Mỹ nữ là dã thú – Chương 4.1

Nguồn: meoconlunar

Edit: Hàn Liễu ( là Đặng Thùy Dương đó ạ )

Chương 4

Phần 1:

Hai mươi phút sau, Lí Thi Mạn đi tới gần chỗ hẹn, đỗ xe lại, kiểm tra lại quần áo, xác định rõ là không có gì khác lạ rồi mới xuống xe đi về phía nhà hàng.

Đi tới phía trước, cô thấy có chiếc xe thể thao Porsche đang dừng lại ở ven đường. Cô còn đang nghĩ rằng chủ nhân của chiếc xe này đúng là không hiểu luật giao thông, bởi vì nơi này là chỗ không thể đỗ xe, kết quả lại thấy người lái chiếc xe ấy mở cửa bước ra. Cô đứng há hốc mồm ngay tại chỗ.

Hạ Nhĩ Bình? Tại sao lại gặp anh ta ở đây chứ?

Anh ta đang đi nhanh về phía cô, không là anh ta đặc biệt xuống xe chỉ để chào hỏi cô đấy chứ? Thấy anh ta đến gần, Lí Thi Mạn hô to, “Đứng lại, anh không đư ợc tiến lại đây, đừng quên tôi đã cảnh cáo trước, về sau hễ nhìn thấy tôi, anh phải cách xa mười mét……”

Cô còn chưa kịp nói xong, đã bị anh ta bước nhanh đến bắt lấy tay mình. “Hạ Nhĩ Bình, anh định làm gì? Mau buông ra!”

Hạ Nhĩ Bình sắc mặt rất khó coi. “Phía sau có kẻ lù lù bám theo, thế mà cô không hề phát hiện sao?”

Có kẻ bám theo cô? Lí Thi Mạn kinh ngạc quay lại nhìn, chỉ thấy có một gã đàn ông hẳn là kẻ đang theo dõi cô, vừa mới quay ngoắt đầu nhìn sang chỗ khác, ra vẻ đang đợi ai đó.

Thật sự có kẻ bám theo cô? “Hắn tại sao lại muốn bám theo tôi?” Cô không ngờ mình lại bị theo dõi, mà rốt cuộc đối phương bám theo từ khi nào, tại sao cô lại không hề phát hiện?

“Nếu tôi không đoán sai, hắn hẳn là thủ hạ của người đã bị cô đánh thương đêm đó–Hào ca.” Lí Thi Mạn còn tưởng rằng đêm đó bọn họ tìm không thấy mình rồi thôi, không ngờ tên Hào ca kia còn phái người lùng tìm cô. Nếu đã có kẻ theo dõi nàng như thế này, thì chứng tỏ Hào ca đã biết thân thế của cô rồi.

Tuy nhiên cái tên đi theo dõi kia vẫn chỉ bám theo ở xa chứ không tiến lại gần, thì rất có thể là hắn được Hào ca phái tới để nhằm vào Lí Thi Mạn, nhưng báo thù chỉ là phụ còn cái chính là muốn bắt cóc cô đem về!

Xem ra, anh không thể không giải quyết triệt để cái vấn đề này, dù sao chuyện này cũng liên quan đến an nguy của cô. Thật không ngờ, anh chỉ chạy ra ngoài mua mấy thứ, thế mà lại bắt gặp cô đang bị người ta theo dõi.

Anh không biết là việc mình và Lí Thi Mạn “gặp nhau” trong tình cảnh này, có thể được coi là duyên phận hay không. Lần trước là cả hai cùng bị truy đuổi, mà lần này xem ra hẳn cũng sẽ rất thú vị đây.

Trong khi Hạ Nhĩ Bình trên mặt đang có chút cười thích thú, thì Lí Thi Mạn đừng nói là cười không nổi, phải nói là sợ chết khiếp mới đúng.

“Anh nói hắn là thủ hạ của Hào ca thật à?” Nỗi sợ giống như trong cái đêm bị một đám người đuổi theo kia lại nổi lên. “Tôi phải làm thế nào bây giờ?”

“Theo tôi lên xe.” Hạ Nhĩ Bình nắm tay cô, đi về chiếc xe thể thao đỗ ven đường của anh.

“Đi đâu?”

“Đi giải quyết cho triệt để chuyện ân oán giữa cô với Hào ca.”

Ngồi trên xe, Lí Thi Mạn vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Anh muốn giải quyết thế nào?” Cô cảm thấy đôi tay nhỏ bé của mình đang run rẩy.

Thắt chặt dây an toàn, ngẩng mặt lên, cô nhìn thấy ngay cặp mắt đen ấy, rồi cô chợt thấy anh nở nụ cười, một nụ cười rạng rỡ vừa bình tĩnh lại có nét ngạo nghễ tự tin, còn có chút gì đó giống như là dịu dàng, hơn nữa nhìn anh rất tuấn tú, làm cho cô nhất thời thấy choáng váng.

Hạ Nhĩ Bình đưa tay vuốt hai má cô, “Em yên tâm, anh sẽ không để cho có chuyện gì xảy ra với em.”

Tuy rằng không biết anh muốn dẫn mình đi đâu để giải quyết vấn đề, và làm thế nào để giải quyết, nhưng giờ phút này, lời anh nói, không hiểu sao lại làm cho cô có cảm giác an tâm, cảm thấy anh nói được thì nhất định sẽ làm được.

“Thì ra, cô đang sợ hãi như thế, thảo nào mà không hề đẩy ra?”

“Cái gì?” Lí Thi Mạn đầu tiên không hề có phản ứng, lát sau mới phát hiện tay anh vẫn đang vuốt vuốt hai má mình, thậm chí còn véo véo xoa xoa, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bất chợt đỏ lên, tức giận đẩy tay anh ra ngay lập tức. Mình vừa mới làm sao thế này? Tự nhiên còn cảm thấy anh ta thật tin cậy, hơn nữa rất tuấn tú nữa chứ!

“Cuối cùng cũng hồi phục được tinh thần.”

Anh ấy đang động viên tinh thần cô đấy ư? Lí Thi Mạn ngây ngốc nhìn anh.

“Ngồi cho vững nhá,” Hạ Nhĩ Bình qua kính chiếu hậu phát hiện có chiếc xe đuổi đến, hẳn là sẽ không chỉ có một chiếc thôi đâu. “Chúng ta bắt đầu đua xe.”

“Cái gì?”

Ầm ầm ầm! Ngay khi anh giẫm chân ga, chiếc Porsche thể thao màu đen giống như một con báo đen giữa đường phố, lao thẳng về phía trước.

Vừa nghe Hạ Nhĩ Bình nói muốn đua xe, Lí Thi Mạn còn tưởng rằng anh nói đùa, nhưng hiện tại, cô mới biết là nói thật. Hơn nữa cô cũng không thể không hoài nghi việc anh chính là một tay đua thứ thiệt, bởi anh có thể vô cùng nhanh gọn vượt lên hết các xe khác, hơn nữa chỗ nào rẽ chỗ nào ngoặt cũng đều rất thành thục lưu loát. Cô cũng biết lái xe, nhưng cũng biết rõ rằng cả đời này mình cũng không có khả năng lái xe với kỹ thuật siêu đẳng như anh được.

“Chúng ta sẽ đi đâu đây?”

“Rồi lát nữa sẽ biết.”

Xem ra cô bây giờ cũng chỉ có thể đi theo anh. Lí Thi Mạn vừa nhìn vào kính chiếu hậu, kinh ngạc hô lên: “Có hai chiếc xe con đang đi theo chúng ta.” Hạ Nhĩ Bình đã muốn đi thật nhanh, bọn họ lại có thể đuổi kịp?

“Cô vẫn nhìn thiếu một cái, là ba chiếc.”

“Ba chiếc?” Thật sự có tới ba chiếc xe đuổi theo bọn họ sao? Cô định xoay người lại xem cho rõ ràng, lại bị Hạ Nhĩ Bình ở một bên ngăn trở.

“Ngồi xuống, không cần nhìn đâu.”

“Nhưng ……”

“Chúng ta nhanh đến nơi đã.”

Nhanh đến? Lí Thi Mạn nhìn cái nơi mà bọn họ đang đi đến, hai bên đường cái đều là quán rượu cùng quán khách sạn, đường phố đặc biệt náo nhiệt, dường như chính là Bất Dạ Thành, sao Hạ Nhĩ Bình lại muốn đưa cô đến nơi này?

Cô chợt cảm thấy anh cho xe đi chậm lại, hơn nữa dường như là đang tìm kiếm một cái quán nào đó.

“Kỳ quái, tôi nhớ rõ là cái quán kia ở gần đây chứ.”

“Bọn họ đang đuổi theo.”

“Tìm được rồi.” Hạ Nhĩ Bình quẹo phải, lái xe hướng đến một khách sạn tên là Ngân Báo, dừng lại ngay trước sân khách sạn. Ba chiếc xe con từ phía sau đuổi đến, một trái một phải dừng lại bên xe anh, bao vây chiếc xe vào giữa.

“Vì sao lại tới nơi này?” Lí Thi Mạn thấy từ ba chiếc xe con kia có không ít người lục tục bước ra, toàn bộ hướng bọn họ mà đến.

“Nghe nói nơi này là Hổ Bang tổng bộ.” Kỳ thật tổng bộ là một toà nhà lớn ở sau khách sạn này, nhưng mặc kệ, dù sao ở nơi này cũng tìm được kẻ cần tìm.

“Hổ Bang tổng bộ?” Lí Thi Mạn trố mắt.“Chúng ta đây không phải là chui đầu vào lưới sao?”

Bang bang phanh! Bên ngoài có vài kẻ dùng sức đập cửa kính xe, làm cho cô hoảng sợ.

“Các ngươi mau xuống xe!”

3 thoughts on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 4.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s