Kiss the rain – Chap 24

Tác giả: K

Tình trạng: On going

Chapter 24:

[Dẫn lời chị Sam]

Khi tên tuổi và hình ảnh của bạn xuất hiện trên một tạp chí nổi tiếng cũng có nghĩa là:

♥Bạn sẽ nổi tiếng (đương nhiên).

♥Bỗng chốc trở nên “hot” hơn bao giờ hết. Vì vậy cần phải làm quen dần với việc được dòm ngó, bàn tán xôn xao mỗi khi đi qua hành lang các lớp học.

♥Sẽ có nhiều người thấy khó chịu với bạn, nhưng đó không phải là vấn đề gì quá lớn đâu. Hãy học cách mỉm cười thân thiện với họ, ngay cả khi họ ghét bạn như thể bạn chẳng khác nào một con sâu ngoe nguẩy.

♥Cần phải thận trọng hơn trong hành động cũng như lời nói nếu không muốn bị coi là một đứa “não phẳng”.

♥Ngồi cả giờ đồng hồ để giải thích với bố mẹ-những người chỉ muốn bạn trở thành nhà kinh tế thay vì một nghệ sĩ ôm đàn phừng phừng trên sân khấu.

♥Yên tâm đi, độ “hot” của bạn sẽ suy giảm theo ngày tháng, trừ khi bạn lại bùng nổ thêm một lần nữa.

Haizz.

Làm người nổi tiếng thế này thật chẳng dễ dàng gì. Từ giờ trở đi, tôi phải hạn chế cái sự tò mò của mình mới được. Nhất là việc ngồi đọc comment về mình trong các diễn đàn.

Nếu như đó là lời khen ngợi, động viên thì không sao. Nhưng nếu là lời chê bai thì nó khiến tôi cảm thấy tồi tệ vô cùng.

Bạn sẽ thấy thế nào nếu có người lôi những bức ảnh mốc meo xấu xí hồi cấp 1, cấp 2 của bạn trưng bày lên các diễn đàn chỉ để chứng tỏ một điều ở ngoài đời bạn không lung linh bằng trên báo? Và rồi họ còn thêu dệt mấy câu chuyện chẳng ra đâu vào đâu nhằm mục đích bôi xấu bạn? Tất nhiên tôi thừa biết chủ nhân của những trò lố đó chẳng phải ai khác chính là Gigi, nhưng than ôi, biết vậy thì làm được gì?

Tôi đã chia sẻ nỗi sợ hãi của mình với Siro, cậu ấy khuyên tôi nên tập trung vào việc của mình thì hơn, mọi người luôn đưa ra ý kiến về mọi thứ, không nên để tâm nhiều đến chuyện đó nữa.

Ok, không bận tâm nữa! Nghĩ vậy, tôi tắt máy tính, xuống bếp nhặt rau cùng mẹ.

Trong lúc hai mẹ con đang loay hoay rửa rau và tán gẫu thì chuông cửa reo.

“Ra mở cổng đi Kem.”

“Vâng.”

Tôi vội lau tay bằng khăn sạch rồi chạy ra mở cửa. Đó là một người đàn ông tuổi trung niên, hơi thấp bé, gầy quắt queo, đeo kính râm và mặc comple rất ngầu. Ồ, ông ta còn đến đây bằng xe BMW nữa.

“Chào chú. Chú tìm ai ạ?”

“Cho hỏi đây có phải là nhà Hạ Kem không?”

“À vâng đúng rồi ạ. Cháu là Hạ Kem đây.”

Nghe vậy, người đàn ông xúc động gỡ cặp kính râm ra, nhìn tôi chăm chú một hồi rồi mừng rỡ túm lấy hai vai tôi.

“May quá, cuối cùng cũng gặp được cháu!”

“Chú nói gì cơ ạ? Cháu không hiểu?”-Tôi bối rối.

“Niềm hy vọng cuối cùng của ta! Trời ơi, cháu có biết là chúng ta đã tìm kiếm cháu vất vả thế nào không?”-Vừa nói, chú ấy vừa rưng rưng nước mắt.

Cái gì thế này? Tự nhiên mọc ở đâu ra “niềm hy vọng cuối cùng của ta” vậy?

Mẹ vẫn bảo phải cẩn thận khi có người lạ đến nhà. Bằng một thủ đoạn lừa lọc khủng khiếp nào đó, họ sẽ đánh bẫy bạn, sau đó đem bạn bán sang Trung Quốc hay bất cứ một nơi xa xôi nào đó đang mất cân bằng giới tính trầm trọng.

Có ba phương án xảy ra. Một là bạn sẽ phải ngậm ngùi làm vợ một tay xấu xí thô thiển già nua nào đó. Hai là bị quẳng vào lầu xanh. Ba là bị bóc lột sức lao động đến cạn kiệt đến mức chỉ còn da bọc xương.

Chú này cũng có vẻ khả nghi lắm. Tuy ăn mặc khá sành điệu, đi xe xịn, nhưng ai biết đâu được đấy, bên trong đang ngấm ngầm thủ đoạn? Nghĩ thế, tôi khẽ gạt tay chú ta ra và lùi lại, định gọi mẹ ra giải quyết.

“Ai đến chơi thế Kem? Mau mời vào nhà đi.”-Tiếng mẹ vọng ra từ phòng khách.

“Dạ.”

Thôi thì mời vào vậy.Mẹ ở nhà chắc chú ta không dám làm gì đâu.

“Có gì chú vào nhà nói chuyện. Đứng ở đây không tiện cho lắm.”-Tôi khoát tay mời.

“Cảm ơn cháu!”-Chú ấy vẫn nước mắt lưng tròng, tay cầm chiếc khăn giấy chấm chấm.

Không phải là bạn của mẹ rồi. Bởi vì khi bước vào nhà, mẹ nhìn chú ta với con mắt rất đỗi ngạc nhiên. Nhưng mẹ tôi vốn là một người rất điềm đạm và lịch sự, nên đã mời chú ấy ngồi và còn hỏi:

“Anh uống coffee nhé? Hay bia?”

Rất nhanh, người lạ mặt kia đáp lại:

“Không cần đâu chị. Tôi uống nước lọc được rồi.”

Dường như đã lấy lại bình tĩnh, chú ấy bắt đầu đi vào vấn đề tại sao lại đến nhà tìm tôi.

“Chuyện là thế này. Hạ Kem là một cô bé rất đặc biệt. Chúng tôi đã muốn tìm cháu từ rất lâu rồi, nhưng tiếc là cơ hội chưa đến. Nhưng hôm qua, trong một lần tình cờ đọc được bài báo viết về cháu, nghe cháu hát, chúng tôi đã hiểu, cháu chính là người chúng tôi tìm kiếm bấy lâu nay.”

Từ từ đã nào! Tôi là người chú ta tìm kiếm bấy lâu nay ư?

Chuyện này cứ giống mấy mô típ phim truyền hình dài tập ý. Nhân vật chính là một cô gái xinh đẹp, giỏi giang nhưng nghèo khổ. Bỗng một ngày đẹp trời, cô xuất hiện trên phương tiện thông tin đại chúng. Và rồi mấy hôm sau, một nhóm người đột nhiên đến nhà nói với cô rằng, cô chính là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn kinh doanh hùng mạnh, do sự cố gia đình nên đã phải lưu lạc bao năm. Shock thật đấy! Nhưng rõ ràng là cô ta sẽ đổi đời rồi! Rồi sau đó sẽ là câu chuyện tình yêu ngọt ngào với anh chàng đẹp trai nhà giàu nữa chứ! Á á á…

“Anh có thể nói rõ hơn được không?”-Mẹ bắt đầu tò mò.

“Tôi là con trai út của nhạc sĩ An Mạnh. Chị biết ông chứ?”

Trời, vậy ra không phải rồi.

À mà khoan. Nhạc sĩ An Mạnh? Ông nội của anh Kiwi?

“Tôi biết chứ, ông ấy nổi tiếng từ hồi tôi còn bé xíu. Mấy chục năm rồi chứ có ít đâu.”-Mẹ nói.

“Cháu cũng biết nhạc sĩ An Mạnh chứ Kem?”

“Dạ, cháu biết.”-Tôi rụt rè.

“Không giấu gì chị và cháu. Tôi là An Thông. Bố tôi- tức ông An Mạnh, đang bệnh nằm viện. Về lâu về dài khó có thể nói trước được. Tình trạng của ông lúc này giống như lá vàng trên cây, giông tố một chút là có thể lìa cành. Ông vẫn luôn ấp ủ về dự án album cuối cùng, quyết thực hiện nó đến khi sức tàn lực kiệt. Dự án lần này có rất nhiều ca sĩ nổi tiếng góp mặt. Nhưng còn một bài hát nữa, bài hát chủ chốt của album mà ông tâm đắc nhất, vẫn chưa thể tìm ra giọng ca nào phù hợp. Chị nghĩ xem, có biết bao nhiêu ca sĩ, bao nhiêu giọng hát thiên thần nổi tiếng, nhưng chẳng một ai khiến ông ưng ý cả.”

Ngừng một lúc, chú ấy lại tiếp.

“Theo như ông mong muốn, đó sẽ phải là một giọng hát đặc biệt, không quá cao, không quá thấp nhưng lại trong veo như pha lê. Giọng hát này khi cất lên, có thể khiến người nghe cảm thấy hạnh phúc, thoải mái, cảm giác mát lạnh như đang bay bổng trên mây xanh, bao nhiêu mệt nhọc cũng vụt tan biến. Đó-chính là mục đích lớn nhất cuộc đời ông, âm nhạc đem đến cho con người hạnh phúc.”

“Vậy ra…?”-Tôi ấp úng.

“Thật may mắn biết bao! Hôm qua, sau khi chú xem clip cháu hát, đã đem nó đến cho ông. Khi nghe xong, ông mỉm cười vui sướng, rồi ngay lập tức rơi lệ, nhắc đi nhắc lại: “Thấy rồi! Rốt cuộc là ta đã tìm thấy rồi!”. Tối hôm ấy, ông đã dặn đi dặn lại chú, bằng mọi cách phải đưa cháu đến gặp ông. Kem ạ! Cháu chính là tia hy vọng cuối cùng của gia đình chú! Ước nguyện cuối đời của ông-nhạc sĩ tài ba An Mạnh đã sắp được thực hiện rồi! Cháu sẽ giúp chúng ta chứ?”

Nghe đến đây, mẹ tôi đã khóc thật. Tôi thấy mắt mẹ đỏ hoe. Mẹ không thích tôi hát hò cho lắm, ngay cả khi tôi được lên báo. Nhưng lần này thì…

“Nhất định rồi! Tôi và nhà tôi nhất định sẽ đồng ý!”

Thấy thế, chú An Thông mừng quá, vội chạy tới cầm hai tay mẹ tôi đầy cảm kích.

“Cảm ơn chị nhiều lắm! Chúng tôi tuyệt đối không để cháu Kem chịu thiệt thòi đâu! Còn về việc học tập, chị không phải lo, cháu sẽ đến hãng đĩa vào những buổi chiều rảnh rỗi, nếu cần chúng tôi sẽ thuê gia sư. Cảm ơn chị!”

“Anh đừng khách sáo. Nếu là việc có ích, chúng tôi sẽ ủng hộ cháu chứ không ngăn cấm gì đâu.”

Còn tôi thì ngồi đơ ra ở đó. Tôi thật chẳng bao giờ nghĩ rằng, giọng hát của mình lại được chú ý đến như vậy…Tại sao không nhỉ? Đem hạnh phúc đến cho mọi người, có lẽ đó là sứ mệnh của tôi…

Sau khi được mẹ đồng ý, chú An Thông chở tôi đến bệnh viện nơi ông An Mạnh đang nằm. Có một cảm giác gì đó rất khó tả. Tôi sắp được gặp vị nhạc sĩ nổi tiếng, con người tài hoa mà tôi vô cùng kính trọng.

Đến nơi, chú An Thông đi trước dẫn đường, còn tôi lẽo đẽo theo sau. Sau tiếng “ding” của thang máy, chúng tôi đi qua khá nhiều phòng bệnh, phòng điều trị trên tầng 9 mới tới phòng của ông An Mạnh. Khắp các nơi trong bệnh viện đều có mùi thuốc sát trùng, mùi từ xe đẩy của y tá. Tôi vốn sợ dao kéo, sợ máu, sợ bệnh viện nên cái mùi đặc trưng này quả thực khiến tôi khiếp hãi.

“Đây rồi, vào đi cháu.”-Chú An Thông ra hiệu.

Cửa phòng mở, tôi rón rén bước vào. Căn phòng khá nhỏ, có hàng đống máy móc, dây rợ chẳng chịt. Trên chiếc giường bệnh màu trắng toát, có một người đang nằm rất yên lặng. Hẳn là nhạc sĩ An Mạnh rồi.

Không chỉ vậy, ngồi bên cạnh ông còn có một người nữa. Mà dáng vẻ cao lớn, trầm tĩnh của người này đã quá đỗi quen thuộc với tôi…một người mà tôi không hề muốn gặp thêm một lần nào nữa, có gặp cũng chỉ khiến tôi thêm buồn mà thôi.

Nghe thấy tiếng cạch cửa, người đó quay lại. Mặt đối mặt.

Dưới ánh đèn mờ ảo nơi phòng bệnh, đôi mắt của người đó ánh lên những tia sáng lạnh lẽo.

Là anh ư, Kiwi…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s