Kiss the rain – Chap 5

Tác giả : K

Tình trạng: On going

Chapter 5:

 

Trong phòng tắm.

La la la…la la la…

La la…

Tôi vừa ngâm mình trong làn nước nóng vừa suy nghĩ về chuyện buổi chiều của My.

Các cô gái tuổi teen thật là phức tạp. Luôn luôn là vậy.

Có hàng đống những chuyện kì cục, bất ngờ xảy đến với bạn hàng ngày và bạn phải tìm cách giải quyết nó một cách tốt đẹp nhất.

Ví dụ như việc tôi không thích màu hồng, nhưng mẹ lại mua cho tôi chiếc áo có màu ấy, đã vậy còn có cái mũ trùm đầu hình heo Piggy và bắt tôi mặc đến trường vào những ngày không phải mặc đồng phục.

Hay như lần khám sức khỏe thường niên ở trường. Các nhân viên chăm sóc sức khỏe đã ghi trong phiếu khám của tôi chiều cao 1m49. Thật là buồn phiền quá đi. Ai chẳng biết 1m49 với 1m50 chẳng khác nhau là mấy. Thế nhưng 1m50 xem ra hơn hẳn 1m49 đúng không nào? Nhất là với những người có xu hướng hay tự kỉ như tôi.

Chuyện lần này cũng vậy.

Tất cả cũng chỉ vì cái sự mỏ nhọn của Gigi!

Không biết kiếp trước tôi có nợ nần gì cô nàng không nữa.

….

Tắm xong, tôi ủ rũ bước ra và đem quần áo phơi khô lên phòng cất vào tủ theo yêu cầu của mẹ. Chẳng buồn làm, tôi vứt chúng phịch một cái lên giường và nằm dài ra đấy.

Tôi ôm lấy cây đàn guitar màu vàng chanh mà tôi đã tiết kiệm chi tiêu mấy tháng trời để mua. Ngón tay lướt nhẹ trên những sợi dây đàn tạo thành một thứ âm thanh rất dễ chịu.

Tôi ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, nhìn ra cửa sổ, đàn và hát vu vơ.

Âm nhạc là sở thích lớn nhất của tôi. Mỗi lần chạm tay vào dây đàn là tôi lại có một cảm giác lâng lâng khó tả.

Bà bảo giọng hát của tôi giống như ly kem mùa hè vậy. Ngọt và mát lịm.

Giọng tôi không cao vút, trong trẻo như các nữ ca sĩ nổi tiếng. Cũng không khỏe và dữ dội đủ để làm một rocker. Phải nói như thế nào nhỉ? Nó hơi khàn một chút, không mỏng quá cũng không dày quá, đủ đặc biệt để sau một lần nghe là mọi người có thể nhớ và lần sau phân biệt được ngay.

Tôi luôn ước ao được trở thành một ca sĩ nổi tiếng, được ôm đàn guitar và hát trên những sân khấu lộng lẫy, sáng rực ánh đèn-giống như Taylor Swiff ấy. Phía dưới là hàng nghìn khán giả yêu quí và ủng hộ tôi hết mình, với những tấm slogan trang trí rất bắt mắt kiểu “I love Kem”, “We love you, Kem!”, “Go Kem!” như những gì tôi thường thấy trong mấy show ca nhạc cỡ bự.

Úi chà. Thật là một viễn tưởng phải không? Bởi vì hiện giờ tôi cũng chỉ là một cô gái tuổi teen bình thường, thích uống Cocacola ướp lạnh đã bay hết ga, luôn bị mẹ la mắng vì tội vứt sách báo, đồ ăn bừa ra phòng, vân vân và vân vân.

Nhưng mà kệ chứ. Có ai đánh thuế ước mơ đâu nào!

Thần tượng của tôi là nghệ sĩ piano Yiruma-nghe có vẻ chẳng ăn nhập gì với guitar nhỉ?

Hài hước thật đấy! Nhưng chỉ đơn giản là tôi yêu thích âm nhạc của Yiruma. Nghe nhạc của ông khiến cho tôi cứ như lạc vào thế giới khác vậy. Nhẹ nhõm. Bay bổng. Êm dịu và sâu lắng. Chẳng còn buồn phiền và mỏi mệt nữa.

Thỉnh thoảng, tôi chơi “Kiss the rain”, “River flows in you” hay “When the love falls” trên guitar, tuy chưa thành thạo lắm, nhưng cũng thật thú vị làm sao.

Trong lúc tôi đang bay bổng với CD nhạc Yiruma thì bỗng nhiên Sam lao xồng xộc vào mà không hề gõ cửa. Đúng là kẻ phá đám!

Nhìn bộ mặt chị ấy y chang sát thủ vậy, chắc Jimmy lại gây ra tội gì đây, tôi tự nhủ.

Tôi chưa hết ngạc nhiên thì Sam đột nhiên rút chiếc dép gấu bông màu hồng ra và phi thẳng vào mặt tôi!

Phi thẳng vào mặt đó!

Ôi chúa ơi, hôm nay tôi đã thoát được màn phi dép của thằng Long Hôi Nách, tưởng là đã trót lọt qua, không còn phải hứng chịu thêm một phát nào nữa. Ai ngờ về đến nhà rồi cũng không yên.

“Á á á chị làm cái gì thế?”

“Mày sang ngay phòng tao đi, ai cho phép mày vào lục tung mọi thứ lên như thế, HẢ CON KIAAA?”

Chị ấy cố tình nhấn mạnh vào chữ CON KIAAA!

Tôi đã nói với mẹ về chuyện chị ấy cứ gọi tôi là con này con nọ, không đẻ ra mình mà cứ thích vớ vẩn, thế mà chị ấy vẫn luôn miệng gọi tôi như thế đó: con Kem, con Kem, con Kem!

Chắc chị ý không bao giờ thích đựơc gọi là CON SAM đâu nhỉ! Lớn rồi mà toàn đi bắt nạt trẻ con.

“Chị nói linh tinh gì thế, em có lục lọi gì phòng chị đâu.”-Tôi hồn nhiên và tiếp tục nằm ườn ra giường.

Á!

Chết rồi, buổi sáng tôi có vào phòng chị ấy tìm cái máy sấy, tôi đã lục tung lên và quên mất chưa sắp xếp lại!

Sam sẽ giết tôi mất!

Sam không cần nghe tôi giải thích gì nhiều, chị ấy lôi tôi xoành xoạch từ bên phòng tôi sang phòng chị ý và vứt tôi ở giữa phòng (chị ấy cao to hơn tôi nên ăn hiếp tôi đấy).

Ôi má ơi…

Buổi sáng tôi đã lục tung cả tủ quần áo lót của chị ấy sao?

Trước mắt tôi là cả một đống bề bộn…bề bộn..

“Mày lo mà dọn dẹp đi, không thì chết với tao đấy!”

Tôi mếu máo ngồi thu dọn và gấp lại đống đồ của Sam.

Lát sau, Sam khệ nệ bê lên mấy cái túi to oạch. Chậc, lại quần áo và giày dép đây mà. Tôi chẳng thèm quan tâm xem chị ấy mua những gì, bởi những thứ Sam mua chẳng bao giờ hợp với tôi cả, và chị ý cũng chẳng đời nào có ý định cho tôi một trong số những món đồ đó đâu. Chị ý bo xìiiiiii cực kì luôn!

Mãi đến khi mẹ gọi xuống dọn cơm tối thì Sam mới chịu tha cho tôi.

Và tôi chẳng biết vô tình hay không nữa mà khi đi ngang qua cái lịch treo tường tôi bỗng phát hiện ra một điều:

“MAI LÀ SINH NHẬT SIRO”!

15/10 là sinh nhật của cậu ấy mà, thế mà chẳng hiểu sao bây giờ tôi mới nhớ ra!

Bạn với chả bè thế đấy!

Điều tôi nghĩ đến không phải là một món quà để tặng cậu ấy, mà đó là một đống những sáng kiến hay ho dành cho My “xù” để giải quyết xong xuôi với Gigi.

Thề là tôi đã nghĩ ra môt cách cực kì hay! Nhất định ngày mai tôi sẽ phải tiết lộ cho My mới được.

Và thế là tâm trạng hân hoan đến với tôi suốt cả buổi tối, khi ăn cơm, khi học bài và cả khi đánh răng. Ahaha!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s