Mỹ nữ là dã thú – Chương 2.3

Nguồn: meconlunar

Edit: Kún Bee

Chương 2

Phần 2: Phù, cuối cùng cũng xong được đoạn H đầu tiên ==’. Tuần sau là vào năm học rồi, có lẽ không post truyện thường xuyên được nữa, nhưng ta sẽ cố gắng. Mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ nha!!! ^^ *hôn gió* 

Giọng nói của anh nghe không hề e ngại, thậm chí còn có phần càng ngày càng ngả ngớn, làm cho Lí Thi Mạn nhịn không được cắn chiếc caravat mạnh hơn, hận không thể trực tiếp cắn vào người anh.

Cô không biết từ khi nào Hạ Nhĩ Bình đã kéo khóa áo khoác gió của cô xuống. Cảm giác được bàn tay của anh đang lần mò trên cơ thể mình, vuốt ve bộ ngực của cô, làm cô vội vã muốn thoát.

“Tay!” Cắn caravat, Lí Thi Mạn phát ra một giọng nói nhỏ. Này tên khốn chết tiệt kia! Nếu cô và anh không bị đám lưu manh kia chém thành thịt vụn, thì nhất định cô sẽ chém anh thành hơn cả thịt vụn.

“Bộ ngực của phụ nữ không nên được che phủ bằng lông chim, có lẽ dùng vải mỏng sẽ thích hợp hơn, như ẩn như hiện, chắc chắn sẽ mê hoặc lòng người.” Hạ Nhĩ Bình xoa xoa bộ ngực no đủ của Lí Thi Mạn. Cách một lớp quần áo, anh may mắn tìm được hai nụ hoa nhỏ đang dựng đứng của cô, sau đó lại cố tình xấu ý nhẹ nhàng túm lấy.

“A…” Khẩu khí của Lí Thi Mạn lập tức xuống dốc, giọng nói của cô bị ngắt đoạn như đang không thể thở nổi, nghe có chút mờ ám, còn kèm theo một tiếng rên rỉ. Từ trước tới nay, cô chưa từng trải qua cảm giác bị kích thích, vậy mà hiện tại lại bị anh trêu đùa như vậy, làm tim cô đập nhanh hơn, thân mình cũng có chút bấn loạn.

Người ở phía sau lưng cô không ngừng truyền đến hơi nóng của cơ thể anh, hơn nữa, anh còn cố tình cọ xát vào người cô, làm cho một cảm giác khô nóng khác thường không hiểu vì sao cũng đang dần dần nổi lên trong cơ thể của Lí Thi Mạn. Phía trước có năm tên lưu manh đang càng ngày càng đến gần, bầu không khí tràn ngập sự sợ hãi xen lẫn khẩn trương làm cô hô hấp dồn dập, hỗn loạn đứng lên.

Hạ Nhĩ Bình nghe được tiếng cô gái trong lòng mình đang rên rỉ như một con mèo nhỏ, dường như muốn thúc giục, kích thích dục vọng đang bùng cháy trong anh. Không nhịn được, anh khẽ liếm lên vành tai nhỏ của cô, bàn tay to nhanh nhẹn luồn vào trong lớp nội y, không hề ngại ngùng, bao trùm lên bộ ngực mềm mại đẫy đà của Lí Thi Mạn.

Động tác của anh có chút thô bạo, không ngừng chà mạnh lên thứ tròn tròn non mịm mềm mại kia, bao phủ lấy. Da thịt chạm vào nhau, cọ xát còn kích thích hơn kiểu vuốt ve khi nãy vạn lần. Đặc biệt, anh còn mơn trớn cắn nhẹ vành tai nhỏ của cô. Chịu không được sự khiêu khích mãnh liệt như vậy, Lí Thi Mạn chỉ còn cách căn chặt caravat để không phát ra tiếng kêu.

Cảm thấy được đôi nhũ hoa trong lòng bàn tay mình đang dựng đứng lên, Hạ Nhĩ Bình khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tuấn mị xấu xa. “Xem ra cô đối với sự vuốt ve của tôi cũng có cảm giác.”

Đồ trời đánh! Ai thèm có cảm giác với cái hành động hạ lưu này của anh chứ! Chẳng qua là bởi vì cô đang…đang…đang….rất tức giận!!! Đúng, bởi vì tức giận nên bộ ngực của cô mới có phản ứng nhanh như vậy.

Không nghe thấy câu trả lời của Lí Thi Mạn, nhưng nhìn thấy cô lắc đầu, rõ ràng chính là đang phủ nhận lời nói của anh. Xem ra cô chưa được ai dạy dỗ thì phải, không những không nhận lỗi sai, mà bây giờ còn dám chối đây đẩy về cảm giác của mình. Có lẽ anh phải làm cho cô hiểu được cảm giác của chính cô.

Mang theo ý nghĩ muốn trừng phạt, ngón tay thon dài của Hạ Nhĩ Bình nắm lấy đầu đôi nhũ hoa đang nổi lên, sau đó bóp mạnh.

Sự đau đớn mãnh liệt mang theo một chút cảm giác kích thích khoái cảm làm cho thân mình Lí Thi Mạn run run, cái miệng nhỏ nhắn buông caravat của anh ra, bắt đầu rên rỉ. Hạ Nhĩ Bình nâng cằm cô lên, bất ngờ hôn lên bờ môi cô để chặn tiếng kêu.

Anh hôn lên đôi môi mềm đỏ mọng, đầu lưỡi linh hoạt lướt qua lướt lại.

Từ lúc cô định tiến vào quán bar, anh đã muốn ôm cô vào lòng, hôn cô. Bởi khi cô mặc đồng phục, toàn thân toát ra một luồng hơi thở bồng bột cùng tinh thần phấn chấn, sự xinh đẹp của cô càng khiến mê hoặc lòng người.

Anh nói có hứng thú đối với cô, cũng không phải là nói đùa, cô quá quyến rũ. Anh chưa từng khát khao có một người phụ nữ nào đến vậy, cô là người đầu tiên.

Đôi mắt anh đen như bóng đêm nhìn mấy tên lưu manh đang lục đục rời đi, sau đó chuyển ánh nhìn sang hướng khác. Đêm nay anh chỉ muốn ở cùng duy nhất người con gái đang ở trong lòng anh mà thôi.

Quán bar khi nãy là do Hạ Nhĩ Bình đã góp vào một lượng cổ phiếu rất lớn, có thể nói, anh mới chính là người quản lí thật sự, nhưng điều đó không được công khai theo ý muốn của anh. Xem ra, mấy tên lưu manh này căn bản không biết rằng đã gây chuyện trên địa bàn của ai. Nhưng may cho chúng, đêm nay tinh thần anh khá vui vẻ.

Khóe miệng nhếch lên cười yếu ớt, Hạ Nhĩ Bình hôn cô sâu hơn.

Lí Thi Mạn hoàn toàn không biết được rằng mấy người ở phía trước đã rời đi, đáp trả nụ hôn của anh. Hơi thở nóng rực đập vào mặt làm cô hô hấp dồn dập, trở nên càng hỗn loạn, loạng choạng đứng lên. Rõ ràng, cô không hề chạy bộ nhưng hai gò má lại đỏ ửng, bởi vì Hạ Nhĩ Bình vẫn đang vuốt ve, dao động từng milimet da thịt trên cơ thể cô.

Anh hôn cô mãnh liệt, dồn dập, hoàn toàn không cho cô cơ hội để thở. Lí Thi Mạn cảm thấy thiếu oxi, đầu óc không khỏi quay cuồng.

Đêm nay, quả thật cô chưa bao giờ trải qua… To gan lớn mật làm tổn thương đến đại ca của nhóm xã hội đen, sau đó bị đuổi giết, và giờ phút này đây, cô đang bị người đàn ông mà cô ghét nhất cưỡng hôn. Tức giận, khẩn trương, sợ hãi, tim đập nhanh hơn,… chân cô nhũn ra như không thể đứng nổi nữa.

Sau khi Hạ Nhĩ Bình buông cô ra, Lí Thi Mạn chỉ cảm thấy trống rỗng như người mất hồn, cả người rã rời ngã bịch xuống, nhưng cô lại cảm thấy có người đã kịp thời đỡ cô.

Mất đi ý thức, thứ duy nhất cô đang nghĩ là, cô nhất định phải đem Hạ Nhĩ Bình ra băm vằm thành thịt vụn.

“Hạ Nhĩ Bình, tôi muốn chém anh ra làm trăm mảnh.”

“Vì sao muốn chém Hạ Nhĩ Bình làm trăm mảnh?”

A, đây chẳng phải là giọng nói của cha cô sao? Lí Thi Mạn mở mắt, thấy mình đang nằm trên giường, còn cha cô đang ngồi lo lắng bên cạnh.

Nhìn cha mình, cô hoảng hốt: “Cha! Sao con lại về được nhà?”

“Xem ra đúng là con say nặng rồi.” Lí Long Nguyên mất hứng nhìn cô con gái. “Một giờ trước, Hạ Nhĩ Bình lái xe đưa con về nhà, anh ta nói vào quán bar uống rượu, thấy con đang say bí tỉ nên đành đưa về.”

Lí Thi Mạn khẽ lắc đầu, chậm rãi ngồi dậy.

“Anh ta nói như vậy với cha sao?” Cô nghiến răng nghiến lợi hỏi. Anh ta kể với cha cô như vậy, dường như anh ta mới chính là người tốt.

 

7 thoughts on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 2.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s