Bóng dáng người hầu – Chương 1

Nguồn: meoconlunar

Edit: Socola

Beta: Kún Bee

Chương 1

Ánh sáng chói mắt làm cho anh không thể ngủ yên, nhịn không được phát ra âm thanh lẩm bẩm bất mãn, rất không tình nguyện mở mắt ra. Hỗn loạn ngồi dậy, tay theo ý thức sờ đến phía bên kia của giường, phát hiện—- trống trải, lạnh lẽo, không để lại một hơi ấm trong chăn, cho thấy người bên đó rời đi đã lâu. Ngụy Kính  Nghiêu bỗng nhiên tỉnh ngủ hẳn, hàng lông mày trên khuôn mặt đẹp trai nhíu lại, anh xuống giường, bước đi có chút trì độn, lắc la lắc lư ra khỏi phòng. Đi chân trần dẫm lên nền gạch láng bóng, mặc cho cảm giác mát lạnh truyền lên từ lòng bàn chân, anh đi qua một hành lang nhỏ đến phòng khách, chỉ thấy một mớ hỗn độn trên sô pha màu trắng ngà, bừa bãi la liệt. Xoay người một lần nữa, đi đến phòng bếp đang mở, trong bồn rửa còn có vài cái chén còn dơ để đó, vòi nước còn chưa khóa chặt, nước từng giọt từng giọt nhỏ trên bát đũa. “Phải tiết kiệm năng lượng.” Một giọng nữ vang lên trong đầu, thanh âm có chút trầm thấp, khàn khàn, thanh âm này lại khiến cho anh bước nhanh đến vòi nước, tay nhanh chóng vặn chặt van lại.

Tiếp thep lại đi ra phòng  bếp, bước đến một căn phòng khác có vô số sách truyện, không có, không có người muốn tìm.

Anh không khỏi hốt hoảng lên, bước chân bắt đầu hỗn loạn, giống như con ruồi nhặng không cánh chạy toán loạn cả lên.

“Cô ấy đi rồi….Không thấy cô ấy….” Mặc cho nguy cơ sứt đầu mẻ trán, anh cứ va chạn lung tung xung quanh căn phòng, làm rơi cả chiếc bình hoa ngăn cách giữa phòng khách và hành lang nhỏ, phát ra tiếng vang thật lớn, dọa anh nhảy dựng lên.

“Kính Nghiêu, anh dậy rồi?” tiếng nói khàn khàn trầm thấp của một phụ nữ từ trên gác truyền xuống, nhưng đối với tên não ruồi này đó lại là giọng của tiên nữ. (@Bee: Não ruồi?? =]]])

Đúng, anh sao lại quên cái gác kia chứ?

Bước chân vội vàng, đi đến chỗ sâu nhất của hành lang, lướt qua ban công, rốt cục cũng thấy chiếc cầu thang gỗ hướng lên trần nhà, Ngụy Kính Nghiêu lập tức ba bước thang hai bước chân chạy lên.

Đạt đạt đạt đạt….. thanh âm máy may ngày càng gần, ngày càng rõ ràng.

Khi anh quan sát xung quanh chiếc sàn gỗ, thấy dưới ánh sáng chiếu xuống căn gác kia, có một cô gái vẫn còn cúi đầu với mái tóc đen nhánh búi tự nhiên ở phía sau, đang tập trung tinh thần đạp máy may, chuyên chú nhìn chiếc kim đang lên lên xuông xuống châm vào mảnh vải.

Đạt đạt đạt đạt…. thanh âm của máy may ngừng lại, cô gái ngẩng đầu lên, nhìn anh cười.

“Anh dậy rồi?”

“Xảo Hủy…..”

Thần kinh đang buộc chặt phút chốc thả lỏng, anh cũng nở nụ cười với cô gái đó, bước chân dẫm lên sàn nhà gỗ mà chạy nhanh đến, kết quả của việc chạy vội vàng đến chỗ cô, là bị vấp, nặng nề mà ngã oạch xuống.

“Cẩn thận một chút!” nụ cười của Hoa Xảo Hủy tan biến, bỏ lại một nửa miếng vải đang dở dang, vộ vàng đi đến bên anh. “Gấp cái gì? Tôi không phải là đã nói với anh phải chạy từ từ thôi sao? Anh xem anh lại không nghe lời, có đau hay không?”

Sau khi dìu anh đứng dậy liền lập tức lôi kéo tay anh, xem xét xem có chỗ nào té bị thương hay không.

“Đau”. Ngụy Kính Nghiêu nhíu hàng mi đẹp lại, hé ra khuôn mặt khổ sở, giống như một đứa trẻ nhõng nhẽo kêu đau.

“Đau thế nào? Làm sao?” Cô lo lắng hỏi.

Anh kéo ống quần lên, lấy bộ mặt đau đớn nhìn nàng: “Đầu ngón út”. Tầm mắt nhìn xuống, thấy ngón chân út của anh, móng đã bị chệch, máu chảy ra lan dính trên màu trắng của chiếc quần dài, trông càng thê thảm.

“Mau ngồi xuống! tôi đã nói với anh là phải cẩn thận rồi, vội cái gì chứ? Thật là!” Hoa Xảo Hủy vừa đau lòng, miệng lại không thể không tuôn ra những lời trách mắng, dìu anh ngồi lên ghế, bắt đầu ân cần dạy bảo anh: “Ngồi yên, không được nhúc nhích! Chờ tôi tở lại, nghe rõ chưa?”

“Ừm” Ngụy Kính Nghiêu ngoan ngoãn lên tiếng trả lời, như một học sinh tiểu học ngồi trên lớp, không dám lộn xộn.

“Tôi quay lại liền, không được chạy loạn đâu đấy”. cô xoay người xuống lầu, nhưng vẫn quay đầu lại dặn dò, lại không ngoài ý muốn thấy anh đang chuẩn bị đứng lên, vì thế làm một ánh mắt cảnh cáo với anh.

“Ơ, được rồi”. bị trừng mắt, mông vội vàng quay về dính lại trên ghế.

Hoa Xảo Hủy rất nhanh đi xuống lầu, mang theo hộp y tế trở lại, thở hồng hộc, vừa nhìn đã biết là chạy rất vội.

“Sẽ rất đau, chịu đựng một chút”. Cô nửa quỳ xuống giữ chân anh, đưa cái chân bị thương của anh đắt trên đùi mình, cầm lấy bông gòn cùng với nước muối sinh lý tẩy trùng vết thương.

“Anh sẽ không khóc”. Người đàn ông thân cao to như ngựa, nhưng lời nói lại giống một đứa trẻ đang cậy mạnh. “Thật đó”. Lại còn cam đoan.

Cô bất giác cười ra, những khẩn trương, đau lòng lúc đầu nhất thời thả lỏng. “Tôi còn không nói anh sẽ khóc, cần gì phải giải thích như vậy”

“Em cười anh”. Khóe miệng Kính Nghiêu xệ xuống, thoạt nhìn trông rất ai oán, “Em cười anh…. A… Đau quá”. Anh phản ứng quá trễ, móng chân bị chệch đã được cô dùng cái nhíp gỡ ra rồi bôi cồn iot vào băng bó, mới bắt đầu kêu đau.

Trong lòng chua xót, làm cho hốc mắt của cô phiếm hồng. Không thể khóc, nếu khóc anh nhất định sẽ như pháo liên châu hỏi cô vì sao lại muốn khóc, có phải anh làm sai hay không, anh sẽ lại nghĩ việc cô khóc liên quan đến anh.

Đúng vậy, cô là có tức giận anh, giận anh không cẩn thận làm bản thân bị thương, nhưng không phải là vì anh làm hư đồ đạc.

Nấu cô khóc, anh sẽ lại lộ ra biểu tình khổ sở, ôm gối ngồi ở một góc tường tự trách chính mình.

Nghĩ đến hình ảnh đó, cô lại không khỏi mỉm cười.

“Sẽ hết đau ngay thôi, cố gắng nhịn một chút”. Nàng dịu dàng nói, động tác băng bó nhanh hơn, đem ngón chân bị thương của anh bó thành cục bột lớn.

“Không đau”. Ngụy Kính Nghiêu sờ sờ ngón chân, cười ngây ngô nhìn cô.

Sao có thể không đau chứ? Cô nhìn cũng cảm thấy đau muốn chết, người này lại cứ trưng khuôn mặt hi hi ha ha cười với cô, thật là hết cách với anh!

“Khi tắm không đươc để đụng tới nước, tôi sẽ giúp anh thay băng, ngoan ngoãn một chút, không được chạy tới chạy lui”

“Ừm,được rồi”

Xử lý xong miệng vết thương ngoài ý muốn kia của anh, Hoa Xảo Hủy mới thả lỏng tâm tình, nhưng cuối cùng lại phát hiện, người này vẫn còn mặc áo ngủ.

Bộ áo ngủ màu trắng mềm mại, chất liệu vải mỏng manh trông rất thoải mái, hơn nữa còn rất rộng rãi, nhưng, hiện tại là mùa đông, ăn mặc như vậy quả thực rất đơn bạc.

“Ngụy Kính Nghiêu” Hoa Xảo Hủy nhịn không được mang cả họ tên của anh ra mắng. “Anh không lạnh sao hả? không phải đã dặn anh là bước xuống giường phải mặc áo khoác sao? Anh anh anh anh…..” một bên la lối một bên kéo xuống chiếc áo choàng lông dê trên vai mình, trực tiếp phủ lên người anh.

La mắng, lại la mắng, lải nhải mãi không yên, Ngụy Kính Nghiêu nắm lấy hai vành tai của mình cầu xin tha thứ, dúng ánh mắt chú cún nhỏ vô tội nhìn cô, dùng bộ dạng đáng thương tội nghiệp mong muốn cô sẽ cho anh một con đường sống.

“Anh tỉnh lại không thấy em, anh cứ nghĩ là em bỏ đi rồi”

Bang——-  cơn tức đang trong lúc tăng vọt lại bị câu nói đang thương kia tiêu diệt, nhưng lại không cam lòng cứ bỏ qua cho anh như vậy, tay khoanh trước ngực, cô trừng mắt nhìn anh.

Một Ngụy Kính Nghiêu tài ba từng được giới truyền thông biết đến về ngành khoa học kỹ thuật, một Ngụy Kính Nghiêu thiếu gia kiêu ngạo ngút trời mà cô từng quen thuộc, lúc này lại mở mắt thật to, giống như chú chó nhỏ bị rơi xuống nước nhìn cô.

A, đáng chết, anh lại vi phạm!

“Tôi chỉ là muốn lên may vài bộ quần áo, không muốn đánh thức anh”. Cô thở dài.

“Không phải bỏ đi sao? ” anh vẫn còn nghi ngờ, cẩn thận dò xét cô.

“Không có”

“Thật sao?” Anh nghiêng đầu, học chiêu thức giả bộ đáng yêu….. =]]

Vậy mà có tác dụng, cô lại thật sự cảm thấy anh như vậy thật sự đáng yêu!

“Thật”

“Vậy, ôm một cái?” Anh gỡ bỏ khuôn mặt ưu sầu, biểu tình hớn hở trở lại, cảm xúc chuyển biến rõ rệt, làm cho người ta phải há hốc mồm.

Anh thậm chí còn dang lớn hai tay, bộ dáng như đang đón mời cô lao vào vòng tay ôm ấp của anh .

Đáng giận, vòm ngực rộng lớn mê người, ôm vào ngủ rất thoải mái, hơn nữa hiện tại là mùa đông, anh trở thành một chiếc điều hòa tự nhiên rất hấp dẫn.

Nhất định là do nụ cười của anh rất chân thành, rất chói sáng, làm cho cô mất đi phòng bị, vươn tay về phía anh, mặc cho anh ôm đến ngồi trên đùi mình, tự nhiên đem mặt chôn vào ngực anh, cảm giác nhiệt độ trên thân tể anh không ngừng truyền đến truyền đến, anh như một con bạch tuộc tám tua cứ bám riết lấy cô, hai người trong lúc đó không có một kẽ hở.

Sau đó cô lại một trăm lẻ mọt lần tự mắng bản thân tự chủ quá kém, cứ thế mà bị anh dụ dỗ!

“Thật thoải mái…..” Ngụy kính Nghiêu lộ ra nụ cười thỏa mãn, mặt cọ vào mặt cô, một tay ôm chặt thắt lưng của cô kéo về phía mình, tay kia thuần thục nâng cằm cô lên, đặt rất nhiều nụ hôn trên trán cô, đôi mắt tròn của cô, chóp mũi xinh xắn của cô, cuối cùng, dừng lại ở đôi môi cô, dưới ánh sáng thâm lại một chút.

Một nụ hồn tuyệt vời không một chút vụng về, hơn nữa còn rất sâu —— khoan đã, cô chỉ đồng ý cho anh ôm một cái, cô có nói cho phép anh hôn sao? Không có nha!

Cô hô hấp khó khăn, trời ạ, người này hôn rất điệu nghệ, mỗi lần bị anh lén hôn cô đều choáng váng quên cả trời đất, không thể như vậy được.

Hoa Xảo hủy ra sức giãy dụa, hai tay nắm thành nắm đấm đánh vào ngực anh, ngan cản nụ hôn ngày càng bừa bãi của anh.

Nhưng mà cô phản kháng như vậy khiến nụ hôn của anh càng sâu, lại càng không muốn buông tha cô.

Môi dây dưa, mà tay chân hai người lại đang chiến đấu với nhau, cô muốn chạy trốn, anh liền bò lên người cô, ban đầu tư thế còn đang ngồi trên đùi anh, giờ chuyển thành bị anh áp chế trên sô pha.

Không, cho dù người đàn ông này có trao cho cô nụ hồn nồng nhiệt nhất từ trước đến nay đi chăng nữa, cô cũng không thể cứ sa vào trong đó, bởi vì anh…… Anh căn bản không biết chính mình đang làm gì!

Thu hết toàn bộ khí lực cùng tự chủ, Hoa Xảo Hủy lúc này mới đẩy ra người đàn ông đang ăn đậu hũ của cô, làm cho anh rời khỏi môi của cô.

Tuy rằng sự đình chỉ này không đến một giây, nhưng cũng đủ cho cô kêu ngừng lại.

“Dừng lại!” hai tay phủ lên môi của anh, ngăn cản anh lại một lần nữa muốn hôn cô. “Không thể được.”

“Vì sao không thể?” Ngụy Kính Nghiêu lộ ra vẻ mặt nghi hoặc. “Thơm một tí cũng đâu có sao”

“Không sao mới là lạ!” Cô gần như hét chói tai, sắc mặt ửng hồng, không phân rõ là vì phẫn nộ hay là vì động tình. “Anh đứng lên cho tôi, không được đè nặng tôi, đã nói với anh rồi, không được cứ hở ra là lại hôn tôi, không lý do gì cả, không được là không được”. Trước khi anh kịp mở miệng, cô đã hạ một mệnh lệnh không cho phép kháng cự.

“Em không vui sao?” Ngụy Kính Nghiêu nghiêng đầu hỏi, vẻ mặt buồn rầu. “nhưng mà, anh rất thích nha.”

Kỳ thật cô cũng rất thích…. Nhưng là bởi vì rất thích, nên cô càng ngày càng không kiềm chế được, khó có thể từ chối, cho nên mới muốn hét ngừng lại, ngăn cản tên ngu ngốc này cứ tiếp tục trêu chọc tâm của cô.

“Không được hỏi! Câm miệng!” Hoa Xảo Hủy bị lời nói thẳng của anh khiến cho tâm tình rối loạn, nhiệt độ cơ thể tăng cao, không cần nhìn gương cũng có thể đoán được, mặt cô nhất định đỏ rực như mặt tượng Quan Công.

“Tức giận như vậy, không cho hôn cũng không cho hỏi…”

Anh đến nước này mà còn dám oán hận cô à, còn nữa, hôn với hỏi phát âm tuy là tương tự nhau, nhưng ý nghĩa lại kém xa vạn dặm nha!

“Tôi có cho anh ôm!” Chậm đã, đây là kiểu đối thoại gì chứ?

“Chỉ ôm một cái thôi, không đủ”. Anh quyệt miệng oán giận, chỉ ôm một cái không thỏa mãn anh được, hơn nữa tay anh vẫn còn đặt ở thắt lưng của cô.

Cô bị đẩy ngã vào sô pha, anh đè lên nửa người cô, tư thế như vậy thật sự là rất mờ ám…. Nhưng lại rất thoải mái.

Nhưng mà không thể như thế này được!

“Vậy anh đi ôm gối ôm đi!” Dùng sức đẩy, đẩy thật mạnh anh ra.

“Gối ôm không mềm mại như em”. Anh trả lời rất thật lòng. “Lại ôm một chút”. Tiếp theo lại một lần nữa tiến gần dán vào mặt của cô, cọ xát làm nũng.

Hoa Xảo Hủy che mặt, mặc cho gương mặt lớn của anh cọ vào cô, lần thứ n thầm mắng chính mình ngu ngốc, kết quả của việc cố cách xa anh gần ba mươi cm, là phải chịu để con người này muốn làm gì thì làm.

Quên đi, kệ anh vậy, chờ anh cọ xát thích rồi, sẽ buông tha cô.

Cô lười giãy dụa, tùy tiện để anh ăn làm nũng, nghĩ đến trưa nay phải gặp mặt ăn cơm trưa với ba mẹ anh, trước hết phải nhắc nhở anh ở trước mặt ba mẹ không được nói rằng cô chỉ cho anh ôm chứ không cho hôn, sẽ khiến cho hai bác hiểu lầm.

Đúng rồi, cơm trưa!

“Này này này, có việc lớn, anh xong chưa, buông ra”. Hoa Xảo Hủy nhớ tới bữa ăn trưa, lập tức đẩy cái tên đang làm càn trên người cô ra.

Yes, trở về với cảm giác tự do thật sự rất tốt.

“Chuyện gì vậy?” Ngụy Kính Nghiêu vẻ mặt nhăn nhó, bộ dạng như chuyện tốt bị phá hỏng, nhìn cô rời khỏi mình, cũng chẳng thèm quay đầu lại đi đến máy may, lấy ra một miếng vải tây tối màu.

Lướt qua ống tay áo của nàng, anh phát hiên đó không phải là sấp vải, mà là bộ comple của chính mình.

“Giữa trưa phải cùng với ba mẹ của anh ăn cơm, cần phải ăn mặc chỉnh tề một chút, quần áo của anh trong tủ tôi thấy không vừa lắm, cắt chỉ may lại một lần, lại đây thử mặc đi”. Cô ngoắc ngoắc anh tới.

Ngụy Kính Nghiêu ngoan ngoãn nghe lời, đi đến bên cô, dáng người cao lớn ước chừng hơn cô hai cái đầu.

Mỗi động tác làm theo khẩu lệnh, tay trái, tay phải, khoác chiếc áo tây lên người.

Hoa Xảo Hủy thành thạo sửa lại đường cong của bộ đồ tây, hai vai, thắt lưng, biểu tình rất cẩn thận tỉ mỉ, bàn tay nhỏ bé lướt qua gáy của anh, từ bả vai một đường đi xuống thắt lưng tinh tế, làm cho mặt vải phẳng lại, quan sát xem kích cỡ của bộ quần áo có vừa với anh không.

Anh thích vẻ mặt chăm chú của cô khi nhìn anh, tự tay vì anh may quần áo, cho dù là lúc mặc đồ đã ăn đậu hủ của anh không ít , anh cũng chẳng thèm để tâm, còn rất hoan nghênh nữa.

“Tốt quá, vừa khít người”. cô hài lòng mỉm cười. “Như vậy đẹp hơn nhiều, đợi chút nữa mặc bộ quần áo này ra ngoài. Anh thử cử động xem, coi có hoạt động có chỗ nào bất tiện hay không?”

“Không”. Anh đong đưa hai tay, cảm giác bộ đồ tây rất vừa người, hoàn toàn hợp với hình thể của anh, không cảm nhận rõ sự khác biệt, nhưng mặc trên người dường như rất đẹp mắt, càng tôn thêm dáng người cao lớn của anh. “Anh có phải rất đẹp trai hay không? Rất tuấn tú hay không?”

Chiếc máy may mới toanh còn có một mặt kính ở phía trước, anh ở trước gương xoay trái xoay phải, lại quay đầu hỏi cô.

“Xảo Hủy, em nói xem, anh rất đẹp trai đúng không?” Nhất định phải chính miệng cô trả lời thì anh mới cho qua.

Câu hỏi ngây thơ như vậy, chẳng khác gì một đứa nhỏ, nhưng ánh mắt cô lại dịu dàng, gật đầu nói : “Rất đẹp”

Hai chữ đơn giản, làm cho anh vui vẻ phấn khởi hẳn lên, gương mặt sáng rỡ, nụ cười tươi rói như vừa trúng số độc đắc.

“Vậy em có yêu anh không?”

Hoa Xảo Hủy nghe vây liền sửng sốt, nhìn anh, đang nghĩ không biết phải trả lời vấn đề này như thế nào?

“Yêu chứ, yêu!”

Ngụy Kính Nghiêu nhìn giống như một đứa trẻ, ôm bả vai của cô như muốn cô phải yêu thương anh, trong đôi mắt màu đen phản chiếu thân ảnh của cô, cứ ỷ lại cô như vậy, quấn quít lấy cô, ôm cô rồi hôn cô, Hoa Xảo Huy  đã từng nghĩ, anh thật sự….. không biết mình đang nói gì, làm gì sao?

Anh thật sự cần cô sao?

“Khính Nghiêu thiếu gia, tôi thích anh”. Cô không thể phủ nhận chính mình đã có cảm tình với anh, từ nhỏ đã ngưỡng mộ thầm mến, những ngày sống chung khiến tình cảm ngày một lớn, nói không thích, không có tình cảm thật đúng là gạt người.

Nếu không thì đã không bởi vì anh leo cầu thang không cẩn thận té nhào làm bật cả móng chân, với vết thương nhỏ này lại đau lòng không thôi.

“Nhưng anh hiện tại đang mất trí nhớ, chờ anh nhớ lại sẽ phát hiện, tôi không phải là cô gái anh cần”. Cô cười, dùng nụ cười che dấu cảm giác bi thương trong lòng.

“Em lại nói nữa, anh mặc kệ”. Ngụy Kính Nghiêu tùy hứng chu miệng, rõ ràng cô vừa mới nói không cho phép ôm, không cho phép thơm, lập tức lại phạm quy bám lấy cô, sau đó còn thề thốt, “Anh cần em.”

Từ trong gương nhìn thấy ngũ quan đẹp đẽ cùng với dáng người hoàn mỹ của anh, mà cô, một cô gái bình thường không chút đặc biệt, đứng bên cạnh anh chỉ có hai chữ – không hợp.

Nhưng anh lại cố chấp kiên quyết, không chịu buông cô, điều này làm cho cô bề ngoài thì cảm thấy rất vui vẻ, nhưng hơn hết là phiền muộn về một tương lai không xác định.

“Ai….” Đừng nói gì là tốt nhất, chỉ có thể thở một hơi thật mạnh, thật sâu, thật dài.

8 thoughts on “Bóng dáng người hầu – Chương 1

  1. ôi cái anh chàng này dễ thương hết cỡ luôn,như cảm thấy giả vờ để đc ăn đạu hũ ấy nhỉ
    thks U

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s