Kiss the rain – Chap 22

Tác giả: K

Tình trạng: On going

Chapter 22:

[Trích quyển sổ nhỏ của Kem]

5 điều tôi không thể.

♥Tôi thường dành cả tiếng đồng hồ để viết cho mình lịch ôn tập, hay thời gian biểu cho mùa hè và trang trí chúng một cách rất hào hứng. Nhưng tôi không thể thực hiện nó trong quá 2 ngày.

♥Tôi luôn luôn quên đổ nước vào bình lọc, mặc dù trước khi đi làm mẹ đã dặn đi dặn lại cả chục lần.

♥Tôi không thể ăn phở mà không có quẩy.

♥Khi đọc một cuốn tiểu thuyết tình cảm, tôi không thể không ngó qua cái kết trước khi bắt tay vào đọc. Một cái kết ngọt ngào sẽ khiến tôi có cảm hứng đọc hơn là một cái kết đẫm nước mắt.

♥Tôi không thể giữ tủ quần áo của mình ngăn nắp. Nếu hôm trước vừa gấp lại gọn gàng thì có thể hôm sau, tôi cần gấp một thứ gì đó và sẽ lục tung hết cả lên. Chuyện đó cứ lặp đi lặp lại n lần trong một năm.

5 người mà tôi không thể có nổi chút cảm tình.

1-Gigi (tất nhiên).

2-Long Hôi Nách (rất xứng đáng).

3-Cô thu tiền học ở phòng tài chính trường cấp 2 (luôn cáu kỉnh, bực bội với tất cả học sinh mặc dù bọn tôi chẳng bao giờ làm gì sai cả).

4-Osama  bin Laden.

5-Người sáng lập ra bộ môn ném bóng rổ.

Những lý do tôi thích Kiwi.

♥Anh ấy đẹp trai nhất trung học Isaac Newton.

♥Nổi tiếng nhưng không hề kiêu ngạo.

♥Chơi bóng rổ rất cừ.

♥Hầu hết bọn con gái trong trường đều thích anh ấy.

Những cái này là tôi viết cách đây khá lâu rồi. Một vài điều trong đó không còn đúng nữa. Nhất là mấy cái lý do trên kia. Nó thật ngớ ngẩn!

Ước sao mình có thể quay ngược trở về quá khứ. Nếu được, nhất định tôi sẽ không nhận lời chị Sam đến tiệm Romance nữa.

Thà không được ở bên cạnh Kiwi, còn hơn là để anh ấy biết tình cảm của mình.

Nhưng biết sao đây? Có lẽ tất cả sắp kết thúc rồi.

“Nghe này Kem, thực ra anh…”-Hai tay anh ấy xoay vần chiếc cốc.

Thực ra anh làm sao? Là anh không hề thích em, đúng không? Đừng nói ra thì hơn anh Kiwi. Em biết mà.

“Thực ra anh…”

“A! Anh Kiwi!”

Kiwi chưa nói dứt lời thì có tiếng gọi giật lại từ phía sau. Bất giác, cả hai chúng tôi đều hướng về phía người vừa gọi ấy.

Đó là một cô gái rất xinh xắn, đáng yêu với mái tóc đỏ rực. Cô ấy đang kiễng chân lên vẫy vẫy tay với Kiwi.

“Mai Linh?”-Kiwi ngạc nhiên.

“Anh Kiwi!”-Cô ấy lập lại một lần nữa rồi nhanh chóng chạy lại gần bàn chúng tôi.

Lần trước tôi đã gặp Mai Linh một lần, cũng ở ngay tại đây-tiệm coffee Romance. Tôi còn nhớ, Mai Linh đã bám riết lấy Kiwi rất thân mật.

Nhìn cô ấy mà tôi thấy ái ngại cho bản thân mình.

Mai Linh rất cao và xinh đẹp, theo kiểu nữ tính, thanh mảnh, dịu dàng. Nụ cười của cô ấy thì chẳng khác nào nắng mai rực rỡ giữa ngày đông.

Nhìn xuống, bất giác lại thấy mình thật kém cỏi và mờ nhạt. Tôi không dịu dàng nữ tính, không quyến rũ, không dễ thương tinh nghịch, cũng không cá tính mạnh mẽ. Thật khó để tìm ra kiểu con gái nào đúng và thích hợp với tôi nhất.

Nếu so sánh Mai Linh là nắng mai rực rỡ, thì trông tôi chẳng khác nào một cái cây khô héo giữa mảnh đất cằn cỗi, bị ánh sáng của cô ấy làm cho lóa cả mắt.

“Tình cờ thật đấy anh Kiwi! Thế nào mà lại gặp anh ở đây, hihi.”-Rất tự nhiên, Mai Linh kéo một ghế ra và ngồi xuống cạnh Kiwi, cứ như thể tôi không còn tồn tại, và cuộc hẹn giữa tôi và anh Kiwi chẳng là gì cả ấy.

Mặc dù tôi không phải là đứa ích kỉ hay nhỏ mọn gì, nhưng thực lòng mà nói, tôi đang thấy mình không được tôn trọng.

“À, anh ra đây gặp một người bạn có chút việc. Cô ấy là Kem, học cùng trường và kém anh một lớp.”-Kiwi hướng bàn tay về phía tôi giới thiệu.

“Rất vui được gặp bạn!”-Tôi cố gắng nở một nụ cười thân thiện.

“Chào bạn! Vậy ra bạn bằng tuổi mình rồi.”-Mai Linh cũng vui vẻ đáp lại.

Trong lúc tôi đang lúng túng không biết phải xử sự ra sao thì Kiwi có điện thoại, anh ấy vội xin lỗi rồi ra ngoài nghe. Để lại tôi cùng Mai Linh ngồi đó.

“Cậu là bạn của anh ấy hả?”

“Ừm.”

“Chắc hai người chỉ là bạn bè bình thường thôi đúng không?”-Mai Linh nhìn tôi dò xét.

“Ừm…bạn bè bình thường.”-Tôi hờ hững đáp.

Cái cách cô ấy đặt câu hỏi khiến tôi cảm thấy khá khó chịu, là bạn bè hay gì gì đó đi chăng nữa thì sao? Việc gì phải dò hỏi như vậy. Lại còn nhìn tôi kiểu đó nữa chứ.

“Cậu cũng là bạn của Kiwi?”-Tôi thêm vào.

Nghe tôi hỏi vậy, Mai Linh mỉm cười kín đáo.

“Thực ra là trên cả như thế.”-Cô ấy tự hào.

Trên cả như vậy? Ôi chúa ơi, tôi bắt đầu thấy khó thở.

“Vậy ra?”

“Đúng vậy. Mình là bạn gái của anh Kiwi.”

Cái gì cơ? Bạn-gái-của-anh-Kiwi?

Trong tích tắc, tôi cảm thấy như trái tim mình đang bị ai đó bóp chặt, quay cuồng quay cuồng. Thời gian bỗng ngừng trôi, trái đất ngừng quay, ngay cả bông hoa thược dược cắm trên bàn cũng héo úa đi, Sau lưng tôi, hàng loạt tòa nhà cao tầng đang sụp đổ nhanh chóng như cảnh ngày tận thế trong MV “Next 2 you” của Chris Brown và Justin Bieber.

Thà có ai đó hắt nguyên cả côc nước lạnh vào mặt, còn dễ chịu hơn là như thế này.

Câu nói của cô ấy như mũi tên bất ngờ lao tới khiến tôi tổn thương, khiến tôi khó thở.

Một cú shock tinh thần đầy ngoạn mục.

“Vậy…vậy à?”-Tôi nói không chút cảm xúc.

“Ừ”

Mai Linh vừa dứt lời thì Kiwi cũng quay vào. Hai người bọn họ ngồi cạnh nhau, trông thật đẹp đôi.

Tôi đã nghĩ cái quái gì vậy? Làm thế nào mà tôi có thể cho mình cái quyền thích anh ấy được chứ? Hãy nhìn mà xem, một người đẹp trai, tài năng, nổi tiếng như Kiwi, làm sao có thể để ý đến một đứa tầm thường như tôi được?

Xung quanh anh ấy có biết bao cô gái xinh đẹp hơn tôi nhiều nhiều lần, như Mai Linh chẳng hạn. Cô ấy mới là sự lựa chọn hoàn hảo cho Kiwi. Hoàn toàn không thể là tôi.

“Em sao vậy Ice-cream? Trông em không được khỏe.”-Kiwi lo lắng nhìn tôi.

“Không em rất khỏe mà. Anh nhìn này.”-Tôi miễn cưỡng cười thành tiếng, ngăn không cho nước mắt trào ra, cố tỏ ra bình tĩnh mặc dù càng làm như vậy, trông tôi càng giống một con ngốc hơn.

Một loạt các cảm xúc hỗn loạn dồn dập kéo đến. Không được rồi, tôi phải ra khỏi đây.

“Xin lỗi, em có việc bận đột xuất phải về. Hai người ở lại nhé.”-Tôi khoác túi xách lên vai và loạng choạng đứng dậy.

“Ice-cream! Để anh đưa em về.”-Kiwi nói với theo.

“Không cần đâu, em tự đi được mà.”-Tôi xua tay.

Khi đã chắc chắn ra khỏi tầm nhìn của Kiwi, tôi òa khóc ngay lập tức.

Nước mắt không biết ở đâu cứ trào mãi ra. Tôi khóc cứ như thể chưa được khóc bao giờ.

Trời đã nhập nhoạng tối. Con đường về nhà hôm nay mới rộng thênh thang làm sao, mới lạnh lẽo, vắng vẻ làm sao.

Tôi dừng lại ở công viên, ngồi lên chiếc xích đu gần đó. Từ bé đến giờ, mỗi khi có chuyện gì không vui như bị mẹ mắng, điểm kém,…là tôi lại chạy ra đây ngồi một mình.

Nắm chặt lấy hai sợi dây, lùi ra phía sau, lấy đà rồi đu lên.

Yahuu!

Giống như đang là là bay trên mặt đất vậy. Cảm giác này thật thú vị, rất thoải mái, rất bay bổng, có thể khiến tôi quên đi tất cả những chuyện buồn trên thế gian trong giây lát.

Nhưng…cũng chỉ là trong giây lát mà thôi.

Được một lúc, tôi lại bắt đầu khóc. Tôi biết như thế này thật chẳng hay ho gì, thật quá yếu đuối, ngốc nghếch. Lại còn khóc vì một chuyện chẳng ra đâu vào đâu nữa chứ.

Tại sao tôi vẫn cứ mãi tin vào các câu chuyện cổ tích. Rằng Lọ Lem cuối cùng sẽ có được trái tim Hoàng Tử.

Tôi đâu có phải là Lọ Lem? Và cuộc sống của tôi cũng đâu phải là câu chuyện cổ tích.

Tôi đơn giản chỉ là Kem…với gò má đang ướt đẫm nước mắt.

“Khăn giấy không Kem?”-Một giọng nói quen thuộc cất lên.

Tôi ngước lên nhìn, ra là cậu ấy, My.

“Cậu làm gì ở đây vậy?”-Tôi nói trong tiếng nấc.

“Đến nhà tìm cậu nhưng không thấy đâu. Mình đoán là cậu ra đây.”

Rồi My nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi. Cả hai đứa cứ ngồi đó yên lặng, trên chiếc xích đu, mắt nhìn về phía xa xăm.

“My này, tớ có thể mượn vai cậu một chút không?”

“Ừ…”

Dường như bây nhiêu vẫn chưa đủ, tôi dựa vào vai cậu ấy khóc ngon lành. Ít ra khi có My ở đây, tôi thấy mình không còn đơn độc nữa.

Khóc xong, tôi kể cho cậu ấy nghe hết tất cả mọi chuyện. Sau cùng, My hỏi tôi:

“Cậu có thích Justin Bieber, hay Logan Lerman không?”

“Có chứ. Hầu hết các cô gái đều thích họ.”

“Vì sao?”

“Vì họ đẹp trai, tài năng.”

“Ừ. Đúng là như vậy đấy. Justin thì có hàng triệu fan nữ trên khắp hành tinh. Fan bình thường cũng có, fan cuồng cũng có. Cậu nghĩ xem, có bao nhiêu cô gái trong số đó từng mơ mộng mình là bạn gái của Justin Bieber chứ?”

“Rất…rất nhiều.”

“Nhưng một điều đáng buồn là không ai trong số họ sẽ trở thành bạn gái của JB cả.”

“Ừ…”

“Chuyện của cậu cũng như vậy đấy Kem à. Cậu thích Kiwi vì anh ấy nổi tiếng, đẹp trai, lịch lãm, chẳng khác nào việc cậu thích JB hay LL cả. Thử xem nhé, cậu biết anh ấy thích ăn món gì không?”

“Không…”-Tôi buồn rầu.

“Màu sắc yêu thích?”

“Mình không biết, mình thấy anh ấy hay mặc đồ đen.”

“Cậu biết gì về anh ấy, về bạn bè, về gia đình?”

“Một chút.”

“Mình nghĩ cậu nên dừng việc này lại, Kem à. Tình cảm của cậu dành cho anh ấy chỉ dừng lại ở mức yêu mến, ngưỡng mộ thôi. Nếu cứ tiếp tục, nó sẽ không đi đến đâu cả, chỉ khiến cậu thêm buồn.”

Có lẽ vậy. Tôi đã ngộ nhận rồi. Tôi không hề thích anh ấy, tôi chỉ ngưỡng mộ thôi. Tôi thích Kiwi đơn giản vì các cô gái đều thích anh ấy, coi anh ấy như là thần tượng.

Có thật thế không?

Vậy ra những lúc tim đập thình thịch khi ở bên cạnh Kiwi cũng là vì hâm mộ?

Cảm giác ấm áp, hạnh phúc khi được Kiwi bế xuống phòng y tế, cùng Kiwi nghe nhạc, dựa vào lưng anh ấy ngủ thiếp đi, cũng là vì hâm mộ?

Cảm giác khi nghe anh ấy gọi tôi là Ice-cream, hay khi anh ấy dặn tôi đi về cẩn thận, cũng là vì hâm mộ?

Rồi lúc đạp xe đến trường cùng Kiwi, nghe anh ấy kể về Colorado tươi đẹp, thứ cảm xúc ngọt ngào lúc ấy, cũng là vì hâm mộ?

Chắc thế. Có lẽ thế. Là tôi hâm mộ anh ấy. Chỉ vậy thôi. Một lý do rất giản dị.

Sự thật này thật quá phũ phàng. Nhưng dẫu sao cũng cảm ơn cậu, My à. Cảm ơn vì đã cho mình thấy điều đó.

Tối hôm ấy, tôi đã gọi điện cho Kiwi, nói hết với anh ấy, rằng đúng là tôi thích anh ấy thật, nhưng chỉ dừng lại ở hâm mộ mà thôi, mong anh ấy không hiểu lầm.

Tôi cũng không khóc nữa, khóc nhiều mắt sẽ sưng lên và khiến tôi thấy khó chịu. Kiwi không nói gì nhiều, anh ấy có vẻ khá buồn và lo lắng.

“Giữ gìn sức khỏe nhé Ice-cream. Ngủ ngon.”-Đó là câu cuối cùng Kiwi nói với tôi.

Thế là xong. Mọi chuyện kết thúc ở đây. Thật là vui vẻ và nhẹ nhàng.

Từ mai đến lớp gặp Kiwi, tôi đã có thể mỉm cười với anh ấy và tự tin rằng: “Anh Kiwi, nhìn em này! Em rất vui vẻ! Rất rất vui vẻ anh có thấy không? Chúc anh, và Mai Linh nữa, hạnh phúc! Hai người thực sự rất đẹp đôi đấy!”

Tôi biết, việc này có thật khó khăn, nhưng không sao, thời gian trôi qua, tôi sẽ làm được…

Dẹp hết mọi chuyện không vui sang một bên đi. Ngày mai sẽ là một ngày tươi sáng…!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s