Bóng dáng người hầu – Chương 4.1

Nguồn: meoconlunar

Edit: Socola

Beta:Kún Bee

 

Chương 4.1

Trong một không gian gần trăm mét vuông, lộ ra một chiếc bàn rộng thênh thang, rất nhiều người ở tại không gian này, chuyên tâm thiết kế những trang phục trong tay, cũng có rất nhiều người mẫu đứng bên cạnh chiếc bàn này, cho người khác thử áo trên người mình, rồi lại vứt đi những thứ đồ không hợp, hoặc là để cho người ta bắt mình nhét vào một bộ trang phục khoa trương dày cộm.

“Cứ đem thân thể tôi xén bớt đi, chả sao cả?” Một cô người mẫu đang thử vào một bộ đồ, hít vào, thu nhỏ bụng, để cho người ta mặc kệ đem hai mươi tấc eo thon nhỏ của cô nhét vào bộ áo giáp hai mươi tấc kia.

Ngụy Kính Nghiêu bị bỏ ở một góc, trong tay cầm một chai sữa, ánh mắt đảo qua đám người mẫu nổi danh, nhà thiết kế, trước kia với dáng người nóng bỏng, dung mạo xinh đẹp của cô người mẫu này, sẽ hấp dẫn ánh mắt anh, nhưng hiện tại tầm mắt của anh, đang nhìn thẳng về phía trước, phía người phụ nữ đang tập trung tinh thần lắng nghe những câu nói của người Pháp kia.

Những câu nói tiếng Pháp rất dài, hai người nói chuyện với nhau không chút khó khăn. Anh một chữ nghe cũng không hiểu, nhưng cũng không sao, anh thích nghe thấy giọng nói của cô.

Thanh âm của Hoa Xảo Hủy so với những cô gái khác thì trầm khàn hơn, nói ra tiếng Pháp có một hương vị đặc biệt, Ngụy Kính Nghiêu cảm thấy nó thật gợi cảm.

“Natasha, tính làm ở chỗ này đến khi nào?” Người đàn ông cùng cô nói chuyện là một người Pháp có làn da trắng nõn, thân hình cao to, ngũ quan tuấn mỹ, nhìn cách ăn mặc, áo lông khoác ngòai một chiếc áo sơ mi cách điệu cổ chữ V bên trong, dưới thân là một chiếc quần đen bó sát người, nghe cách ăn nói, giống như một thư sinh nho nhã, chỉ vào bản thiết kế trên bàn, sắc thái sáng sủa cùng với những đường cong đẹp đẽ, mọi thứ của anh ta đều cho thấy anh ta là một nhà thiết kế tài hoa và thành công.

“Sao thế, nhớ tôi sao?” Hoa Xảo Hủy quay đầu nhìn anh ta cười, tiếp tục hoàn thành những ký hiệu trên tấm vải theo bản thiết kế phác thảo.

“Anh không thể không có em, anh cần em”. Cánh tay thon dài ôm lấy bả vai của cô, thân thể dựa hẳn vào cô, tư thế rất thân mật.

“Stanent, muốn tìm một nhà thiết kế xuất sắc hơn tôi, không khó, anh lại tới riêng nơi này để nhờ tôi giúp, hẳn là có nguyên nhân chứ ?” Hoa Xảo Hủy đã thành thói quen những người chung quanh nhiệt tình nói rất yêu cô, người Pháp mà, trời sinh lãng mạn, chỉ cần không đột nhiên hôn cô là được rồi.

“Không, anh chỉ thật lòng muốn đến thăm em thôi, nhưng rốt cộc vẫn là vì nguyên nhân gì khiến em lại từ chối thư mời đến ‘Raphael’?” Ánh mắt lúc nói chuyện đồng thời liếc về phía Ngụy Kính Nghiêu đang ngoan ngoãn đứng một bên. “Từ khi nào em lại dắt thêm một chú cún theo thế này?”

“Anh ấy không phải cún.” Hoa Xảo Hủy sửa lại câu nói của anh ta đối với Ngụy Kính Nghiêu.

“Vậy anh ta là? ” Mặt Stanley tiến gần đến mặt cô, nói bí mật thôi, đương nhiên là phải cẩn thận một chút tai vách mạch rừng.

“Anh ấy là một người rất quan trọng”. Cô nhẹ giọng nói, né tránh động tác rất thân mật của người bạn tốt kia, nhìn về phía Ngụy Kính Nghiêu một lúc.

Anh lập tức lộ ra một nụ cười tươi rói, nhìn cô vẫy vẫy tay, cô nhịn không được mỉm cười, nhưng khóe miệng tươi cười có vẻ cứng ngắc.

Còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Ngụy Kính Nghiêu, cô mười tuổi, anh mười bảy, trên mặt anh lộ rõ vẻ kiêu căng, lãnh đạm xa cách, đối với những người làm chướng mắt, anh rất nóng tính.

Ví như cô, từ nhỏ đã là một con vịt xấu xí bị khinh thường, đối với đứa con gái của tài xế như cô, thiếu gia cũng chẳng thèm đem con mắt đặt lên người cô, cho dù là cha mẹ anh yêu cầu anh phải chăm sóc cho cô, anh vẫn làm theo ý mình, cô ấn tượng sâu sắc nhất, là anh đã từng nói với cô một câu…

“Tôi bận rất nhiều việc, không rảnh làm bảo mẫu cho em, em có thể tự mình tìm việc vui không?”

Không muốn bị chán ghét, nhiều năm qua cô chỉ có thể đứng xa xa nhìn, vụng trộm quan tâm để ý, vụng trộm ngưỡng mộ, biết rõ anh là một người vô lạnh lùng, nhưng vẫn cố tình muốn tiếp cận anh.

Có lẽ là do cô tự ti đi, cho nên mới khát khao Ngụy Kính Nghiêu, muốn trở thành một phần tử trong đám bạn của anh.

Cô nhỏ hơn anh bảy tuổi, sự chênh lệch tuổi cao tạo nên một cuộc sống bất đồng, cũng làm cho cô không thể tiến đến thế giới của anh, hoàn toàn ngăn cách bên ngoài, nhưng lại vì vẻ dịu dàng ngẫu nhiên của anh mà vui vẻ không ngừng.

Hiện tại, mỗi lần anh lộ ra ánh mắt bất lực như một chú cún nhỏ, cười ngây ngô với cô, đều làm cho cô thực sự rất đau lòng.

“Chú sói con của em có vẻ rất thích em”. Stanlen nhìn cô nhỏ bé bên cạnh, lại nhìn sói con bị bắt đứng yên một chỗ, nhíu mày cười bí ẩn.

“Đó chỉ là ảo giác mà thôi”. Hoa Xảo Hủy nghe vậy liền cười, cười đến chua xót.

Anh không phải thật sự muốn cô ở bên cạnh anh, thiếu gia ỷ lại cô, là do khổi máu tụ lại trong não, áp chế thần kinh làm anh không minh mẫn.

Bằng không một người đàn ông địa vị thân phận lớn như vậy, từ mười tuổi đến mười tám tuổi, thời gian cô ở bên anh dài như thế, anh cũng không đem cô để vào trong lòng, hiện tại làm sao có thể đem ánh mắt đặt trên người một con vịt xấu xí như cô chứ?

Hoa Xảo Hủy không ngừng nói với chính mình, đó không phải là tình yêu của Ngụy Kính Nghiêu.

Thoát khỏi suy nghĩ trong đầu, cô làm một khẩu hình “phải ngoan ngoãn ” với Ngụy Kính Nghiêu. Tiếp theo lại tập trung tinh thần vào công việc dở dang trước mắt, đo số đo cho người đàn ông người Pháp thân cao rắn chắc, ngũ quan tuấn mỹ kia.

Tự nhiện như vậy, tay của người đàn ông kia dao động, bả vai, trong ngực, bụng, đùi, lưng, cái đầu nho nhỏ của cô hoàn toàn bị người đàn ông kia ngăn trở, có lẽ là do mấy lần hợp tác thành quen, cô một bên làm việc một bên nói chuyện vui vẻ với người đàn ông đó.

Ngụy Kính Nghiêu rất khó kiềm chế để gương mặt của mình không lộ ra điều gì, anh thật sự rất ghét tay cô động vào một người đàn ông khác, thân mật như vậy làm gì chứ?

Biết rõ đó là công việc, nhưng anh lại không kiềm chế được cơn ghen tỵ càng ngày càng mãnh liệt này.

“Xảo Hủy, anh muốn ăn socola”. Nếu không thể đẩy tên đàn ông kia ra, vậy phá hỏng việc cũng tốt.

Ngụy Kính Nghiêu bất thình lình lên tiếng làm rối óc, Hoa Xảo Hủy thở dài không nói gì.

“Anh lại nữa rồi”. Không thể trách cô vì sao cáu kỉnh, không hề dịu dàng, bởi vì đây không phải là ần đầu anh ồn ào với cô.

“Anh rất chán”. Bày ra một khuôn mặt vô tội, ý đồ muốn tranh thủ sự thương cảm của cô, kỳ thật anh mới chỉ chờ có nữa tiếng, khuôn mặt của anh rất nổi danh, thỉnh thoảng xuất hiện trên báo chí, có một số cô người mẫu  đã từng cùng anh chơi ở Pub, thỉnh thoảng đến hỏi anh xem có nhớ các cô hay không, nhưng đều bị anh giả ngu đùa giỡn dọa chạy, anh cảm thấy trò chơi này rất thú vị.

Nhưng vừa quay đầu lại, nhìn thấy Xảo Hủy bị dáng người kiện mỹ, dung mạo anh tuấn của người đàn ông ngoại quốc bao quanh, anh liền không vui đứng dậy, tình huống giữa cô và tên đàn ông kia, làm cho anh đợi một giây mà cứ như một năm.

“Anh đó…..” Cô làm sao có thể trách cứ một người lúc nào cũng cố chấp như anh chứ? Chỉ có thể bất đắc dĩ xoa đầu anh. “Tôi sắp xong rồi, anh ngoan mọt chút”. Sau khi trấn an anh hai câu, cô quay đầu nhìn người đàn ông kia bày ra một chuỗi tiếng Pháp.

Người đàn ông kia nghe vậy trực tiếp cởi quần áo trên người mình, cho đến khi chỉ còn một chiếc quần lót. (@K.Bee: Khổ, làm thế thằng bé lại càng ghen lòi  mắt :))))

Cơ bắp khỏe mạnh, nửa người trên tạc hình tam giác, từ bờ vai rắn chắc đến thắt lưng cứng cỏi, thật sự là một cảnh đẹp đầy nam tính.

“Em làm xong chưa?” Ngụy Kính Nghiêu ngây thơ đem tên người mẫu kia và nhà thiết kế tách ra, dùng dáng người cao lớn của chính mình để ngăn cách cô và tên đàn ông có thân hình mê người thu hút kia.

“Chú sói con của em đang lộ ra răng nanh với chúng ta, đe dọa chúng ta kìa”. Stanley bật cười, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt cười như không cười nhìn Ngụy Kính Nghiêu.

Răng nanh?

Hoa Xảo Hủy nghi hoặc ngẩng đầu, nào có nhìn thấy Ngụy Kính Nghiêu lộ ra cái răng nanh nào đâu, chỉ thấy biểu tình đáng thương tội nghiệp mà thôi.

Bộ dạng vừa khóc vừa kể lể rằng cô không chịu để ý tới vẻ mặt của anh.

“Anh thật đáng chết, về sau tôi không mang anh theo nữa”. Cô nhịn không được bày ra một khuôn mặt nghiêm khắc.

“Không chịu, anh muốn đi cùng em!” Như một đứa trẻ ngây thơ chết cũng không chịu.

“Nhưng tôi không thể cứ chú ý đến anh mãi, anh thực là phiền phức, phiền phức đến mức quấy rầy cả công việc của tôi”. Hoa Xảo Hủy nghiêm nghị nhìn anh, vẻ mặt không hề do dự.

“Anh nhìn em làm việc sẽ không ồn ào, thật đó”. Ngụy Kính Nghiêu biểu tình rất thật lòng, nhưng lời nói kế tiếp lại khiến người ta cảm thấy anh rất ngây thơ. “Nhưng mà, anh không thích nhìn em sờ vào người khác, anh ta không mặc quần áo, em không được nhìn.”

Sặc nước, anh coi cô là một đứa con gái mười tuổi sao? Ở nước Pháp học tập, làm việc mấy năm nay, đàn ông trần truồng cái gì không nên nhìn cũng đã nhìn hết, anh đang ăn dấm chua sao?

“Tôi thật sự cảm thấy, anh rất phiền phức, lời đề nghị của bác sĩ rất thực tế, anh hắn là nên trở lại công ty đi, đó là nơi một tay anh sáng lập, tìm chút công việc để làm cũng tốt, nói không chừng khi đối mặt với những người quen thuộc, anh sẽ khôi phục trí nhớ?”

“Em lại nói nữa, anh không muốn”. Ngụy Kính Nghiêu cũng chả thèm suy nghĩ mà bác bỏ luôn.

Từ lúc gặp Đổng Diệc Hà ở bệnh viện, bật thốt lên câu cảnh cáo bạn tốt đừng để bị lừa, lấy cái cớ trong đầu anh đột nhiên xuất hiện những hình ảnh, Xảo Hủy so với người bệnh là anh đây còn bệnh hơn, liều mạng nói với bác sĩ về tình trạng của anh, cuối cúng đưa ra một kết luận là để cho anh quay trở lại công ty, tiếp xúc với những người quen sẽ xúc tiến việc hồi phục trí nhớ.

“Vì sao lại không muốn? Đó là công ty của anh mà.”

“Anh không muốn, nếu anh không đi cùng em, em sẽ bị người khác cướp mất!” Anh hợp tình hợp lý, trong lúc nói ra những lời này, còn dùng ánh mắt lườm tên người mẫu bên cạnh cô một cái.

“Natasha, anh cảm thấy…..” Stanley nhìn nhà thiết kế, một bên nâng tay chạm vào bả vai của Hoa Xảo Hủy, nhưng còn chưa kịp động thì đã bị Ngụy Kính Nghiêu đánh một cái rồi hất ra.

Bốp!!! Tiếng vang vô cùng chói tai, làm cho người khác không thể không nghe thấy.

“Anh sao lại đánh người ta vậy?” Hoa Xảo Hủy liên tục la lên, ngăn anh lại nhìn Stanleygiải thích.

“Hắn ta muốn nói chuyện thì nói chuyện đi, sao lại động tay động chân?” Câu nói mười phần bá đạo.

“Anh tốt hơn người khác hay sao mà còn nói? Anh động thủ đánh người ta, như vậy có đúng không?” Hoa Xảo Hủy rất nghiêm khắc nói.

“Mặc kệ, em là của anh, người khác cũng không được chạm vào, em cũng không được chạm vào người khác!”

“Wow —– anh nói đúng không? Em đang nuôi một chú sói con”. Stanleychẳng những không tức giận, còn không nín được cười, , tuy rằng không hiểu tiếng Trung của hai người, nhưng cứ theo ngôn ngữ hình thể cùng biểu tình là có thể nhìn ra được, người đàn ông này đang rất khó chịu.

Hoa Xảo Hủy cảm thấy thực vớ vẩn, đột nhiên thấy lời nói của Stanley rất đúng, anh giống như một con sói, nhưng không phải là sói con, mà là một con sói to lớn, anh có địa bàn riêng, mà cô không may lại lạc vào địa bàn của anh, dính phải hơi thở của anh, đã bị cho là con mồi của riêng anh, nếu có chút cảm giác bị xâm chiếm thì sẽ cắn xé bừa bãi.

“Hừ !” Ngụy Kính Nghiêu thấp tiếng nói, hừ một tiếng khinh thường đối với Stanleyđang thong dong kia.

“Anh đủ rồi, không được khiêu khích nữa”. Bốp, tiếng bàn tay chụp lấy mặt anh, lực không nặng không nhẹ, cô thuận tiện kéo mặt anh về hướng mình, ngăn cản anh tiếp tục ngây thơ đùa giỡn.

“Em mắng anh….” Anh đáng thương tội nghiệp nói, bướng bỉnh cúi mặt suy sụp.

“Ai bảo anh xằng bậy”. Hoa Xảo Hủy bắt mình phải cứng rắn, không được dễ dàng mềm lòng. “Đi theo tôi, anh không được ở trong này gây ảnh hưởng đến người khác.”

Xử lý xong tên sói lưu manh này, cô quay sang giải thích vớiStanley, thảo luận về mẫu quần áo vừa rồi, cầm bộ quần áo đó, chuẩn bị mang theo Ngụy Kính Nghiêu đi đến xưởng may, cầm luôn bản phác thảo trên tay.

“Anh nghĩ mình không nhìn lầm, em đối với anh ta, không phải là ảo giác”.Stanleycười ôn hòa.

Một câu nhiều thâm ý như vậy, làm cho nụ cười Hoa Xảo Hủy biến mất, bởi vì cô không thể phản bác.

Không có phủ nhận, nhưng cũng chẳng có thừa nhận, cô cười đau khổ với bạn tốt, ôm quần áo xoay người rời đi.

“Hắn ta nói cái gì? Vì sao sắc mặt em khó coi vậy?” Ngụy Kính Nghiêu cực kì tò mò, đi theo sau cô không ngừng hỏi: “Hắn bắt nạt em sao?”

“Không có, không liên quan đến anh”. Không muốn quay đâu nhìn mặt anh, không muốn chống lại ánh mắt anh, sợ nội tâm cô sẽ dao động, rồi sẽ vọng tưởng, cho dù cứ như thế này cũng tốt.

Không khôi phục trí nhớ, cứ tiếp tục ỷ lại cô như vậy, bám lấy cô rồi nói yêu cô, sẽ ghen tỵ, giữ lấy, đem cô trở thành vật sở hữu của chính mình, cứ như vậy đi, hai người cứ như vậy vĩnh viễn ở chung một chỗ! Hoa Xảo Hủy sợ bản thân mình sẽ nhìn thấy ánh mắt chăm chú, quan tâm của anh, sẽ sinh ra những ý tưởng như vậy.

“Vì sao không nói lời nào? Xảo Hủy, em giận anh?” Ngụy Kính Nghiêu âm thầm kêu khổ, anh không phải là diễn quá mức, chọc giận cô chứ?

Nhưng anh không muốn xin lỗi, cũng không muốn giả bộ đáng yêu để lấy sự tha thứ của cô, cho dù lần sau có phát sinh chuyện tình như vậy, lại có đàn ông tời gần cô, anh vẫn sẽ nhảy ra kêu đối phương cách xa cô một chút.

“Anh không thích người khác dựa vào em thân mật như vậy, nhất là đàn ông”. Bởi vì không muốn xin lỗi, cho rằng mình không làm sai, cho nên nói nhỏ phía sau cô, không chịu yên lặng.

Hai người bọn họ một trước một sau, rời khỏi phòng thiết kế lớn như vậy, gặp qua rất nhiều người đang bận rộn.

Có người đang cầm vải dệt, có người cầm sản phẩm chạy qua chạy lại giữa phòng thiết kế và phòng may mặc.

Hoa Xảo Hủy buồn rầu đi về phía trước, cô không dám quay đầu, dưới đáy lòng đang hò hét, không được coi lời anh nói là thật, không được dao động trước lời nói của anh, một lẫn nữa nhắc nhở chính mình, anh căn bản không biết bản thân đang nói gì.

Đinh linh linh….. đột nhiên lúc đó, chuông cảnh báo vang lên mãnh liệt, làm cho những người đang bận rôn xung quanh chạy toán loạn.

“Xảy ra chuyện gì?” Hoa Xảo Hủy nhất thời sợ ngây người, bị đám người từ trong phòng chạy ùa ra va chạm thiếu chút nũa té nhào, là nhờ Ngụy Kính Nghiêu đỡ lấy cô, cô mới không ngã quỵ về phía sau.

“Lầu trên cháy, mau chạy đi”. Người bị cô ngăn lại đang ôm sản phẩm dở dang, không ngừng chạy về phía ngoài.

“Là cháy”. Trong không khí tràn ngập hơi thở khẩn trương, Ngụy Kính Nghiêu theo bản năng nắm lấy cánh tay Hoa Xảo Hủy, động tác bảo vệ này lại làm cô lầm tưởng là anh đang sợ hãi.

“Không có việc gì, đừng sợ, chúng ta từ từ đi ra ngoài, khong có việc gì đâu”. Kỳ thật là cô bị dọa chết khiếp, hiện trường rối loạn, những cô không thể sợ, cô không quên mình còn có một người cần được bảo vệ. “Đi theo tôi!”

Cô nắm chắc tay anh, một tay ôm quần áo còn dang dở, chạy nhanh ra ngoài, đi đến lối thoát hiểm gần nhất.

Nhưng thỉnh thoảng lại va chạm với những người đang thu thập đồ đạc, bị đẩy, ngăn trở con đường thoát nạn.

Nhưng phía sau, cô vẫn nắm chặt tay anh, không bỏ lại anh một mình, cố ý muốn dẫn anh thoát ra….. Ngụy Kính Nghiêu trong lòng nổi lênlo lắng, kiềm lòng không được nắm chặt tay nhỏ bé của cô.

“Không có việc gì”. Cô nói, nhưng rõ ràng là toàn thân đang phát run, hơn nữa khi mùi khói bắt đầu tràn ngập đến đây. “Tiểu Thuận, cậu còn ở đây làm gì, chạy mau đi!” Cô gặp một nhà thiết kế nổi danh vẫn còn ở lại thu thập sản phẩm của mình, liều mạng đem những bản thiết kế, vải may, nhét vào trong một cái túi.

Nhưng người thiết kế kia cũng không nghe tiếng la của cô, tiếp tục thu dọn, không phát hiện ra căn phòng này đang tràn đầy khói trắng.

“Khụ khụ….” Cô bị khói làm nghẹt thở ho mãnh liệt, nhìn xung quanh không gian trăm mét vuông này, phát hiện người không chạy đi mà vẫn còn thu thập này nọ, không chỉ có mình Tiểu Thuận. (Sặc…)

Không phải cô không biết rằng những nhà thiết kế kia chỉ vì những mẫu thiết kế nhỏ đó, đã mất bao nhiêu thời gian và công sức, bởi vậy nên không thể từ bỏ, nhìn bọn họ liều mạng lấy đi những bộ đồ quan trọng, hốc mắt Hoa Xảo Hủy phiếm hồng.

“Sắp chết đến nơi, còn không mau chạy!” Ngụy Kính Nghiêu nhịn không nổi, tính tình hoàn toàn bộc phát. “Mạng còn chưa giữ được, giữ lại mấy thứ này làm cái gì? Rừng xanh còn đó, sơ gì không có củi đun! Không có mấy thứ kia, các người không làm được trò trống gì sao? Còn không mau theo tôi đi! ” Anh nhìn thấy Hoa Xảo Hủy chần chờ, nhịn không được kéo tay cô, một bên nhìn cô kêu Tiểu Thuận cùng đi, tay còn lại bắt lấy cổ áo của Tiểu Thuận, quát vào mặt người kia.

Không ít người bị mắng tỉnh, nhịn đau bỏ lại đồ đạc, quần áo vẫn còn mặc trên manocanh, vội vàng thu thập mọi thứ, rồi vội vàng chạy đi.

3 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 4.1

  1. Mạng còn chưa giữ được, giữ lại mấy thứ này làm cái gì? Rừng xanh còn đó, sơ gì không có củi đun! Không có mấy thứ kia, các người không làm được trò trống gì sao?
    kết câu này của tỷ quá

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s