Mỹ nữ là dã thú – Chương 1.2

Nguồn: meoconlunar

Edit: Kún Bee

Chương 1

Phần 2:

Đi ra khỏi tiệm cà phê, cô bước vào xe của Phương Dung Chân, hai người không muốn lãng phí nhiều thời gian, bởi vậy chưa nói cụ thể khi nào gặp lại. Phương Dung Chân nhanh chóng lái xe rời đi.

Lí Thi Mạn nhìn theo chiếc xe của cậu bạn tốt vẫy vẫy tay, cũng không bắt tắc xi về nhà ngay. Gầy đây tất cả mọi việc đều không thuận lợi theo ý cô, cô nhớ rõ rằng hình như gần đây có một quán bar thì phải?

Đi đi lại lại, cô quyết định vào quán bar kia.

Nếu hiện tại có ai nói cho Lí Thi Mạn thầy tướng số nào lợi hại, cô nhất định sẽ toàn tâm toàn ý lấy tiền của mình, thỉnh cầu đại sư giúp cô tính toán, nhìn xem rốt cuộc gần đây cô làm sao mà lại đen đủi như vậy. Cô phạm tội tày trời gì sao? Vẫn là phạm phải cái gì cơ chứ???

Cô đoán, hình như cô lại mới phạm phải tội rồi. Bằng không thì cái thành phố Đài Bắc này ít nhất cũng phải có hơn một trăm quán bar, vì sao mà cô vừa mới bước vào cái quán bar này, liền gặp gỡ người mà suốt đời này cô không muốn nhìn nhất – Hạ Nhĩ Bình.

Nhưng ma sai quỷ khiến thế nào mà anh ta cũng nhìn thấy cô, bởi vì anh đang đứng ở gần cửa ra vào, hình dáng tuấn tú, thần thái ngạo nghễ nhìn cô.

Dù sao cô vẫn đứng ở cửa, cứ như vậy trực tiếp xoay người định đi ra ngoài, nhìn thấy anh ta thì kể cả không cần uống rượu cô cũng cảm thấy khó tiêu hóa. Mà Hạ Nhĩ Bình dường như nhìn thấu ý nghĩ muốn rời đi của cô. Lí Thi Mạn bắt gặp con ngươi đen láy tà mị để lộ ra ánh nhìn cười nhạo của anh, giống như là đang nói cho cô, anh đang xem cô cầm cái đuôi của mình bỏ chạy như thế nào.

Bỏ chạy? Đùa giỡn cái gì thế! Lí Thi Mạn quay khuôn mặt xinh đẹp, hung hăng trừng mắt nhìn anh, muốn làm cho anh hiểu được: Cho dù có người muốn bỏ chạy, thì chắc chắn đó là anh, chứ không phải cô!

Đã đến đây, vậy thì uống thôi! Lí Thi Mạn quyết định ngay mặt nghênh chiến.

Cô đi vào quán bar, tìm được một cái bàn trống, đặt mông thật mạnh xuống, ném chiếc túi sang một bên ghế. Sau đó vẫy tay cho bồi bàn gọi rượu, tuy rằng phát hiện ánh mắt mọi người xung quanh đang chăm chú nhìn mình, cô vẫn mặc kệ. Cho dù có một vài người muốn đến gần cô nhưng vẫn cảm thấy trang phục của cô có phần không phù hợp, cô uống rượu của cô, không liên quan đến họ, cũng đâu có ai quy định rằng mặc đồng phục thì không thể đến quán bar uống rượu đâu.

Cảm giác được ánh mắt của các chàng trai trong quán vẫn chưa thu hồi, cô quay đầu đi, không để ý. Không biết có phải cô đem cái bụng rỗng đi uống rượu vì sự tồn tại của tên ác quỷ chán ghét kia không, cô cảm thấy có phần không thoải mái, quả nhiên là không thể tiêu hóa nổi, làm cho tâm tình của cô càng phiền.

Kỳ nghỉ hè năm cô mười tám tuổi, cô rời nước Mỹ trở về Đài Loan, đúng lúc đó có một cơn bão đi ngang qua. Bão hết, cô liền chạy tới viện mồ côi tìm Phương Dung Chân, mới biết được kiến trúc của cô nhi viện đã quá cũ, đâu đâu đều ủ dột, căn bản là không thể tu bổ. Bởi vậy cô đi năn nỉ cha cô quyên góp tiền cho viện mồ côi.

Cha cô đồng ý đáp ứng, dựng lên hai nhà kí túc xá mới và một trung tâm hoạt động cho cô nhi viện, Nhưng với điều kiện, cô phải đồng ý với đối tượng kết hôn mà ông đã sắp đặt sẵn. Nếu đến hai mươi lăm tuổi mà cô vẫn chưa có bạn trai, thì sẽ nghe theo lời ông, ngoan ngoãn cùng người kia kết hôn.

Lúc ấy, cô cũng đâu có cách nào để cự tuyệt, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng. Mà kể cả hôm nay cha cô nói với cô như vậy, thì cô cũng vẫn phải làm theo.

Cô vẫn tưởng rằng cha cô rất luyến tiếc vì làm cho cô lập gia đình quá sớm, nhưng không ngờ rằng năm nay cô vừa tròn hai mươi lăm tuổi, cha cô thật sự vì cô mà tìm đối tượng kết hôn. Chính là Hạ Tuấn Bình, nhưng hôn sự lần này không suôn sẻ như cha cô mong muốn. Nửa tháng trước, Hạ Tuấn Bình vì tình yêu của mình mà không muốn kết hôn, thậm chí còn bị đuổi ra khỏi nhà.

Nghĩ đến chuyện Hạ Tuấn Bình bị đuổi ra khỏi nhà, trong lòng cô lóe lên một tia xin lỗi.

Nói thật, cô không phải cố ý làm to đến nỗi khiến cha con người ta bất hòa, đơn giản chỉ là cô không muốn gả cho anh ta. Nhưng cô nào biết được tên Hạ Tuấn Bình kia vì bảo vệ tình yêu của chính mình mà làm ầm lên, nhưng cô chắc chắn rằng anh cùng với cô gái kia sau này nhất định sẽ hạnh phúc, bởi vì bọn họ quá yêu nhau (câu này mình thấy sến sến =”=), điều này làm cho người ta cảm thấy vui mừng.

Vốn tưởng rằng hôn sự thất bại, cô lại có thể tiếp tục nhàn nhã sống, không ngờ chiều nay cha cô lại bảo, ông sẽ vì cô mà tìm một người khác để kết hôn. Cô nhất thời hờn dỗi, đành phải chạy tới phòng tập thể thao để vận động bạo lực, phát tiết cảm xúc.

Ngay lúc cô hạ chén rượu thứ ba xuống, người mà cô ghét nhất đã đi tới, cô quay mặt sang phía bên kia, không nhìn thấy, không nhìn thấy.

“Cô biết không? Cô uống hăng như vậy, rất dễ bị lạm dụng đấy.” Hạ Nhĩ Bình vừa nói vừa ngồi xuống phần ghế trống bên cạnh, không mời tự ngồi.

Cứ tưởng anh chỉ đi ngang qua cô, không ngờ lại tự nhiên ngồi xuống. Điều này làm cho Lí Thi Mạn quay mặt lại, mất hứng trừng mắt nhìn anh, “vị tiên sinh này, hình như tôi đâu có mời anh ngồi xuống?”

Anh đương nhiên hiểu được ý muốn đuổi đi trong lời nói của cô, huống chi, khuôn mặt xinh đẹp kia đang hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang trừng mắt nhìn anh… Hạ Nhĩ Bình nhìn cô, trong ánh mắt anh luôn luôn không thể kiềm chế được sự thưởng thức khi tiếp xúc với Lí Thi Mạn. Anh với cô thực sự càng lúc càng hứng thú!

Cô giống như một con thú nhỏ, chỉ cần có người chạm vào, cô lập tức lộ ra bộ dạng như sắp cắn. Bộ dạng đó thật sự đáng yêu đến khó có thể hình dung, đặc biệt là kiểu xinh đẹp của một tiểu dã thú, làm cho người ta chỉ muốn chiếm đoạt.

Thấy cặp mắt đen láy tà mị kia đang nhìn chằm chằm mình, trong lòng Lí Thi Mạn thắc mắc xen chút ngại ngùng, cô liền dùng tức giận để che giấu cảm xúc. “Anh nhìn cái gì?”

“Tôi cảm thấy hình như cô không có thiện cảm với tôi.” Hạ Nhĩ Bình cố tình nghiêng người sang phía cô, âm giọng trầm trầm nói: “Thế nào? Đem nụ hôn đầu tiên trao cho tôi như vậy, cảm thấy không cam lòng sao?”

Không biết là tại đột nhiên anh tới gần, hay là tại lời nói của anh, hai má Lí Thi Mạn nóng lên, kích động quay ngoắt sang bốn hướng nhìn đi chỗ khác, cũng may là tiếng nhạc trong quán bar mở rất to, bởi vậy cũng không có ai khác nghe được, cô vừa tức vừa thẹn kêu: “Hạ Nhĩ Bình, chả phải tôi đã bảo là anh hãy quên chuyện đó đi sao?”

Này tên khốn, anh quả thật làm người khác chán ghét đến kinh khủng!

Đêm đó, ngay trong Hạ gia, mưu kế của cô đã thành công, hôn sự chắc chắn sẽ thất bại, nhưng cao hứng của cô chỉ lên được đến một nửa, ngay sau đó đã bị chàng trai đáng ghét này uy hiếp rằng sẽ nói những chuyện cô làm cho người khác, làm cho cô tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Anh đột nhiên lao đến, hôn cô như đang muốn dùng đôi môi cô để ngăn chặn đôi môi anh, làm cho cô hoảng sợ, bởi vì đó chính là nụ hôn đầu tiên của cô!

Không thở được, cô lớn tiếng kêu lên, nhưng ngay lập tức liền hối hận, lời đã nói không thể thu hồi. Cô đã cảnh cáo anh, nếu cô đáp ứng theo như đúng anh yêu cầu, thì sau này cô và anh sẽ không còn quan hệ gì nữa.

Khi Lí Thi Mạn hai mươi tuổi, còn đang du học bên Mỹ, cô đã từng có bạn trai, cũng từ Đài Loan tới nhưng anh là nhờ học bổng nên mới có thể xuất ngoại. Hai người quen nhau cũng không được bao lâu, không hiểu tại sao cha cô lại biết cô có bạn trai, liền gọi điện yêu cầu cô chia tay, bởi vì anh chàng kia điều kiện quá kém.

Tuy rằng cô tức giận, nhưng cũng không quên lời hứa giữa cô và cha. Sau đó cô không còn yêu ai nữa, từ khi ra nước ngoài, cô cũng chẳng còn quan tâm đến đối tượng kết hôn gì gì của cha cô. Dù sao thì tính tình của cô cũng không tốt lắm, chỉ sợ không có mấy người chịu đựng được.

“Ngoan, đừng nóng giận, sự việc về Tuấn Bình của cô tôi sẽ không nói ra ngoài cho ai biết hết.” Giống như đang vỗ về an ủi một con thú nhỏ đang dựng đứng lông, bàn tay to của anh vuốt ve đầu cô, nhưng lại bị cô gạt phắt xuống.

“Đừng động vào tôi!” Này, sao anh cứ thích động chạm đến tôi là sao hả? Không muốn bị anh cuốn vào người, cô tức giận phân rõ giới tuyến: “Hạ Nhĩ Bình, tôi cảnh cáo anh, lần sau tốt nhất cách xa tôi mười mét, nếu không đừng trách tôi đối với anh không khách khí.”

3 thoughts on “Mỹ nữ là dã thú – Chương 1.2

  1. Pingback: MỸ NỮ LÀ DÃ THÚ | Thiên Kim Tiểu Thư

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s