấp,  mỗi người đều ngồi trên chiếc ghế sô pha hạng nhất, mặt chiếc bàn dài hình chữ L, rõ ràng là đi làm việc, những mỗi người đều có chiếc máy tính thông dụng, được trang bị màn hình tinh thể lỏng hai mươi tư inch, trên bạn mỗi người đều có những món đồ chơi nho nhỏ, mô hình, đồ vật cá nhân, thậm chí còn có người dẫn chó theo làm việc. (@K.Bee: Đây là cái thể loại công ti gì vậy?????????????? >”<)

“Gâu gâu ”. Một cái đầu đen bóng cùng với hai tiếng chó sủa vang lên , chú chó nhe răng nhếch miệng lộ ra chiếc ranh nanh với Ngụy Kính Nghiêu, tư thế phục thù, có lẽ giây tiếp theo sẽ lao đến cắn xé một phen.

Cái con Đại Hắc này thật sự càng ngày càng đáng chết, mới hai tháng không chà đạp nó thì nó không biết ai là chủ nhân! Ngụy Kính Nghiêu sắc mặt không đổi, chậm rãi xắn ống tay áo lên.

“Đại Hắc à, mày muốn gây chuyện với miếng cơm manh áo của mày à? Đi ra cho tao!” Một nhân viên đột nhiên chạy đến cứu chữa tình huống, vỗ đầu con chó một chút, làm cho chú chó đen vốn đang nhe răng nanh với người ta bèn kêu lên một tiếng, ánh mắt đen láy nhìn chủ nhân, nghiêng đầu vô tội, động đậy lỗ tai.

“Phản ứng này rất quen thuộc…” Hoa Xảo Hủy nhìn chú chó thân to lông đen kia, cảm thấy hành động của nó có vẻ giống như cô đã từng quen biết.

Ngụy Kính Nghiêu tuyệt đối sẽ không thừa nhận, anh nhìn thấy bóng dáng của chính mình thông qua con chó ngu ngốc này. (@K.Bee: OMG!!! =))))))

“Ông chủ, ôi trời ơi ngài sao lại rảnh rỗi đến đây? Ngài có khỏe không? Ngài có muốn tôi giúp ngài đi quan sát đây đó không?” Một tên nhân viên khoa trương xoa xoa bàn tay, vẻ mặt kiểu chân chó nịnh nọt .

Ngụy Kính Nghiêu nhìn người này, không khỏi hoài nghi, anh ta thật sự là cao thủ chuyên nghiệp đã làm việc nửa năm trong công ty sao? Cố ý bày ra gương mặt này trước mặt anh, là đang đùa giỡn sao?

Anh lần đầu mang phụ nữ tới công ty, đã không nể mặt thì thôi, còn làm cho mọi người nghĩ anh là một kẻ trăng hoa!

“Văn phòng của tôi ở đâu?” Anh biết rõ những còn cố ý hỏi, quyết tâm muốn quan sát một chút tên nhân viên tự do quá mức này.

“Vâng, tôi dẫn đường cho ngài!” Tên nhân viên kia đi đằng trước, đưa anh và Hoa Xảo Hủy đến văn phòng, bộ dạng mời mọc, tiếp tục làm một tiểu thái giám. “Ông chủ, có cần chuẩn bị bữa tối ở khách sạn không? Mời tiểu thư đi cùng, giống như ngày trước ngài vẫn hay nhờ tôi thuê phòng giúp ngài.”

Bước vào văn phòng, thấy một không gian sáng sủa sạch sẽ, bàn ghế bằng gỗ, đặt trên chiếc bàn làm việc là một chiếc laptop màu bạc tiện lợi, chiếc bút hiệu Montblanc anh quen dùng vẫn cắm trên giá, bên phải chiếc bàn làm việc có một ngăn kéo khóa mật mã.

“Hoa Xảo Hủy, em đến đây ngồi đi”. Ngụy Kính Nghiêu tự mình đưa cô đến chiếc ghế bên cạnh bàn làm việc của anh, giúp cô ngồi xuống, bộ dạng chăm sóc dịu dàng, không chỉ làm choáng váng tên cao thủ chuyên nghiệp trước mặt, mà còn cả những nhân viên đang rình coi bên ngoài.

Anh ngồi xuống trước bàn àm việc, thích ứng với cảm giác của cương vị công việc, lười nhác lâu lắm rồi, dường như đã quên mất phải bắt đâu như thế nào —- chỉ là dường như.

“Thế nào? Có nhớ ra cái gì không?” Hoa Xảo Hủy nhìn biểu tình nặng nề của anh, không khỏi quan tâm hỏi.

Ngụy Kính Nghiêu lắc lắc đầu, nhíu mày, bộ dáng giống như rất buồn rầu, nhưng giây tiếp theo lại rất lưu loát kéo chiếc ngăn tủ bên phải ra, trên chiếc khóa mã hóa điện tử, rất nhanh ấn xuống một loạt hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh để mở mật mã, ấn hết dãy ký tự đó, cạch một tiếng, ngăn kéo đã tự động mở ra.

Ngụy Kính Nghiêu chậm rãi, lấy ra một quyển sỏ ghi chép bằng da, bắt đầu lật xem từng tờ từng tờ một.

“Xem ra thật sự có hiệu quả, anh nhớ ra mật mã, nhớ được quyển sổ ghi chép này”. Đối mặt với hành động bất thình lình của anh, cô cảm thấy rất vui vẻ. “Anh có ấn tượng? Có nhớ thêm gì không?”

“Chỉ là những hình ảnh chợt lóe rồi biến mất mà thôi, không nhớ nhiều lắm”. Chuyện cho tới nay, anh đã có thói quen nói dối như cơm bữa, mặt cũng không đỏ, hô hấp ổn định giải thích rằng những hành động của mình đều do có hình ảnh chợt lóe trong đầu rồi biến mất.

“Không vấn đề gì, mởi chỉ ngày đầu tiên thôi, như vậy cũng đã quá tốt rồi”. Hoa Xảo Hủy mỉm cười nhìn anh an ủi, động viên anh không nên nổi giận, “trí nhớ không nhanh hồi phục như vậy đâu, từ từ sẽ đến, ban đầu đều phải như vậy, không thể lấp tức nhớ ra mọi thứ được .”

Cô là thật sự muốn tốt cho anh, hy vọng anh nhanh chóng khôi phục trí nhớ, trở lại với cuộc sống trước đây.

“Ừm…” Anh một bên nghe cô an ủi, trong lòng lại âm thầm giằng co, nhưng không thể khống chế đôi tay mình, sau khi mở laptop và khởi động máy xong, bắt đầu nhập vào mật mã riêng của tài khoản cá nhân, tiến vào hệ thống.

Những hình ảnh trên đó khác với hệ điều hành Microsoft thông thường, đây là hệ điều hành của riêng Ngụy Kính Nghiêu, do Đổng Diệc Hà đã nhằm vào nhu cầu công việc của anh mà thiết kế, chỉ cần khởi động máy và đăng nhập, những hồ sơ chi tiết lớn nhỏ trong nội bộ công ty đều được cập nhật, thời gian biểu làm việc trong ngày của mỗi nhân viên, bao gồm cả  những người nhàn rỗi, cùng với những người bạn luôn mắng anh là ông chủ cuồng công việc, anh đều nắm bắt rất rõ.

Ngón tay trên màn hình di chuyển một chút, nhìn thời gian làm việc trong suốt hai tháng qua, anh tập trung tinh thần nhìn, đầu óc không ngừng xoay chuyển, dựa vào những tin tức này để nắm bắt tình hình của công ty.

Ngồi tại vị trí này, Ngụy Kính Nghiêu không thể áp chế được lòng tham công việc, nhìn không được muốn đem những bộ phận anh thấy không vừa mắt, điều chỉnh cho đến khi nào anh xem thuận mắt mới thôi.

“Ông chủ… ngài… đã khôi phục chưa?” Không thể trách sự hoài nghi của nhân viên, Ngụy Kính Nghiêu lúc làm việc nghiêm khắc không chịu được, hoàn toàn tương phản với tấm ảnh chụp trên báo chí truyền thông, tuy rằng trên báo tin đồn rất nhiều, làm cho người khác đã quen với hình ảnh một công tử đào hoa, nhưng đối với công việc, anh lại rất nghiên túc.

Những tin đồn chỉ phát sinh ở bên ngoài công ty, anh chưa bao giờ cho phép bạn gái đến quấy rầy công việc của anh, tuyệt đối không cho phép điện thoại đến công ty để làm phiền, không cho phép đến công ty dò hỏi, lại càng không cho đứng chờ anh ở dười lầu, chứ đừng nói đến có một cô gái ngồi bên cạnh xem anh làm việc, theo dõi những mật mã quan trọng anh nhập vào máy tính.

 

2 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 5.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s