Mỹ nữ là dã thú – chương 1.3

Nguồn :meoconlunar

Edit: Kún Bee

Chương 1

Phần 3: Hết chương 1 rồi ^^

Đối mặt với lời cảnh cáo của cô, Hạ Nhĩ Bình thái độ bình thản, lúc này tiếng chuông điện thoại của anh đột nhiên vang lên. Anh nhìn xuống màn hình, đứng lên. “Tôi ra ngoài trước nói chuyện điện thoại, lúc sau sẽ quay lại đây, nhớ kỹ, nếu có ruồi bọ dính lại chỗ này, nhớ phải đánh đi đấy!” Anh mờ ám nhìn hướng cô cười cười, đi ra khỏi quán bar.

“Anh thử xem!” Lần sau, cô sẽ không khách khí với anh ta nữa.

Đúng lúc này người phục vụ mang rượu tới cho cô, cô cầm li rượu lên, nghĩ rằng nếu mang lên sớm hơn một giây, chắc chắn cả li rượu này đã bị cô hất vào mặt con người đáng ghét kia.

Cô không muốn uống thêm, cũng chẳng muốn gặp lại tên tiểu tử thối vừa nãy, nếu không thì chắc chắn đêm nay cô sẽ mất ngủ vì khó chịu! Lí Thi Mạn uống một hơi hết sạch li rượu, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Cúi người xuống, cô muốn lấy chiếc ba lô treo bên kia ghế thì bỗng nhiên thấy hoa mắt, nhất thời choạng vạng. Cô nhanh nhẹn bám vào chiếc bàn để ổn định, suýt chút nữa cô đã mất thăng bằng mà ngã lăn quay ra đất.

Lúc ngồi cô vẫn còn bình thường, tại sao bây giờ khi vừa đứng dậy lại cảm thấy choáng váng? Chẳng lẽ là cô say sao?

Khó khăn lắm Lí Thi Mạn mới có thể đứng vững, ngẩng đầu lên thì thấy trước mặt xuất hiện hai người đàn ông. Ngoài khuôn mặt dữ tợn ra, cô còn thấy trên cánh tay của họ đều có hình xăm, quả nhiên là người giang hồ, làm cho người ta vừa thấy đã biết ngay không phải người lương thiện.

Một người trong đó mở miệng, “a, người đẹp, Hào ca của chúng tôi muốn mời cô qua uống một li.”

“Cái gì? Hào ca?” Lí Thi Mạn thiếu chút nữa thì bật cười lớn. Không phải là diễn viên điện ảnh, vậy mà cũng dám tới đây làm quen với cô sao?

Nếu cô không uống rượu, có lẽ sẽ tỉnh táo hơn mà để ý đến đối phương, cho dù cô từng luyện tập vài năm Taekwondo, nhưng cũng không ngốc đến nỗi đi đắc tội với mấy người này.

Nhưng cô đã uống vào mấy li rượu, lúc này cho dù không có năm phần, thì cũng có ba phần là cô đã say, hơn nữa còn bị hai người đàn ông này trêu ghẹo. Tâm trạng không tốt, cô không khách khí quát: “Tránh ra, đừng làm phiền đến tôi.” Thật đúng là bị tên Hạ Nhĩ Bình kia nói trúng, có mấy con ruồi bọ đáng ghét bay đến.

“Người đẹp, đừng không phân biệt tốt xấu thế chứ. Cô không biết Hào ca là ai sao?”

“Tôi không có hứng thú muốn biết.”

“Hào ca của chúng tôi, chính là người nắm giữ Hổ Bang Hồng. Hào ca gọi cô qua uống rượu, là vinh hạnh cho cô, thế nên hãy ngoan ngoãn mà nghe lời đi.”

Đã nói là không có hứng thú muốn biết, tại sao còn lảm nhảm dài dòng như vậy chứ? “Mặc kệ các anh là ai, là chó là mèo gì cũng tốt, không liên quan đến tôi. Tôi hiện tại phải đi về, cho qua nhờ.” Bọn họ đứng chắn trước mặt cô, biết ngay hai người này không phải là dạng có lễ phép, nhưng không sao, cô sẽ không chấp nhặt bọn chúng.

“Này con ranh kia, dám nói bọn tao là chó là mèo sao? Đúng là không giáo huấn cho mày thì thật là ngứa chân ngứa tay.” Lời nói của Lí Thi Mạn đã chọc giận đến hai người đàn ông trước mặt, chỉ thấy bọn họ hung tợn tiến đến. Ngay tại lúc bọn họ bắt được cô, phía sau có người lên tiếng.

“Các ngươi mau chóng dừng lại, đừng dọa đến người đẹp.”

Lí Thi Mạn đưa ánh mắt có chút men rượu say say nhìn, thấy nguyên bản hai người đàn ông vừa xong còn đang hung tợn giữ lấy mình lùi xuống, từ giữa hiện ra một người đàn ông khác tầm bốn mươi tuổi, để đầu húi cua, vóc dáng béo ục ịch, còn cái bụng to như thúng bia. Sau đó cô nghe thấy hai người vừa nãy đang lui ở một bên kêu hắn là Hào Ca.

Người này chính là Hào ca? Cô nhìn hắn, cũng không khác với mấy loại người ven đường là mấy. (Hình như đoạn này chị ấy ám chỉ ông này giống ăn xin?)

Hào ca tiến lên phía trước, chỉ cách cô tầm hai, ba bước chân, một đôi mắt nhỏ hiện rõ sự mê đắm nhìn cô. “Tiểu thư mỹ lệ, thật là ngại quá, không biết các hạ thủ của tôi có dọa đến cô hay không?”

Bị một người đàn ông xấu xí như con cóc nhìn chằm chằm, cô lại cảm thấy càng khó chịu, tưởng như sắp nôn.

“Xin lỗi, tôi muốn về nhà.” Đến khi muốn tìm đường ra, cô mới phát hiện mình đang bị “giam” trong một vòng tròn, tất cả mọi người đều ở bên ngoài, cách xa vài mét.

Thân hình buồn bã của Hào ca cũng không có định lui ra, còn từng bước từng bước tiến lên, cười híp mắt, “từ khi cô mới bước vào quán, tôi đã cảm thấy cô rất đẹp. Hiện tại nhìn gần như thế này, lại càng hấp dẫn, hơn nữa tính tình cô lại nóng bỏng như vậy, dáng người tuyệt vời như vậy, làm cho tô càng nhìn càng thích.”

Thật là hạ lưu, cái dạng người gì thế này? Lại còn cả nụ cười dâm đãng buồn nôn kia nữa, làm cho cô thật sự rất muốn đá cho hắn một phát vào bụng. Nhưng cô còn chưa kịp đá, thì đã nhìn thấy cánh tay phát phì toàn hình xăm của ai kia dí vào mặt mình. Nhất thời hoảng sợ, hoàn toàn chỉ là một động tác phản xạ, cô đưa hai tay lên dùng sức đẩy người đàn ông béo ú kia ra.

Nhưng, không biết là lực của cô quá lớn, hay là cái người được gọi là Hào ca kia quá yếu, bị cô đẩy như vậy, cả thân hình béo tròn đổ ra phía sau ngã, hai người đàn ông bên cạnh không kịp đỡ lấy hắn, chỉ thấy hắn lăn một vòng trên mặt đất, cả người hướng đến một cái bàn. Một vị khách đứng bên sợ tới mức hét chói tai né tránh. Hào ca đã va phải cái bàn, trên mặt bàn loạng choạng rơi xuống một bình rượu thủy tinh, rơi thẳng xuống trán hắn, phanh một tiếng, máu chảy xối xả.

Sự việc phát sinh quá đột ngột khiến cho người ta nhất thời đứng im bất động. Nghe được tiếng rên rỉ của Hào ca, thấy máu loang đầy mặt hắn, Lí Thi Mạn kinh ngạc mở to mắt, rượu cũng tỉnh. Cô chỉ đấy nhẹ hắn một cái thôi mà…

“Hào ca!” Hai người hạ thủ, một người nâng Hào ca dậy, còn một người khác lớn tiếng chửi một câu thô tục, lập tức cầm một vỏ chai rượu trên bàn, hướng mặt cô chuẩn bị ném.

“A, nguy hiểm!”

Tiếng kêu của nam nữ bốn phía vang lên thất thanh, Lí Thi Mạn quay sang, chỉ thấy một bình rượu đang bay về phía mình, cô hoàn toàn không kịp né tránh…

Cứ tưởng sẽ bị bình rượu kia đập trúng đầu, bỗng nhiên một cánh tay rắn chắc xuất hiện trước mặt cô, động tác rất nhanh bắt được bình rượu kia. Anh kéo cô ra phía sau hình dáng cao lớn ưu thế của mình, quay mặt về phía hai tên hạ thủ đang giúp Hào ca đứng dậy. Nhất thời ba người của Hổ Bang tụm lại thành một khối.

Nhìn Hạ Nhĩ Bình đột nhiên ra tay cứu giúp mình, Lí Thi Mạn không còn kịp nói cái gì, chỉ thấy anh hơi tức giận nhìn cô hô to, “Đồ ngốc, đi mau!”

Hạ Nhĩ Bình tức giận, bởi nếu anh vào quán bar chậm trễ một bước, thì hậu quả thật sự sẽ không thể tưởng tượng nổi. Kêu cô đánh ruồi bọ, cô thật ngoan ngoãn nghe lời đánh, nhưng cũng đừng có chọn con to nhất mà đánh như thế chứ!

Lí Thi Mạn bị quát thì cảm thấy rất vô tội, cô cũng đâu có nhờ anh đến cứu cô…

Đột nhiên phía sau có người ùn ùn kéo tới. Cô một tay cầm ba lô của mình, còn tay kia là bị anh cầm, sau đó kéo cô chạy ra cửa.

“Này, anh…” Làm gì mà giữ tay cô chặt như thế chứ?

“Đằng sau sắp đuổi kịp rồi.”

Cô quay đầu lại, thấy Hào ca, thủ hạ, trong đó còn có một người đang bẻ cơ rắc rắc, còn người kia thì đang đuổi theo. Bởi vậy khi cô và Hạ Nhĩ Bình sắp sửa chạy ra khỏi quán bar thì thấy người phía sau phẫn nộ hét to:

“Chúng mày không trốn thoát được đâu, bên ngoài đều là người của bọn tao hết.”

Hết chương 1.

2 thoughts on “Mỹ nữ là dã thú – chương 1.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s