Mỹ nữ là dã thú – Chương 2.4

Nguồn: meoconlunar

Edit: Kún Bee

Chương 2

Phần 4:

“Thế là như thế nào? Hạ Nhĩ Bình nói như vậy, chẳng lẽ không đúng?” Khi thấy Nhĩ Bình đưa con gái mình về, quả thật chính ông cũng cảm thấy hoảng sợ, không ngờ rằng bảo bối của ông lại dám tới quán bar uống rượu, hơn nữa còn uống đến bất tỉnh nhân sự.

“Anh ta không nói gì thêm sao?” Tên kia chắc không đến nỗi đem chuyện cô làm Hào ca bị thương và lũ anh em của hắn đuổi giết cô gần chết nói cho cha cô đấy chứ?

“Sao lại hỏi như thế? Hay là có chuyện gì rồi?” Lí Long Nguyên hỏi lại. Ông đang định trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng lại tiện đường, vào phòng của cô con gái để xem thế nào. Không ngờ cô tỉnh giấc nhanh như vậy, bộ dạng không hề giống như vừa uống rượu, chẳng lẽ còn có nguyên nhân khác?

Lí Long Nguyên cùng vợ mình sinh được một cô con gái duy nhất là Lí Thi Mạn, bất hạnh thay, vợ ông lại mất sớm, ông thì sớm chiều lo nhiều công việc khiến Lí Thi Mạn không nhận được nhiều sự quan tâm từ cha, cũng vì như vậy mà tính cách của cô trở nên mạnh mẽ lạ lùng. Để bù lại những thua thiệt của cô con gái, ông quyết định sẽ tìm được một vị hôn phu thật tốt cho đứa con gái duy nhất của mình.

Nói thật, tuy rằng Lí Thi Mạn là một cô gái nghịch ngợm, nhưng lại là một đứa nhỏ vô cùng lương thiện. Hôn sự với Hạ gia thất bại, ông cảm thấy vô cùng hối tiếc, bởi vì Hạ Tuấn Bình là một người hoàn hảo, rất phù hợp với con gái ông.

Không thể kết thông gia với nhà họ Hạ cũng không sao, hơn nữa, để chấm dứt một số lời đồn đãi, ông nhất định sẽ giúp Lí Thi Mạn an bài. Ông biết con gái của ông đang buồn, vì vậy nên mới chạy đến quán bar uống rượu.

Thấy phụ thân hỏi lại, còn nhìn cả nét mặt, Lí Thi Mạn cảm thấy hình như cha cô chưa biết gì, nếu như biết rồi, thì chắc chắn cha cô sẽ rất tức giận. “Không có gì ạ.”

Lí Long Nguyên nhìn cô, hỏi lại lần nữa: “Thi Mạn, con vừa mới nói sẽ đem Hạ Nhĩ Bình ra chém thành thịt vụn, rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra?”

“À, cái đó…” Thật tình, cô không biết nên giải thích với cha cô như thế nào nữa, mặc dù cô rất muốn đem tội lỗi của tên dê già kia phanh phui trước ánh sáng. Nhưng việc này thật là khó mở miệng, cô không thể nói là cô cùng anh chạy trốn rồi mới xảy ra chuyện… kia được.

Nhất thời nghĩ đến tên tiểu tử thối không còn muốn sống kia sờ soạng người cô, hai má của Lí Thi Mạn lại nóng lên. Nếu không phải khi đó cô bị anh khóa chặt trong lòng, thì cô đã đập nát người anh rồi ném cho cá mập ăn.

Hình như con gái ông đang tức giận, thoạt nhìn thái độ thì có vẻ là như thế, nhưng mặt lại đỏ ửng, đã có chuyện gì đây? Lí Long Nguyên không thể hiểu nổi tại sao tâm trạng Lí Thi Mạn lại thay đổi nhanh như thế, đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy con gái mình lộ ra vẻ mặt thẹn thùng.

Chẳng lẽ cô cùng Hạ Nhĩ Bình có mối quan hệ nào đó. “Thi Mạn, con thích Nhĩ Bình sao?”

Nhà Hạ gia kia có 2 người con trai đều thật là hoàn hảo, nhưng sở dĩ ông chọn Tuấn Bình làm đối tượng cho Lí Thi Mạn bởi vì anh là con trưởng, hơn nữa, ông nghe nói, cậu con thứ hai Hạ Nhĩ Bình cá tính có vẻ tự cao tự đại, y hệt tính cách của con gái ông. Ông bạn già họ Hạ lại muốn Nhĩ Bình và Thi Mạn thành đôi, nhưng chính ông lại chọn Tuấn Bình làm con rể.

Giống như vừa nghe được một chuyện gì đó vô cùng kinh khủng, Lí Thi Mạn trợn tròn mắt, hét to: “Làm sao có thể!!! Con làm sao lại có thể thích tên đó!”

“Vậy tại sao con lại đỏ mặt?” Hơn nữa phản ứng còn rất gay gắt.

Mặt cô đỏ sao? Lí Thi Mạn đưa tay sờ soạng mặt mình. Cho dù cô có đỏ mặt thật đi chăng nữa, thì cũng chỉ là do cô không biết cách mở miệng nói chuyện với cha như thế nào mà thôi, tuyệt đối không liên quan đến Hạ Nhĩ Bình.

“Thi Mạn…”

“Cha à, con uống say rồi, con muốn ngủ. Nói tóm lại, con với Hạ Nhĩ Bình không có liên quan gì hết, cha đừng nghĩ lung tung nha!”

“Ừm, vậy con nghỉ sớm đi, ngủ ngon!”

“Cha cũng ngủ ngon!”

Nhìn Lí Long Nguyên đi ra khỏi phòng, Lí Thi Mạn nằm trên giường thở dài thườn thượt.

Cô nghĩ chuyện xảy ra đêm nay cứ như từ trong truyện hay trên phim ảnh bay vào cuộc sống của cô vậy, cô bị đại ca xã hội đen vây đánh đuổi giết, thật là đáng sợ, lúc ấy, nếu Hạ Nhĩ Bình không kịp thời ra tay cứu giúp, thì chắc cả chai rượu đã phi thẳng vào mặt cô.

Mặc dù cô rất biết ơn anh ta khi đã giúp cô giải vây khi ở quán bar, nhưng về sau, anh lại dám làm những chuyện vô lại với cô, làm cho cô ngay cả cảm tạ cũng không muốn.

Tưởng tượng lại tình cảnh khi cô cùng Hạ Nhĩ Bình nấp trong góc tối, đến tận bây giờ, bầu ngực của cô vẫn còn căng thẳng, dựng đứng. Anh ta, kể cả trong tình huống nguy cấp như vậy mà vẫn lợi dụng để động tay động chân với cô. Nhớ lại bàn tay to ấm áp của anh chạm vào, còn có cả nụ hôn nồng nhiệt khiến cô không thở nổi, không hiểu sao, cơ thể Lí Thi Mạn lại cảm thấy khô nóng, mặt đỏ bừng, tim đập nhanh hơn, bởi vì thứ cảm xúc khi nãy thật khó thể quên được.

Lấy hai tay úp kín mặt mình, Lí Thi Mạn tự nhủ cô không nên nhớ tới chuyện giữa mờ ám kia nữa. Quên rồi quên rồi, không nhớ một chút gì nữa!!!

Về sau, nếu cô còn gặp anh một lần nữa, chắc chắn sẽ phải duy trì khoảng cách 10 mét!

Hết chương 2

 

 

Advertisements

10 thoughts on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 2.4

  1. Pingback: MỸ NỮ LÀ DÃ THÚ | Thiên Kim Tiểu Thư

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s