Kiss the rain – Chap 2

Tác giả :K

Tình trạng: On going

Chapter 2:

Tôi thấy ghét bộ đồng phục của trường Isaac Newton. Ý tôi là, tôi rất yêu ngôi trường của mình, trừ việc đồng phục ở đây không phù hợp với tôi cho lắm. Váy chả vóc, giá như ban giám hiệu nhà trường thiết kế quần cho học sinh nữ thì có phải tốt hơn không.

Bộ đồng phục này đối với tôi thật là vướng víu, lại còn thắt nơ cài áo nữa chứ, tôi phải loay hoay 15′ mỗi ngày với bộ đồng phục ấy, mà đáng lẽ ra với thời gian ấy, tôi có thể mặc và thay liên tiếp 15 chiếc quần jean cũng nên.

Cuối cùng cũng mặc xong. Tôi vớ lấy chiếc cặp sách trên bàn học và phi xuống nhà.

Mẹ đã hoàn thành xong bài tập chạy bộ và đang chuẩn bị bữa ăn sáng.

Nhìn thấy tôi, mẹ mỉm cười và đặt xuống bàn ăn một ly sữa nóng hổi cùng hai lát bánh mì phết bơ lạc.

“Cảm ơn mẹ!”-Tôi vui vẻ ngồi xuống.

Phải nói rằng món bơ lạc của mẹ làm rất tuyệt, luôn luôn là như vậy. Mẹ có bí quyết chế biến nó rất khéo léo như thể mẹ là người thợ làm bơ lạc thực thụ vậy. Nó không quá béo ngậy, không quá ngọt mà lại có mùi vị rất riêng. Tôi đã ăn bánh mì phết bơ lạc của mẹ được 11 năm rồi, từ hồi tôi lên 6. Và xin thề là tôi chưa bao giờ cảm thấy chán.

Mẹ của tôi nấu ăn không thể chê vào đâu được. Chẳng bù cho tôi. Bạn biết không, những món ăn tôi làm ra, người không thể nào ăn nổi, trừ khi người đó là siêu nhân! Những món ăn của tôi khi thì sống quá, khi thì dừ quá, hay khi thì mặn quá, khi thì nhạt quá. Nhiều khi tôi cũng thấy phát ngán về bản thân mình, chẳng làm được việc gì ra hồn cả, hễ đụng vào đâu là hỏng đấy, rõ là chán.

Ăn sáng xong, tôi không quên chào mẹ và sau đó leo lên xe đạp phi vù ra ngoài đường. Bố đang lúi húi sửa bóng đèn ở đầu ngõ, thấy tôi bố liền vẫy tay và nói:” Đi học vui vẻ nha Kem!”. Mải vẫy tay với tôi, tí nữa là bố ngã nhào xuống đất cùng với cái thang sắt thấp lè tè của bố, may mà không sao, chuyện ấy cứ khiến tôi tủm tỉm cười mãi trên đường.

Như thường lệ, tôi sẽ ghé qua nhà My “xù” để rủ cậu ấy cùng đi. Trước cửa nhà My có một cây óc chó rất to và thân xù xì. Cậu ấy hay chờ tôi ở đó.

“Hey Kem!”

My đã đứng chờ sẵn ở dưới gốc cây và gọi tên tôi. Chúng tôi luôn đi học cùng nhau, và về cũng cùng nhau luôn.

Trên đường đi học, My cả tôi đều tranh thủ tám không biết bao nhiêu chuyện trên trời dưới đất, đối với hai chúng tôi, không bao giờ là thiếu đề tài để nói cả, từ chuyện hôm qua thằng Long Hôi Nách lên bảng mà quên chưa kéo khóa quần cho đến chuyện một anh hot boy trong trường bị bồ đá phũ phàng, thậm chí bọn tôi còn chẳng để ý gì đến xung quanh.

Việc buôn chuyện của chúng tôi sẽ chẳng ảnh hưởng gì nhiều lắm nếu như cả hai không hứng chí cười tít mắt lên và rồi a lê hấp hai chiếc gi-đông ngoằng vào nhau làm cho cả hai tự nhiên ngã lăn lộn ra giữa đường, khi thì My đè lên tôi, khi thì tôi ngã nhào vào cô ấy, và xui xẻo lắm thì cả hai đứa cùng đâm sầm vào cột điện.

My là bạn thân nhất của tôi bắt đầu từ hồi cấp Hai. Mọi người gọi cậu ấy là My “xù”. Tôi thì thấy cái nick name ấy cũng khá là dễ thương. Tóc cậu ấy xoăn tự nhiên như mỳ sợi vậy, nhưng nó lại có màu đen và rất tiếc là nhìn chẳng giống Corbin Bleu tẹo nào. Cậu ấy cao lêu nghêu và gầy đét-xờ-ki-mô-na, đặc biệt là cũng bốn mắt như tôi.

My là con gái, nhưng tính cách của cậu ấy không khác nào một đứa con trai. Cậu ấy không thích nghe nhạc giống tôi mà thay vào đó cậu ấy thích mỗi bóng đá! My thần tượng CLB Manchester United và nhất là anh Wayne Rooney. Cậu ấy thích Rooney đến điên cuồng, tất cả mọi thứ có thể cậu ấy đều dán ảnh hoặc chữ Rooney vào đó. My có thể ngồi cả ngày để tám về chuyện bóng đá với một vài đứa con trai trong lớp.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s