Mỹ nữ là dã thú – Chương 2.2

Nguồn :meoconlunar

Edit: Kún Bee

Chương 2

Phần 2: 

Một đám lưu manh ở kia, ít nhất cũng phải có mười, hai mươi tên. Cô nhìn thấy có người trên tay còn cầm gậy gộc linh tinh gì đó, hung thần ác sát, thoạt nhìn rất đáng sợ. Cô thật sự không thể tưởng tượng, nếu mình bị bọn họ tóm được thì kết cục sẽ ra sao.

Cảm thấy thân hình trong vòng tay mình đang run lên, Hạ Nhĩ Bình càng ôm chặt cô hơn: “Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ em.” (OMG!!! Đoạn này mình edit có SẾN quá không?)

Người này đang làm cái gì vậy, bảo anh ta buông ra thì lại ôm càng chặt? Cơ thể của hai người hiện giờ đang hoàn toàn dính vào cùng một chỗ, anh ta lại còn thì thầm vào tai cô. Lí Thi Mạn có thể cảm nhận được rõ hơi thở có chút dồn dập nóng rực của anh, làm cho nhịp tim cô bỗng nhiên đập nhanh hơn hẳn, không biết là do đám lưu manh ngoài kia, hay là do tên đại sắc lang đứng sau lưng mình.

“Anh buông tôi ra mau!” Cô nhỏ giọng nói xong thì bắt đầu giãy dụa, dọa dẫm. “Chẳng phải tôi đã cảnh cáo anh cách xa tôi 10 mét sao?” Hiện tại, đừng nói là 10 cm, giữa hai người lúc đó dường như không có khe hở.

“Không cần nói chuyện lớn tiếng như vậy đâu, nếu bị bọn họ tìm được, chúng ta khả năng sẽ bị thân tàn ma dại.” Hạ Nhĩ Bình xoay người, ấn cô về phía anh vừa đứng, chỉ muốn nhanh chóng lại ôm cô vào lòng.

“Nếu anh không buông tôi ra, tôi sẽ làm anh thân tàn ma dại trước đấy!” Lí Thi Mạn vừa nói dứt lời, chợt nghe thấy trong đám lưu manh phía trước có người hô:

“Mấy đứa chúng mày qua bên kia tìm, bọn mày tìm ở chỗ này, tất cả các ngõ nhỏ đều phải tìm thật cẩn thận rõ ràng. Tuyệt đối phải bắt được con nha đầu làm tổn thương Hào ca lại đây, rõ chưa?”

“Rõ!”

Nghe được bọn chúng muốn tìm ở các ngõ nhỏ, cô thấp giọng nói: “Hay là chúng ta cứ chạy đi?”

“Không được, nếu bây giờ ra ngoài sẽ rất nguy hiểm, hơn nữa, chẳng phải cô đã hết sức để chạy rồi sao?”

Cứ như vậy, thỉnh thoảng Lí Thi Mạn lại muốn lao ra ngoài, nhưng cô cứ nhìn thấy đám lưu manh cầm dao búa kia là lại sợ hãi, cả người con trai đứng sau lưng cô cũng làm cô cảm thấy nguy hiểm. Tổng kết lại, cô thấy mình cùng Hạ Nhã Bình mặc dù trong hoàn cảnh này nhưng không khí lại có chút gì đó mờ ám, đặc biệt là hiện tại thân hình hai người họ còn đang dính chặt vào nhau.

Cô có thể chắc chắn rằng trong năm nay cô đã rất nhiều lần phạm phải tội tày trời. Nếu không thì tại sao cô chỉ vào quán bar uống rượu thôi mà cũng bị xã hội đen truy đuổi, đấy là còn chưa tính đến cái con người đáng ghét sau lưng cô, vừa mới ra tay cứu giúp thì đã giở trò sờ soạng, ôm siết lấy cô.

Thấy năm tên lưu manh đang đi tới con ngõ nhỏ mà họ trốn, Lí Thi Mạn vội vã muốn chạy. Dù sao nếu bị tìm được, thì chắc chắn bọn chúng sẽ băm cô thành thịt vụn, nhưng người ở phía sau lưng lại kéo cô lại, ôm vào lòng. “Đừng cử động, bọn chúng đang tới.”

Tuy rằng rất muốn né tránh Hạ Nhĩ Bình ôm ấp, nhưng thấy năm tên kia càng lúc càng tới gần, trên tay còn cầm gậy gỗ. Cô cố gắng để giữ bình tĩnh, tự trấn áp sự sợ hãi đang dâng cao trong lòng, chỉ có thể tạm thời để cho anh tùy ý ôm, không dám cử động.

Tiểu dã thú xinh đẹp mê người lúc nào cũng tức giận, vậy mà bây giờ đây lại đang run rẩy trong lòng anh, bộ dáng vừa đáng thương. vừa đáng yêu. Làm cho anh không thể nhịn được, chỉ muốn nhanh chóng ôm cô vào lòng, yêu thương và nuông chiều.

Vì sao trước kia anh lại không phát hiện ra rằng cô đáng yêu đến mức này nhỉ?

Giới thượng lưu ở xã hội Đài Loan quả thật không lớn, chỉ có một vòng luẩn quẩn, anh cùng Lí Thi Mạn đã từng gặp mặt nhau vài lần ở các buổi tiệc sinh nhật bạn bè. Cô làm cho người khác có cảm giác cô chính là một đại thiên kim tiểu thư cao ngạo, bốc đồng và xinh đẹp. Như vậy có thể nói, anh và cô có chung một cá tính.

Có lẽ cô không biết, ngay từ đầu, đối tượng kết hôn với cô không phải là Hạ Tuấn Bình, mà chính là anh.

Phụ thân đã từng nói với anh, khi cha của Lí Thi Mạn đưa ra yêu cầu muốn kết làm thông gia, phụ thân lập tức nghĩ tới anh chứ không phải là Hạ Tuấn Bình. Không quan trọng việc hợp tác giữa hai tập đoàn, mà chỉ đơn giản là do cá tính của anh với Lí Thi Mạn quá giống nhau, cho nên phụ thân nghĩ anh và cô có vẻ sẽ thích hợp. Phụ thân của anh sợ rằng với cá tính lạnh lùng của Hạ Tuấn Bình sẽ không thể trị được cô nha đầu dã man kia. Nhưng cuối cùng, cha của Lí Thi Mạn lại chọn Hạ Tuấn Bình là đối tượng kết hôn cho con gái.

Nghĩ lại, phụ thân anh quả thật đã có dự kiến trước, đúng là không thể trị được. Hôn lễ còn chưa tiến hành, cô đã giở trò khiến cho Hạ Tuấn Bình vì bảo vệ người con gái mình yêu thương mà không tiếc cùng phụ thân tranh cãi. Mà ở quán bar khi nãy, chẳng phải cũng là do cô gây chuyện đó sao?

Đêm hôm đó, ngay khi cô gọi điện cho Hạ Tuấn Bình bảo đi đón Vu Tâm Lăng thì đã bị anh vạch trần quỷ kế. Cô chẳng những không nhận sai, mà còn muốn dùng tiền để bịt miệng anh. Buồn cười, cô không biết Hạ Nhĩ Bình anh là người như thế nào, thì quả thật quá ngây thơ rồi.

Cô là một người rất thú vị, không phải sao? Thật là làm anh tò mò và hứng thú quá.

Hơn nữa, khi vừa hôn xong, xem khuôn mặt xinh đẹp của cô thở phì phì, muốn anh về sau đừng tới gần cô. Nói thật, nếu không phải cô nhanh chóng thoát ra khỏi vòng tay anh, thì có lẽ anh sẽ lại một lần nữa áp sát môi mình lên môi cô, bởi vì khuôn mặt cô đỏ bừng, xinh đẹp phi thường đến mê người.

Hạ Nhĩ Bình cúi đầu, đôi môi khêu gợi hơi hơi cắn vào vành tai cô, giọng trầm trầm nói: “Cô biết không? Bộ nội y khi nãy, tôi đã nhìn qua. Nói thật, nó có gắn quá nhiều lông chim, không hề quyến rũ một chút nào!”

Này, anh không nói thì không sao, hễ cứ nói là khiến cho người ta bực mình, lại còn dám bình phẩm vể thiết kế của cô? Hơn nữa, bây giờ là thời điểm như thế nào mà anh còn có thể nhàn hạ nói chuyện vậy chứ? Tuy rằng tức giận nhưng đôi môi anh cứ mơn trớn nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, sự đụng chạm da thịt này kích thích cơ thể khiến Lí Thi Mạn tê dại, run lên một hồi, tức giận lại càng tức giận.

Đang muốn mở miệng mắng chửi anh, đột nhiên Hạ Nhĩ Bình không hiểu là cái gì đã chặn mồm cô khiến cô im re. Cúi xuống, hóa ra là cái caravat trước ngực anh. Khi cơn tức giận sắp bùng nổ thì cô nhìn thấy mấy tên lưu manh kia chỉ cách chỗ bọn họ đang đứng có vài mét, quá căng thẳng, cô đành ngậm chặt miệng cắn lấy caravat của anh.

“Bảo bối yên tâm, bọn họ không nhìn thấy chúng ta.”

P/s: Dạ thưa các tình yêu nhớn là chap sau sẽ có một tí H đấy ạ! Hị hị *cúi đầu e thẹn giả nai*

Advertisements

12 thoughts on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 2.2

  1. Pingback: MỸ NỮ LÀ DÃ THÚ | Thiên Kim Tiểu Thư

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s