Kiss the rain – Chap 15

Tác giả: K

Tình trạng: On going

Chapter 15:

Rõ ràng là tôi không hề bị sốt, nhưng mẹ cứ bắt tôi phải kẹp cái cặp nhiệt độ lạnh ngắt vào nách.

“Ái buồn quá mẹ ơi!”-Tôi không nhịn được phải thốt lên.

“Yên nào. Mẹ còn chưa hỏi tội con tại sao sáng qua dám đi làm hộ chị Sam mà không nói với mẹ. Giỏi thật đấy.”

“Là chị Sam dụ dỗ con đó chứ. Con cũng đâu muốn đi mà.”-Tôi phụng phịu làm nũng mẹ. Bình thường mẹ có hay la mắng tôi vì cái này cái kia, bừa bãi lộn xộn, nhưng mỗi khi tôi đau ốm là mẹ lại yêu thương chiều chuộng hết mực.

Sau khi nhìn tận mắt tôi uống thuốc, ăn hoa quả mẹ mới đồng ý cho tôi về phòng và yêu cầu không được phép ra khỏi nhà ngày hôm ấy.

Tôi thả mình xuống giường và định chui vào chăn ngủ, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó. À, đúng rồi, là áo khoác của nhóc Antony. Tôi đã giặt sạch, treo nó trên mắc rất cẩn thận và định mai đến lớp sẽ nhờ Kiwi trả nó cho cậu nhóc.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ mông lung thì di động đổ chuông. Là My “xù”!

“Alo?”

“…”

“My à?”

“…”

“Alo??”

Chắc hẳn là My, nhưng cô ấy gọi mà không hề trả lời tôi, phía đầu dây bên kia chỉ còn là một khoảng im lặng, được một lúc thì cô ấy tắt máy. Có lẽ My chẳng có gì để nói.

Sau chuyện hôm sinh nhật Siro, tôi biết mình đã gây ra một chuyện quá đỗi ngu ngốc khiến My xấu hổ. Thừa nhận luôn đi Kem, mày chẳng có chút khiếu thẩm mỹ nào ra hồn cả. Kiểu trang điểm của mày, cách lựa váy, tóc tai của mày thật là ngớ ngẩn và lố bịch. Đó là lý do vì sao tụi nó gọi mày là NQ đó Kem ạ! Để bây giờ, cô bạn gái thân nhất của mày cũng trở nên xa cách quá đỗi. Dù có cảm lạnh, đau ốm gì cũng đáng!

Tít tít. Có tin nhắn. Số của My.

Tôi vội vàng mở ra xem.

[Cậu khỏe chưa Kem?]

Tôi nhắn lại ngay lập tức với tốc độ ánh sáng.

[Mình khỏe rồi. Cảm ơn cậu.] Kèm theo đó là một cái mặt cười.

Thế nghĩa là sao? Cậu ấy giận, nhưng vẫn còn quan tâm đến tôi?

Sau đó cả buổi tối My không nhắn lại nữa. Chắc cậu ấy chỉ cần biết tôi khỏe là được rồi. Tâm trạng của tôi lúc này khá là xám xịt. Ngồi vào bàn học bài, soạn sách vở rồi chui vào chăn ấm áp, lăn qua lăn lại, tay cầm điện thoại, chờ đợi một điều gì đó. Nhưng tất cả đều là vô vọng.

7h sáng.

Lúc đi xuống cầu thang, tôi có nghe thấy bố phàn nàn về việc bụng ngày một phệ hơn, mấy chiếc quần jean bố thích bây giờ đều mặc không vừa nữa. Tôi cũng đã khuyên bố nên đăng kí lớp tập thể hình ở gần nhà nhưng bố chẳng nghe, nói là ở đấy toàn bọn thanh niên choai choai, không phù hợp với người đứng tuổi. Không hẳn là như vậy, vì có lần tôi còn bắt gặp mấy bác hàng xóm béo ú-đã ngoài 40 tuổi đến đó tập nữa cơ.

“Con có tự đi được không hay để mẹ đèo?”-Nhìn thấy tôi, mẹ nói vọng ra.

“Không cần đâu mẹ, con tự đi được mà!”

“Đi đường cẩn thận. Nếu thấy mệt thì gọi điện về cho mẹ nhé.”

“Vâng!”

Sau đó tôi dắt xe ra ngoài cổng, chuẩn bị đi học.

Tháng Mười, mùa đông đến thật nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng như cái cách mà nó len lỏi vào tâm hồn con người vậy. Một chút nắng nhạt, một chút gió, và một chút bình yên.

Khung cảnh hiện lên lúc này cứ như trong câu chuyện cổ tích.

Trước mắt tôi là một anh chàng rất cao, hơi gầy đang đứng cạnh chiếc xe đạp địa hình màu đen bóng. Hai tay hơ hững đút vào túi quần, quay lưng lại.Anh ấy mặc bộ đồng phục trường Isaac Newton, thiết kế rất gọn gàng và ôm sát người. Phía sau anh là rặng thông cảnh đang rì rào, ngả nghiêng trong gió lạnh.

Tôi ngẩn người ra.

Người đó bỗng quay lại, bắt gặp ánh mắt của tôi, liền nở một nụ cười rất đỗi ngọt ngào.

“Hi Ice-cream!”

Không hiểu sao những lúc như thế này, tôi lại ước gì mình là mây, là gió mỏng manh để có thể tan biến đi.

Là anh ấy.

Kiwi.

“Hi anh Kiwi!”-tôi giơ tay lên, đáp lại một cách ấp úng, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên vô cùng.

Sao anh ấy lại ở đây nhỉ? Trước ngõ nhà mình. Cùng với chiếc xe đạp địa hình chứ không phải là Porsche hay motor.

“Sao…sao anh lại ở đây?”

“Em thế nào rồi Ice-cream? Khỏe hơn chưa?”

“Ừm cảm ơn. Em khỏe rồi! Má anh đến đây tìm ai ha?”

“Anh đến đây tìm em.”

Anh-đến-đây-tìm-em. Từng chữ Kiwi nói đều rất thản nhiên, nhẹ nhõm.

“Tìm..tìm em?”-Tôi chỉ tay vào chính mình.

“Ừ”

“Nhưng sao anh biết nhà em ở đây?”

“Thế này nhé. Là hôm qua sợ em đi đường có chuyện gì không hay, nên anh đã bám theo sau. Không thấy phiền chứ?”

“Không, không phiền. Cảm ơn anh, Kiwi.”-Tôi cảm động suýt rơi nước mắt.

“À, nhìn xe đạp của anh có đẹp không?”

“Đẹp lắm. Nhưng, sao anh lại đi xe đạp đến đây?”

“Đi xe đạp cũng là một cách tiết kiệm thời kì khủng hoảng nhiên liệu. Vả lại, cũng rất tốt cho sức khỏe nữa. Em thấy đúng không?”

Tôi bật cười.

“Hoàn toàn ủng hộ!”

“Tiện đường qua đây nên rủ Ice-cream đi học chung, hỏi thăm sức khỏe luôn thể. Cũng tại hôm qua lên lớp anh nên em mới bị như vậy. Xin lỗi nhé.”

“Không phải mà!Em không suy nghĩ gì nhiều đâu.”-Tôi cười híp cả mắt lại. Chắc hẳn anh Kiwi sẽ cho rằng trông tôi rất ngố.

Chợt nhớ ra cái áo của Antony, tôi vội lôi áo từ trong cặp ra và nhờ Kiwi đem ra trả cậu nhóc.

Và thế là, tôi-cùng anh Kiwi-đạp xe đạp đến trường trong một buổi sáng mùa đông đẹp đẽ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s