Kiss the rain – Chap 9

Tác giả: K

Tình trạng: On going

Chapter 9:

Đó là một tiệm cà phê khá to và thật là sang trọng, có cây cảnh và có cả tiếng nhạc rất êm đềm nữa.

“Chào chú, cháu đến làm thay cho chị Sam ạ!”

“À, nó có báo trước cho chú rồi, cháu vào thay quần áo và chuẩn bị đi.”

“Vâng ạ!”

Chà, trang phục ở đây đẹp quá đi, nhìn dễ thương như trong anime Nhật vậy.

Nhìn tôi lúc này trông giống như một cô nàng phục vụ thực thụ vậy. Thật là tuyệt!

Công việc của tôi là dọn dẹp lau chùi từng bàn một. Sắp xếp lại cốc chén, lọ đựng đường, sữa, hộp khăn giấy. Thấy khách đến là đem ngay menu ra, ghi vào sổ rồi bưng bê đến bàn của họ.

Trong quán có một chị phục vụ nữa, nhìn chân chị ấy dài thật, mặc đẹp hơn tôi bao nhiêu, mà nhìn cách chị ấy phục vụ mới chuyên nghiệp làm sao.

“Em ơi có thêm khách kìa!”

“Vâng!”

Tôi nhanh nhảu vớ lấy quyển menu rồi tung tăng đem ra bàn của họ.

Xém chút nữa là tôi đánh rơi cả quyển menu xuống đất, bởi vì, hai vị khách mà tôi sắp sửa phục vụ trong đó có anh Kiwi Hoàng Gia!

Kiwi từ từ bước vào trong trang phục màu đen lịch lãm, hai tay đút trong túi quần một cách lạnh lùng. Theo sau là một cô gái dễ thương tóc màu hung đỏ, có vẻ nũng nịu và ngượng ngùng. Hình như Kiwi không để tâm đến cô nàng mấy thì phải.

Ok ok, bình tĩnh nào Kem, hãy coi như mình chưa hề biết anh ta (điêu thật), và hy vọng là anh ta không nhận ra mình-cái con bé đeo kính cận mà anh ta va phải mấy hôm trước.

“Các bạn dùng gì ạ?”

Tôi lấy hết can đảm nhìn vào mắt anh chàng và nở một nụ cười (tất nhiên tôi chỉ cười trong giới hạn cho phép thôi, tôi mà cười hết cỡ với cái niềng răng này thì đảm bảo anh ấy chạy mất dép!)

“Cho mình 1 coffe sữa, 1 bánh kem vani.”-Cô gái tóc hung đỏ nhìn lướt qua menu rồi mỉm cười đáp.-“Anh Kiwi, anh dùng gì?”-Cô ấy ngó sang âu yếm hỏi Kiwi.

“Cũng vậy đi.”-Kiwi đáp một cách lơ đãng.

“À vâng có ngay đây ạ.”

Tôi ghi vào giấy rồi đem vào cho ông chủ, đứng chờ để bưng ra. Trong lúc chờ coffee, tôi liếc nhìn về phía hai người kia. Chuyện này thật là ngớ ngẩn, nhưng thề là tôi đang bị thu hút bởi đôi mắt của anh Kiwi (ôi trời).

Anh ấy ngồi gần cửa sổ nơi có những chậu hoa cúc mặt trời nhỏ xinh, một vài tia nắng lọt vào và hình như càng làm cho đôi mắt anh ấy thêm sáng và long lanh hơn.

“Được rồi bưng ra đi!”

Tôi cẩn thận bưng khay đựng coffee và bánh kem ra phía họ. Thật cẩn thận, cẩn thận.

Bỗng anh Kiwi ngước lên nhìn tôi, woa thề là tôi chưa từng gặp đôi mắt nào đẹp như thế, thực sự là vô-cùng-đẹp!

Và thế là ánh mắt của anh ấy hút hết hồn vía tôi, và thế là bạn có biết chuyện gì xảy ra không?

Oạch!

Úi, tôi vấp ngã và nhào xuống đất!

Việc tôi ngã sẽ chẳng có gì là to tát nếu như…

Ôi chúa ơi, cả hai ly coffee sữa còn đang nóng hất thẳng vào áo của anh Kiwi!

O_O

Anh ấy đã dính trọn cả hai ly coffee (ôi không)

Bạn không thể tưởng tượng ra lúc đó tôi quê độ như thế nào đâu, may cho tôi là hai chiếc bánh kem vẫn còn nguyên, tôi vội vàng loạng choạng đứng lên trong con mắt ngạc nhiên của tất cả các vị khách trong quán.

Và alêhấp!

Tôi lại ngã một lần nữa.

MỘT LẦN NỮA!

Và lần này thì vập cả mặt xuống đất!

ÔI TRỜI, hai chiếc bánh kem lao vun vút và ốp thẳng vào mặt anh Kiwi Hoàng Gia!

ỐP THẲNG VÀO MẶT ĐÓ!

Thề là sau vụ này tôi sẽ không bao giờ dám trở thành một phục vụ bàn cả, như thế là quá đủ rồi! Chắc tôi phải tự đào cho mình một cái hố để chui xuống quá!

Chị phục vụ vội vàng lao ra đỡ tôi dậy, còn ông chủ béo mập thì phi ra chỗ Kiwi ra sức hát sorry sorry!

Hai mắt của anh ấy trợn lên và mặt mũi thì lem nhem dính đầy kem, anh ấy bất động và trơ ra như một pho tượng.

Mồm Kiwi há hốc lên và phải mất một lúc sau anh ấy mới a lên một tiếng:

“Aaaaa…nóng…..nóng…”

Ngay lập tức tóc đỏ vội lấy ngay cốc nước lạnh ụp vào bụng Kiwi, còn ông chủ thì cuống lên lấy khăn lau những vệt kem trên má anh ấy!

“Hết chưa? Hết nóng chưa? Phù phù….”

Còn tôi thì đứng chết lặng ra ở giữa sàn nhà. Ối Sam ơi, em vừa gây ra tội lớn đó, cứu em với..

“Còn đứng đấy, không mau ra xin lỗi đi, nhanh!”- Ông chủ giục tôi.

“Vâng…vâng”-tôi líu ríu.

Tôi bước chầm chậm về phía hai vị khách, run run…run run…

Tôi sợ phát khóc đi, nhưng tôi buộc phải lại gần và lắp bắp, nhìn tôi lúc đó giống hệt như một con thỏ con tội nghiệp sắp phải giao nộp mình cho chó sói vậy.

“Xin lỗi…xin lỗi.”

Khi tôi còn chưa hết bàng hoàng thì đột nhiên, bàn tay rắn chắc của anh ta-Kiwi Hoàng Gia ấy, nắm chặt lấy cổ tay tôi! Nắm chặt!

“Anh làm gì thế? Bỏ tay ra!”

“Bạn….Aaaaaaaa”

???

Anh aaa gì vậy?

“Em…em…xin lỗi”

“Thôi, cô ấy đã xin lỗi rồi mà, bỏ qua cho cô ấy đi anh Kiwi.”

Tóc hung đỏ lên tiếng, ôi bạn ấy thật là rộng lượng, “bỏ qua cho cô ấy đi” ôiiiiiii *_*

“Cái gì? Bỏ qua? Nhân viên gì mà làm ăn kiểu này? Bạn muốn ám sát tất cả khách hàng trong này sao?”

“Em…không…em chỉ là…làm…thay cho chị Sam….một…một hôm thôi.”

“Tôi không quan tâm, xem này, ôi trời!”

Tự nhiên anh ta vuốt tay lên má và gầm loạn xị cả lên.

Ôi lại nữa, nẫu cả ruột. Không khí trong tiệm lúc này quả thật là nóng.

“Bạn!”

Kiwi chỉ thẳng tay vào tôi, trừng trừng mắt lên nhìn, ánh mắt của anh ta sắc lạnh như lưỡi dao lam cứ như thể anh ta muốn đâm chết tôi ý.

“Bạn phải theo tôi về nhà, chờ tôi thay áo ra và giặt sạch nó. Thế nào, bạn không phiền chứ?”

Kèm theo đó là một nụ cười khó hiểu.

Gì thế này? Sao mọi người không ai bênh tôi hết hả trời? Chị phục vụ? ông chủ? Tóc đỏ? Làm ơn!

“Anh Kiwi, bỏ qua đi!”-Tóc đỏ lại lên tiếng, nhưng chẳng thể át được sự giận dữ của Kiwi.

“Ok thôi, anh sẽ bỏ qua cho cô ấy, nếu như cô ấy làm theo những gì anh muốn.”

“Gì cơ ạ?”

“Sao cơ? Bạn không nghe thấy tôi nói gì à? Tôi nói là theo tôi về nhà và giặt sạch cái áo này, bạn làm được không?”

Bạn biết đấy, trong cuộc sống chúng ta luôn luôn có những tình huống rất khó xử, và tôi…

♥Phương án 1: Chạy. Binh pháp tôn tử có 36 kế, trong đó chạy được coi là thượng sách! Tôi sẽ vùng dậy, đạp cửa và lao ra ngoài, leo lên chiếc xe đạp mini và tẩu thoát trong gang tấc!

Nhưng…phương án này độ khả thi của nó quả thật là khó nói. Tôi-một con bé nhỏ nhắn xinh xắn VS cầu thủ bóng rổ trường Isaac Newton! Ôi trời ạ, anh ta sẽ tóm được tôi và treo ngược cái thân xác khốn khổ này lên cành cây mất! Không ổn, không ổn!

♥Phương án 2: Hỏi anh ta xem cái áo đấy bao nhiêu tiền, nếu có thể tôi sẽ cắn răng cắn lợi rút hầu bao ra trả.

Nhưng…nghe hội Gigi đồn đại là quần áo của anh ấy đều trên dưới 100, 200$, tất tần tật đều là hàng hiệu, đứa NQ như tôi sờ vào nó đánh cho gãy tay. Tiền đô cơ đấy, nếu thật như thế thì tôi có nhịn ăn sáng, nhịn chi tiêu cả tháng, mà cứ cho là hai tháng đi, chắc cũng chả đủ để trả mất.

Không ổn! Không ổn!

♥Phương án 3: Ngoan ngoãn làm theo lời anh ta, về nhà và giặt cái áo chết tiệt đó. Tôi sẽ phải chịu nhục một chút, kiểu như osin ấy, nhưng bù lại mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa và tôi sẽ chẳng phải chi một đồng nào để trả cả haha!

Được đấy, được đấy!

Và thế là tôi gật đầu đồng ý.

“Tốt. Vậy chúng ta đi thôi.”

“Anh Kiwi!”-Chợt tóc đỏ níu tay Kiwi lại.

“Sao vậy?”

“Thế còn em…?”-Tóc đỏ bối rối.

“À. Anh thế này làm sao đi chơi cùng em tiếp được. Thế này nhé, để anh gọi điện cho anh trai em đến đây đón em, ok?”

“Nhưng mà…”

Dường như Kiwi không quan tâm đến những gì cô ấy nói. Anh ta kéo tay tôi và lôi xình xịch ra khỏi quán, anh ta to và khoẻ hơn tôi gấp mấy lần và tôi không thể nào gỡ cái bàn tay to trịch ấy ra được. Bất lực, và tôi bị lôi đi một cách không thương tiếc, may mắn là tôi còn với được chiếc túi xách, trong đó có ví tiền, điện thoại và vài thứ sổ sách linh tinh.

Tôi hướng ánh mắt van xin về phía chị phục vụ, ông chủ và cô nàng tóc đỏ.

Chị gì ơi cứu em với.

Ông chủ ơi cứu cháu với.

Tóc đỏ ơi….

Nhưng tất cả đều là vô vọng. Họ đứng trơ ra nhìn anh ta lôi tôi đi, thế đấy.

“Anh làm gì thế, đau…”

“Shh, yên nào!”-Kiwi đặt tay lên môi ra hiệu.

HÁ? Hai mắt tôi lúc đó trợn tròn lên ngạc nhiên. Cái quái gì đang diễn ra thế này.

Kiwi đang diễn trò đấy à? Vừa nãy còn khó tính lạnh lùng chết đi, bây giờ tự nhiên bảo tôi yên lặng. Kì cục. Kì cục hết sức.

Kiwi chẳng thèm nói thêm gì và tiến thẳng về phía chiếc xe Porsche đen bóng, mở cửa xe và ra hiệu cho tôi ngồi vào đó.

Oh my god. Tôi đang ngồi ở đâu đây? Trong xe của anh Kiwi! Hội Gigi mà biết được, chúng nó sẽ phát ghen cho mà xem! Nhưng trong tình cảnh này thì đúng là chẳng có gì vui vẻ cả.

Rồi anh ta cũng ngồi vào xe, quay sang thắt dây an toàn cho tôi. Tự nhiên tôi bỗng có cảm giác là lạ. Cái lúc anh ta chạm vào tôi ấy, tự nhiên một luồng điện chạy xẹt qua người tôi, giống hệt mấy hôm trước. Và hai má tôi lại đỏ bừng cả lên.

“Thiên Minh à, cậu đến coffee Romance đón Mai Linh nhé . Ừm ok cảm ơn cậu!”

Rồi Kiwi quay ngoắt sang phía tôi, cười toe, nụ cười của anh ấy tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời làm tôi ngây ngất mất một lúc.

Rõ ràng là nụ cười điêu gian khó hiểu đây mà! Tôi há hốc mồm ra.

“May quá. Thế là thoát được con bé nói lắm. Phù!~”

O_O Anh có ý gì đây?

“Bạn có thấy phiền không?”-Anh ta dịu giọng.

Hả? Phiền không ư? Ôi anh đừng đùa, tôi đang thấy phiền chết đi chứ, tự dưng dây vào con người nổi tiếng như anh…

Nhưng tôi lại không hề nói thế, thay vào đó tôi đã nói:

“Dạ không ạ, đó là do lỗi của em…anh có ổn không? Ý em là anh có bị bỏng chỗ nào không?”

“Rất may là tôi không sao, rất hoan nghênh vì bạn đã thành thực nhận lỗi!”

Hoan nghênh cái con khỉ!

“À mà bạn nhìn quen quen, hình như tôi đã gặp bạn ở đâu đó thì phải?”

Vừa lái xe, anh ấy vừa băn khoăn hỏi tôi.

“Thực ra là em học cùng trường với anh, Isaac Newton. Và anh đã va phải em vào sáng hôm thứ Năm, chắc anh không nhớ đâu.”

Và thêm nữa là em đang rất thích anh đấy anh Kiwi ạ. Tim em đang đập 200 nhịp một phút đây này! Thôi bỏ đi, có hâm nặng mới nói điều này ra.

“À, ra vậy, tôi nhớ rồi.”

Anh ấy thở dài một tiếng rồi im lặng một lúc lâu.

Sau đó trên suốt quãng đường anh ta chỉ hỏi tôi độc một câu: “Bạn là học sinh khối 11 à?”

Có thể anh ta đang suy nghĩ điều gì đó. Hay anh ta đang nghĩ vì sao mình lại nhớ rõ là sáng hôm nào như vậy trong khi anh ta chẳng còn nhớ gì hết cả. Và rồi anh ta sẽ cho rằng mình để ý tới anh ta, vì vậy nên mới nhớ dai tình huống đó như vậy! Á á không phải thế chứ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s