Mỹ nữ là dã thú – Chương 4.2

Nguồn: meoconlunar

Edit: Hàn Liễu

Chương 4

Phần 2:

Nghe được những người bên ngoài kêu gào, Lí Thi Mạn thấy khẩn trương không biết nên làm gì. Thế này thì bọn họ nhất định sẽ bị băm thành thịt vụn!

Hạ Nhĩ Bình cầm lấy tay trái của cô, đem kéo đến bên miệng, khẽ hôn xuống mu bàn tay ấy. “Đừng sợ, không có việc gì đâu.”

“Làm sao có thể không có việc gì. Nơi này là Hổ Bang tổng bộ, chứ không phải là trụ sở cảnh sát.” Lí Thi Mạn muốn thu ay về, nhưng lại bị anh cầm thật chặt.

“Em có nguyện ý trao cho anh một cái hôn không?”

“Cái gì?”

“Nếu lần này chúng ta có thể lại một lần nữa bình an thoát nạn, thì em có nguyện ý cho anh một cái hôn không?”

“Giờ là lúc nào rồi, anh lại còn muốn……”

“Anh bằng lòng bị bắt cùng với em như thế, em cũng phải bằng lòng cho anh một cái hôn chứ?”

Anh nắm tay lại thật chặt. Cô cảm nhận được nhiệt độ ấm áp từ đôi bàn tay to lớn của anh truyền sang, cả người giống như bị bỏng, cô vội khẩn trương rụt tay lại.

“Tôi biết rồi, nếu chúng ta bình an vô sự, tôi sẽ cho anh một cái hôn.”

“Không được quên lời em đã nói đâu đấy.” Hạ Nhĩ Bình đôi mắt dịu xuống, nở nụ cười.

Anh cười, làm cho cô cảm thấy liệu có phải mình đang bị anh đùa bỡn hay không? Bởi vì vẻ mặt anh rất tự tin, ngay cả nụ cười nhẹ kia cũng thật là quỷ dị. Nhưng đã bị vây ở đây như thế này, còn có biện pháp thoát nạn an toàn sao?

Nhìn thấy một chiếc xe hàng ngoại loại hiếm đang tiến vào, dừng lại ở cửa chính khách sạn, anh lại cười.

“Chúng ta xuống xe đi.”

Lí Thi Mạn cùng anh xuống xe, ngay lập tức đã bị mấy người của Hổ Bang bắt lấy. Phát hiện cô đang phát run, Hạ Nhĩ Bình liền kéo cô vào trong lòng.

Lúc này có hai người đàn ông bước xuống từ chiếc xe kia, đi phía trước là một người cao cũng chỉ bình thường, nhưng tuấn mỹ vô cùng, theo sau là một người cao lớn, mặt không có chút biểu cảm nào.

Hai đoàn người dừng trước cửa khách sạn để chào hỏi, bao gồm cả đám người vừa tóm lấy Hạ Nhĩ Bình và Lí Thi Mạn, mặc dù còn cách nhau một khoảng, nhưng bọn chúng vẫn lớn tiếng cung kính hô lên: “Thiếu gia! Trọng ca!”

Người đàn ông cao lớn cảnh giác nhìn bốn phía, ánh mắt đảo qua Hạ Nhĩ Bình, hai người bốn mắt giao nhau trong chốc lát, trên mặt hắn không có chút biểu tình gì, đi theo vị thiếu gia đằng trước vào khách sạn.

“Ê, lão Tam, ngươi thật sự thấy chết không cứu sao?”

Hạ Nhĩ Bình bất ngờ hô to, làm cho mọi người tất cả nhìn về phía anh, Lí Thi Mạn cũng ngẩng mặt nhìn, chỉ có mỗi người đàn ông cao lớn kia là không có phản ứng gì, nhưng vị thiếu gia tuấn mỹ đi đằng trước kia thì phát hiện ra Hạ Nhĩ Bình, vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ, sau đó đi tới.

Mấy người đang bắt giữ Hạ Nhĩ Bình và Lí Thi Mạn nhìn thấy thiếu gia vẻ mặt cười cười đi tới, như là có quen biết hai người, vội buông tay chạy sang một bên đứng.

Thiếu gia ôn nhã hướng Hạ Nhĩ Bình cười. “Hạ nhị ca, đã lâu không thấy.”

Hạ Tuấn Bình cũng cười. “Đã lâu không thấy, Bang Ngạn.”

Lí Thi Mạn ngồi ở một căn phòng xa hoa khí phái, là phòng khách, vậy thì bên kia cánh cửa kia hẳn là còn một căn phòng khác. Đây là tầng cao nhất của khách sạn, nên cô đoán đây chắc là phòng cao cấp nhất.

Cô nhìn thấy Hạ Nhĩ Bình cùng vị thiếu gia tuấn mỹ kia nói chuyện nhà của họ, cho tới tận bây giờ, cô vẫn còn kinh ngạc trong lòng.

Nghe mọi người nói rằng cậu con thứ ba nhà họ Hạ đi du học ở Mỹ về, rồi gia nhập xã hội đen, không ngờ tin đồn này lại là thật, vị Trọng ca vừa rồi chính là em trai của Hạ Nhĩ Bình–Hạ Trọng Bình.

“Hạ nhị ca, ngoại trừ một năm sau khi ở Mỹ về, thì hình như hai năm rồi chúng ta chưa gặp mặt nhau.”

“Đúng vậy.” Đừng nhìn Tề Bang Ngạn luôn cười có vẻ vô hại, tựa như một cậu bạn hàng xóm bình thường mà nhầm, hắn tuy nhỏ hơn Trọng Bình ba tuổi, nhưng cũng như Trọng Bình, trước kia cũng đều là thiếu niên thiên tài cả. “Ngươi và lão Tam có khoẻ không?”

“Bọn ta đều rất khỏe, cám ơn.” Tề Bang Ngạn tự mình rót rượu cho anh. “Đúng rồi, nghe nói Hạ đại ca bị đuổi ra khỏi cửa, chuyện này là thật sao? Lần trước ta thấy Trọng Bình đọc được chuyện đó trên báo, tuy rằng hắn cái gì cũng không nói, nhưng mà ta biết hắn vẫn thật sự lo lắng.”

“Những gì báo chí viết là thật, Tuấn Bình bị cha ta đuổi ra khỏi nhà.” Tình huống của Tuấn Bình kỳ thật có điểm giống với chuyện của Trọng Bình, ở chỗ đều là vì yêu một người mà ra đi, chỉ khác là, Trọng Bình là tự nguyện trốn nhà đi mà thôi.

Anh và Trọng Bình bằng tuổi nhau, học cùng một trường đại học, nhưng khác khoa, còn Bang Ngạn là đàn em của bọn họ. Ở trường có không ít học sinh người Hoa, bởi vậy họ thường xuyên tổ chức gặp mặt, mà lão Tam chính là quen biết Bang Ngạn từ đó. Sau có lần Bang Ngạn gặp chuyện rắc rối, mọi người mới biết được, thì ra vị thiếu niên đẹp trai tài giỏi này chính là con trai của một đại ca xã hội đen ở Đài Loan.

Từ đó về sau mọi người vô ý cố tình giữ khoảng cách với Bang Ngạn. Dù sao họ cũng đều là đang tha hương nơi nước Mỹ, ai cũng thầm nghĩ muốn học cho tốt, không muốn gặp chuyện không may. Nhưng lão Tam lại càng thân cận cùng Bang Ngạn, thậm chí đến lúc anh biết được, mới phát hiện ra họ có quan hệ vô cùng thân thiết với nhau.

Trở lại Đài Loan sau, lão Tam tự mình đi tìm cha để ngả bài, nói rằng hắn yêu đàn ông, hơn nữa đối phương còn là con trai của đại ca xã hội đen, nói xong hắn liền rời nhà ra ngoài sống. Anh từng được mẹ ba nhờ vả, tới nơi này tìm hắn. Vừa rồi nghe mọi người cung kính hô Trọng ca, xem ra tên này sống cũng không tồi.

Lúc này Hạ Trọng Bình mở cửa đi đến, thấy Hạ Nhĩ Bình mặt mày thảnh thơi cùng Tề Bang Ngạn ngồi uống rượu cùng nhau, hắn liếc mắt nhìn giận đến trắng mắt. Người này nghĩ rằng tới chỗ hắn là để nghỉ phép sao?

Nhưng thật ra Tề Bang Ngạn vừa thấy hắn tiến vào thì lập tức đứng dậy đi về phía hắn.

“Đã cùng A Hào nói chuyện?” (Beta: A Hào là cái tên Hào ca đó, bọn đàn em gọi là Hào ca, mấy soái ca này soái hơn hắn thì gọi hắn là A Hào thôi)

Nhìn lại hắn, Hạ Trọng Bình lộ ra nụ cười dịu dàng chả hợp với hình tượng bên ngoài chút nào. “Ngươi không cần lo lắng, đều xử lý tốt rồi.” Hổ Bang chia làm năm chi nhánh là Hồng, Hoàng, Lam, Hắc, Lục (Beta: đỏ, vàng, xanh lam, đen, xanh lục). Kẻ có xung đột với Nhĩ Bình là A Hào, kẻ đứng đầu chi nhánh Hồng.

Hạ Nhĩ Bình nhìn hai tên trước mắt. “Đều xử lý tốt rồi” không phải là đang nói với anh sao? Nhưng tại sao vừa vào cửa liền trừng mắt với anh, còn đối với Bang Ngạn thì lại cười dịu dàng đến như vậy. Xem ra hắn hoàn toàn không thay đổi, cũng giống như hồi còn ở Mỹ, đối với ai cũng đều tàn khốc, chỉ cười với một Bang Ngạn.

Tuy rằng người ta không phải nói với anh, nhưng tốt xấu gì sự tình cũng đã được giải quyết, anh liền mở miệng nói thanh, “Cảm tạ, có muốn uống một chén hay không?”

Sự tình được dàn xếp như thế nào, lão Tam cùng tên Hào ca kia đàm phán ra sao, anh sẽ không đi thắc mắc. Dù sao bọn họ có cách giải quyết của bọn họ, nếu lão Tam nói không có vấn đề gì thì mọi chuyện là không thành vấn đề.

One thought on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 4.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s